Thẩm Hoài An nhìn tôi, như không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy.
Anh ngừng một chút rồi nói:
“Đủ. Khoản tiền đó em…”
“Tôi không hỏi số tiền đó đủ hay không,” tôi nói. “Tôi hỏi anh, anh đưa tôi số tiền đó, đủ cho anh tiêu không?”
Anh nhíu mày, chưa hiểu.
“Nghĩa là,” tôi nhìn anh, “anh dùng hai mươi triệu để mua sự yên lòng cho chính mình. Anh thấy cái giá này, có đủ cho anh dùng không?”
Anh hiểu rồi.
Biểu cảm trên mặt không thay đổi nhiều, nhưng ánh mắt hơi rũ xuống, nhìn giày của tôi.
“Nếu em không muốn nhận…”
“Tôi không nói là không muốn.”
Anh ngẩng mắt nhìn tôi.
“Tiền tôi nhận,” tôi nói, “người thì anh đi.”
Cuối hành lang lại vang lên tiếng thang máy đến, “ting” một tiếng.
“Bây giờ anh có thể đi rồi,” tôi nói, “đừng đứng đây chướng mắt.”
Thẩm Hoài An đứng yên.
Lại có người đi ngang hành lang, anh nghiêng người nhường đường.
Người kia đi qua rồi, anh nhìn tôi.
“Được.” Anh nói.
Anh xoay người đi về phía thang máy.
Đi được vài bước thì dừng lại.
Anh không quay đầu, chỉ đứng quay lưng về phía tôi.
“Số tiền đó đủ để em đứng vững ở thành phố này.”
Anh nói:
“Em không cần ăn cơm đùi gà ở cửa hàng tiện lợi nữa.”
Tôi nhìn bóng lưng anh đi xa, rồi xoay người về chỗ làm.
Mở máy tính, tiếp tục sửa bản kế hoạch.
Trên bàn có một hộp bánh quy ăn dở, hôm qua mua ở cửa hàng tiện lợi, sáu tệ rưỡi.
Tôi cầm lên ăn một miếng.
Dưới lầu công ty, tôi gặp ba người mặc vest.
Họ chặn tôi lại, hỏi tôi có phải cô Lâm không.
Tôi nói phải.
Họ đưa tới một tập tài liệu.
Là thông báo thanh lý phá sản của tập đoàn Thẩm thị.
Tên Thẩm Tri Dụ xuất hiện trong mục người chịu trách nhiệm liên đới.
Tôi lật hai trang, chưa đọc hết đã trả lại.
“Liên quan gì đến tôi?”
Chưa đợi họ trả lời, sau lưng có người lên tiếng.
“Có liên quan.”
Thẩm Hoài An đứng ở cửa sảnh.
Áo khoác mở, bên trong là áo len màu tối, trong tay không cầm gì.
Ba người mặc vest nhìn thấy anh thì khẽ gật đầu rồi rời đi.
Tôi nhìn anh.
“Anh làm à?”
Tôi hỏi.
“Chuyện nhà họ Thẩm mấy năm nay, đủ khiến họ sập tám lần.”
Anh nói:
“Anh chỉ đưa tài liệu đến đúng nơi.”
Người ra vào sảnh rất đông.
Anh đi đến trước mặt tôi, đứng yên, cúi đầu nhìn tôi.
“Thẩm Tri Dụ muốn tìm người động vào em,” anh nói. “Người cô ta thuê còn chưa ra khỏi thành phố đã bị chặn lại.”
Tôi nhìn anh.
“Cho nên nhà cô ta sập?”
“Ừ.”
“Chỉ vì cô ta muốn động vào tôi?”
Thẩm Hoài An nhìn tôi, ánh mắt khác hẳn trước đây.
“Chuyện nhà họ Thẩm không oan,” anh nói. “Mấy món nợ thối nát của nhà cô ta, lật đại ra cũng đủ kết án.”
“Nhưng trước đây anh chưa từng lật.”
“Trước đây không nghĩ sẽ lật.”
Gió ở cửa lớn rất mạnh, thổi tóc anh hơi rối lên.
Anh không chỉnh, chỉ đứng đó nhìn tôi.
“Em nói anh giả vờ, anh nhận.”
Anh nói:
“Em nói anh hèn, anh cũng nhận. Nhưng anh phải nói rõ một chuyện.”
Anh bước lên nửa bước.
“Dù em tin hay không, đời này anh chỉ yêu một mình em. Trước đây không biết, bây giờ biết rồi. Trước đây không dám thừa nhận, bây giờ chẳng còn gì không dám nữa.”
Tôi nhìn anh.
“Thẩm Tri Dụ thì sao?”
Tôi hỏi.
“Cô ta chẳng là gì với anh cả.”
Anh nói:
“Từ trước đến nay đều không phải.”
“Anh chuyển cho cô ta năm mươi triệu.”
“Đó là khoản tiền giao dịch làm ăn giữa anh và nhà cô ta,” anh nói. “Chỉ đi qua tài khoản cá nhân của cô ta một lần. Giữa anh và cô ta không có bất kỳ quan hệ gì.”
Chaporia
Bình Luận (0)