Nửa tiếng sau, trên máy bay, Phó Minh Nguyệt nhìn lại thành phố này một lần cuối.
Cô đang gửi lời chào tạm biệt cuối cùng.
Sau này, cô sẽ sống tiếp bằng một thân phận hoàn toàn mới, Phó Ngôn Minh và Phó Nhuận Lễ, đối với cô mà nói, chỉ còn là những người xa lạ.
Chiếc máy bay ngày càng bay xa, cuối cùng biến mất sau những đám mây.
11
Mãi đến tối, khi cảm xúc của Tống Vi Vi đã ổn định lại, Phó Ngôn Minh vất vả dỗ dành cô ta ngủ say, anh mới rảnh rỗi nhớ tới Phó Minh Nguyệt.
Phó Nhuận Lễ bĩu môi, lên tiếng đầy vẻ oán trách: “Đều tại mẹ, làm dì Vi Vi bị thương, con không muốn mẹ làm mẹ của con nữa.”
Phó Ngôn Minh liếc nhìn con trai, giọng mang theo sự cảnh cáo:
“Phó Nhuận Lễ, bố không quan tâm con thích Tống Vi Vi đến mức nào, nhưng con nhớ kỹ cho bố, mẹ của con chỉ có một mình Phó Minh Nguyệt.”
Phó Nhuận Lễ cúi gằm mặt, không nói gì.
Phó Ngôn Minh chỉ cảm thấy một trận đau đầu.
Đứa trẻ này của Tống Vi Vi đến quá bất ngờ.
Anh chưa hề chuẩn bị sẵn sàng, hoặc nói đúng hơn, anh chưa từng định để Tống Vi Vi mang thai.
Trong mắt Phó Minh Nguyệt không vướng nổi một hạt cát, nếu biết đứa trẻ này là của anh, cô ấy nhất định sẽ không chút do dự mà rời đi.
Bây giờ anh chỉ có hai sự lựa chọn: một là bắt Tống Vi Vi phá thai, hai là tiếp tục giấu giếm Phó Minh Nguyệt.
Nhớ lại cái giọng rầu rĩ của Tống Vi Vi lúc vùi đầu vào lòng anh:
“Em muốn giữ lại đứa trẻ này, được không anh Ngôn Minh?”
“Mấy năm nay em theo anh, không cầu xin điều gì cả, em chỉ là thích anh. Nếu người lớn lên cùng anh là em, có phải người anh cưới bây giờ cũng chính là em không?”
“Em biết em không sánh bằng Phó Minh Nguyệt, em biết trong lòng anh không có em, nhưng em chỉ muốn một cơ hội được ở bên cạnh anh… Em thực sự quá yêu anh…”
Trong đầu Phó Ngôn Minh hiện lên đôi mắt sáng rực, rực cháy như ngọn lửa của Tống Vi Vi, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Chỉ cần anh cẩn thận thêm một chút, Minh Nguyệt sẽ không phát hiện ra.
Đứa trẻ này cũng có thể giữ lại được rồi.
Anh gọi người đến, bế Tống Vi Vi ra xe.
“Đưa cô ấy về khu Nam Uyển.
”
Chỉ cần không để hai người chạm mặt nhau là được.
Lúc đi ngang qua hồ bơi, bước chân Phó Ngôn Minh khựng lại, ánh mắt lia tới vài vết máu đã khô khốc trên thành hồ, trái tim khẽ co rút.
Anh không diễn tả được cảm giác đó là gì.
Trực giác của Phó Ngôn Minh luôn rất chuẩn xác, anh luôn cảm thấy dường như có thứ gì đó đang rời xa anh, nhưng anh không nói rõ được đó rốt cuộc là thứ gì.
Một nỗi sợ hãi mơ hồ từ từ bủa vây lấy anh.
Anh đòi mấy chai rượu thuốc, đi về phòng.
“Vợ à, hôm nay quỳ đau đầu gối rồi phải không? Để anh bôi thuốc cho em.”
Trong phòng không một tiếng động đáp lại.
Phó Ngôn Minh tìm quanh một vòng, nhưng không thấy bóng dáng ai.
Anh đành sang phòng của Phó Nhuận Lễ, lại phát hiện Phó Nhuận Lễ đang một mình tháo quà sinh nhật.
Vừa khéo Phó Nhuận Lễ bóc tới món quà mà Phó Minh Nguyệt tặng.
Đó là một bức tranh.
Bức tranh do chính tay Phó Minh Nguyệt vẽ.
Lúc nhìn thấy người trong tranh, Phó Nhuận Lễ không biểu hiện một chút ngạc nhiên nào.
“Lại là mấy thứ này, mẹ thật tẻ nhạt.”
Phó Ngôn Minh nhìn bức tranh đó, cảm giác kỳ quặc trong lòng càng thêm nặng nề.
Trong tranh chỉ có hai người: anh và Phó Nhuận Lễ, không hề có Phó Minh Nguyệt.
Màu sắc trên bức tranh không giống phong cách vẽ thường ngày của Phó Minh Nguyệt, đều là những mảng màu chói lọi, mãnh liệt, một thảm hoa hồng đỏ rực rỡ trải dài khắp bức tranh.
Mí mắt Phó Ngôn Minh giật giật.
“Mẹ con đâu? Không ở phòng con à?”
Anh vốn nghĩ Phó Minh Nguyệt sang phòng con trai.
Phó Nhuận Lễ lắc đầu, tiếp tục bóc những món quà khác.
Dự cảm chẳng lành mãnh liệt trong lòng Phó Ngôn Minh càng thêm dữ dội, từ lúc bước chân vào thương trường, anh đã dựa vào trực giác này để tránh được không ít rủi ro.
Giờ phút này, thứ trực giác khó nói thành lời ấy lại đang nhắc nhở anh điều gì.
Anh vội vã bước ra khỏi phòng, lùng sục khắp căn biệt thự, vẫn không thấy bóng dáng Phó Minh Nguyệt.
Anh lục tung từng căn phòng, nhịp tim càng lúc càng nhanh, cuối cùng đứng sững lại trong phòng ngủ của hai vợ chồng, “xoạch” một tiếng, kéo tung cánh cửa tủ quần áo.
Chaporia
Bình Luận (0)