Phần tủ bên của Phó Minh Nguyệt đã trống trơn.
Lúc này, ở vị trí đó, không còn lấy một bộ quần áo nào.
Phó Ngôn Minh lảo đảo, suýt nữa quỵ gối xuống đất.
Cô ấy đi đâu rồi?
Câu hỏi này liên tục bám riết lấy anh, mãi cho đến khi anh phát hiện ra tờ đơn ly hôn đã có chữ ký trên bàn trà ở phòng khách.
Bên cạnh, còn đặt một bức thư.
12
Trên tờ đơn ly hôn, cả Phó Minh Nguyệt và anh đều đã ký tên.
Từ lúc nào vậy? Anh không hề có một chút ấn tượng nào, anh dám chắc chắn mình chưa từng nhìn thấy tờ đơn ly hôn này.
Bàn tay run rẩy mở bức thư ra.
Trên đó là lời chào tạm biệt đầy tuyệt tình của Phó Minh Nguyệt. Mỗi một nét bút đều hằn sâu thấm đẫm mặt giấy, có thể nhận ra đương sự đã phải dùng bao nhiêu sức lực mới viết ra được bức thư này.
“Phó Ngôn Minh, anh lừa em.”
“Anh biết tính em mà, trong mắt em không thể vướng hạt cát. Nhưng vào khoảnh khắc biết chuyện của anh và Tống Vi Vi, em thực sự đã từng nghĩ sẽ tha thứ cho anh, và em cũng đã cố gắng làm vậy.”
“Em giả vờ như không biết anh và Nhuận Lễ lừa em đi học thêm, thực chất là đến chỗ Tống Vi Vi. Em giả vờ như không biết anh tham gia buổi đấu giá thực chất là để mua quà cho Tống Vi Vi. Em giả vờ như không biết đứa bé đó là của anh.”
“Nhưng, điều đó quá đau đớn.”
“Vậy nên, hãy chăm sóc tốt cho Nhuận Lễ.”
Cô không nhắc lấy một chữ “rời đi”, nhưng Phó Ngôn Minh biết, cô sẽ không quay lại nữa.
Anh trân trân nhìn bức thư, đầu óc ù đi, nửa ngày vẫn không biết phải làm sao.
Cô đã biết tất cả rồi?
Anh nhớ lại ngày ở cửa hàng lễ phục đó, anh khóa trái nhốt cô vài tiếng đồng hồ, vậy trong suốt những giờ đó, Minh Nguyệt vẫn luôn biết anh đang hoan ái cùng Tống Vi Vi sao?
Anh nhớ lại buổi chiều hôm nay, khi anh bóp cằm mắng chửi cô, nói rằng anh và Tống Vi Vi không có quan hệ gì, lúc đó cô đang nghĩ gì?
Cảm thấy anh vừa đạo đức giả vừa nực cười? Hay là hoàn toàn thất vọng về anh?
Phó Ngôn Minh không dám nghĩ tiếp.
Mỗi lần hồi tưởng lại, là một lần tự tay lăng trì chính mình.
Anh đưa tay tự tát mạnh vào mặt mình, cảm giác đè nén nơi lồng ngực khiến anh gần như ngạt thở.
Anh bò rạp trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu, giống như một con thú hoang bị nhốt trong lồng đang giãy giụa những giây phút cuối cùng.
Anh gọi vệ sĩ đến.
“Phu nhân đi từ lúc nào?”
Vệ sĩ do dự: “Tôi không biết.”
Anh ta khai báo thành thật với Phó Ngôn Minh về những gì mình chứng kiến hồi chiều.
Bao gồm cả chuyện người giúp việc đã cứu Phó Minh Nguyệt.
Vệ sĩ siết chặt tay, nhắm nghiền mắt, nói hết những suy nghĩ trong lòng ra:
“Phu nhân lúc đó… hình như thực sự đã bị đuối nước, nôn ra mấy ngụm máu. Nếu người giúp việc đó không cứu bà ấy…”
Vế sau, vệ sĩ không nói tiếp.
Nhưng ai cũng hiểu.
Một người không biết bơi, đẩy người khác xuống nước, lẽ nào bản thân lại rơi xuống cùng sao?
Phó Ngôn Minh nhận ra điểm bất thường: “Đi trích xuất camera ngoài cổng ra đây.”
Buổi chiều, anh bị thông tin “đứa trẻ trong bụng Tống Vi Vi” làm cho mờ mắt, vậy mà chẳng cần suy nghĩ đã tùy tiện buộc tội Minh Nguyệt.
Phó Ngôn Minh ngồi trên sô pha, toàn thân căng cứng.
Vào giây phút xem xong giây cuối cùng của đoạn camera, anh đập nát chiếc gạt tàn trên bàn.
Những mảnh kính vỡ găm thẳng vào lòng bàn tay anh, những tia máu rỉ ra từ kẽ tay, nhưng anh dường như không hề cảm thấy đau đớn.
“Đi gọi Tống Vi Vi đến đây cho tôi.”
Trên đường đến, Tống Vi Vi đã biết tin Phó Minh Nguyệt rời đi. Vừa bước qua cổng biệt thự, cô ta đã không kìm nén được sự phấn khích.
Nhưng vừa bước vào cửa, cô ta đã nhìn thấy người đàn ông toàn thân toát ra lệ khí trên ghế sô pha.
Phó Ngôn Minh nghiến chặt răng, từ từ giơ tay ra, bóp chặt yết hầu của Tống Vi Vi.
“Buổi chiều, dùng tay nào đẩy Minh Nguyệt?”
13
Biểu cảm của Tống Vi Vi thoáng chốc trở nên dữ tợn.
Nhưng cô ta cũng đủ hiểu Phó Ngôn Minh.
Giây tiếp theo, cô ta đã quỳ phục dưới chân Phó Ngôn Minh, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Em chỉ là quá yêu anh… Đứa bé này, em muốn giữ nó… Ngôn Minh, em sợ cô ấy biết sẽ làm hại hai mẹ con, nên em mới đành phải làm vậy…”
Tống Vi Vi khóc lóc nói năng lộn xộn.
Nhưng Phó Ngôn Minh hiểu ý cô ta.
Chính vì hiểu, nên anh càng hận hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)