Đến Tống Vi Vi còn biết rõ bản tính lương thiện của Phó Minh Nguyệt. Cô ta thừa hiểu dù Phó Minh Nguyệt có biết sự tồn tại của đứa trẻ này, cũng sẽ không động đến cô ta, mà chỉ tự mình rời đi.
Cô ta đã tính toán chính xác rằng Phó Minh Nguyệt không thể chấp nhận sự phản bội.
Bàn tay Phó Ngôn Minh từ từ siết chặt lại, bóp nghẹt cổ họng Tống Vi Vi.
“Tống Vi Vi, cô đúng là…”
“Độc ác đến mức khiến người ta buồn nôn.”
Ngay cả chuyện Minh Nguyệt ban đầu biết được mối quan hệ của bọn họ, cũng là do Tống Vi Vi sai người tung tin rò rỉ.
Là anh quá ngu ngốc, tin vào mấy lời xằng bậy như “không màng danh phận” của cô ta.
Từ đầu đến cuối, cô ta chỉ muốn ép Minh Nguyệt đi.
Tống Vi Vi giàn giụa nước mắt, sắc mặt dần trở nên tím tái, không khí trong phổi từ từ bị vắt kiệt.
Cô ta trợn trắng mắt, tay chân không ngừng quẫy đạp, vùng vẫy, chỉ còn lại sự nhếch nhác thảm hại, chẳng còn đâu vẻ đẹp kiêu sa rạng rỡ thường ngày.
Ngay giây phút cô ta ngỡ rằng mình sắp chết, Phó Ngôn Minh buông tay.
Anh ta chán ghét rút tờ khăn giấy trên bàn, lau mạnh tay, giống như vừa vô tình chạm phải một thứ bệnh dịch nào đó.
Tiếng ồn ào dưới lầu đánh thức Phó Nhuận Lễ.
Phó Nhuận Lễ bước xuống, khoảnh khắc nhìn thấy Tống Vi Vi liền lộ ra vẻ vui mừng, nhào tới:
“Dì Vi Vi, sao dì lại đến đây?”
Nhìn thái độ quấn quýt Tống Vi Vi của con trai, Phó Ngôn Minh cảm thấy lồng ngực như bị cắm một cái gai, không nhổ ra được, cộm rát vô cùng.
Anh lại nghĩ đến Phó Minh Nguyệt. Khi biết Phó Nhuận Lễ thân thiết với Tống Vi Vi đến thế, cô đã nghĩ gì?
Dạ dày Phó Ngôn Minh như bị thả một khối sắt nung đỏ, bỏng rát đau đớn tận tâm can.
“Nhuận Lễ, qua đây.”
Nhưng Phó Nhuận Lễ lại cảm nhận được cơ thể Tống Vi Vi đang run rẩy: “Bố, dì Vi Vi đang run này, bố không gọi bác sĩ đến khám cho dì sao?”
Tống Vi Vi túm chặt lấy Phó Nhuận Lễ.
“Ngôn Minh, em sai rồi, chuyện lần này em sẽ tự kiểm điểm nghiêm khắc. Nể tình đứa con trong bụng em, nể mặt Nhuận Lễ, anh tha thứ cho em lần này, được không anh?”
Phó Ngôn Minh nhìn Phó Nhuận Lễ rất lâu. Đôi mắt của thằng bé thực chất rất giống Minh Nguyệt.
Phó Ngôn Minh thở dài, sai người đưa Phó Nhuận Lễ về phòng.
Nể mặt hai đứa trẻ, anh chỉ sai người đưa Tống Vi Vi về khu Nam Uyển.
Còn về đứa trẻ trong bụng Tống Vi Vi, không thể giữ được nữa.
Một khi Tống Vi Vi sinh đứa trẻ này ra, anh và Minh Nguyệt sẽ thực sự không bao giờ có hy vọng hàn gắn nữa.
Anh không thể mất Minh Nguyệt.
Chỉ trong vài nhịp thở, Phó Ngôn Minh đã đưa ra quyết định.
Ngày hôm sau, anh huy động toàn bộ nguồn lực và mạng lưới trong tay, sai người lùng sục tung tích của Phó Minh Nguyệt.
Nhưng Phó Minh Nguyệt rời đi đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.
Tất cả dấu vết liên quan đến cô, đều đã bị xóa sạch.
Sắc mặt Phó Ngôn Minh xanh mét, gân xanh nổi đầy cổ, cả người như sắp mất khống chế.
“Không tìm thấy là sao?!”
“Một người sống sờ sờ to lù lù lại bốc hơi khỏi thế gian à?! Tìm cho tôi! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
Đầu dây bên kia thư ký ấp úng khó xử:
“Phó tổng, chúng tôi thực sự đã cố hết sức rồi. Bên hãng hàng không cũng đã hỏi thăm, kết quả là dấu vết của phu nhân dường như bị ai đó cố tình che giấu, không hề có bất kỳ ghi chép nào… Ngay cả chứng minh thư cũng bị hủy rồi…”
Bàn tay cầm điện thoại của Phó Ngôn Minh run lên bần bật.
Từng lời của thư ký như những cây đinh sắt, đóng phầm phập vào tim anh.
Anh ôm mặt, đột nhiên bật cười.
Nụ cười vừa trào phúng, vừa hối hận, vừa căm hận. Anh hận sự không chung tình của mình, hận sự tuyệt tình của Phó Minh Nguyệt.
“Minh Nguyệt, em đúng là… một cơ hội nhỏ nhoi cũng không chừa lại cho anh…”
Cô đi dứt khoát đến thế, ngay cả Nhuận Lễ cũng không thèm cần nữa.
14
Biết tin Phó Minh Nguyệt rời đi, Phó Nhuận Lễ lại thấy vui mừng.
Bởi vì thằng bé luôn cảm thấy bố mình tài giỏi việc gì cũng làm được, trong khi Tống Vi Vi nói mẹ nó chẳng biết làm gì cả, nó cảm thấy mẹ hơi không xứng với bố.
Trong mắt nó, Tống Vi Vi biết hát, biết nhảy, lại còn biết chơi đùa cùng nó, nó thích Tống Vi Vi hơn.
Nó muốn Tống Vi Vi làm mẹ của mình.
Nhưng kể từ khi Phó Minh Nguyệt đi, cả căn biệt thự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)