Ly Hôn Vào Năm Ấy/Chương 15C. 15
20px

Anh mở miệng, nhưng không thốt nên lời nào.

Anh có thể nói gì? Nói rằng thực ra anh chỉ thích tìm cảm giác kích thích, nên mới cho phép Tống Vi Vi leo lên giường?

Lần đầu tiên anh cảm thấy bản thân không chốn dung thân, không còn mặt mũi nào để đối diện với Phó Minh Nguyệt.

Cô biết mọi chuyện, không cãi vã ầm ĩ với anh, chỉ lặng lẽ rời đi, đó là sự thể diện cuối cùng cô dành cho anh.

Anh không khống chế được mà rơi nước mắt, gần như van xin, quỳ sụp xuống trước mặt Phó Minh Nguyệt, chỉ khao khát cô có thể cho anh một cơ hội.

“Anh không xin điều gì khác… Minh Nguyệt, chỉ cần em đừng đuổi anh đi là được…”

Chỉ cần được nhìn ngắm cô như thế này, cảm nhận được cô vẫn ở quanh đây, anh đã mãn nguyện rồi.

Phó Minh Nguyệt lười phải nghe thêm những lời vô nghĩa này, cô đóng cửa tiệm sớm, cùng Chu Dã đi về nhà.

Phó Ngôn Minh đứng bên lề đường, nhìn theo bóng lưng họ rời đi, ánh mắt trống rỗng, như thể đánh mất đi tất cả màu sắc.

Anh không cam tâm.

19

Phó Nhuận Lễ được ông bà nội đón về, trước khi đi, nhìn bóng dáng gần như phát rồ của bố, nó buông tiếng thở dài.

Phó Ngôn Minh ở lại.

Anh như thể tự ngược đãi bản thân, lén lút rình rập cuộc sống của Phó Minh Nguyệt.

Anh hệt như một con chuột cống dưới ống ngầm, trốn trong góc khuất, nhìn trộm nụ cười của Phó Minh Nguyệt.

Anh thấy cô nở nụ cười hiền hòa với mọi khách hàng ghé tiệm, thấy cô cười rạng rỡ hạnh phúc khi ôm con gái, thấy cô cười ngọt ngào lúc bên cạnh Chu Dã.

Những thứ này, đã từng là của anh.

Trái tim anh như chết thêm một lần nữa, mỗi nhịp thở hệt như một lần chịu hình phạt lăng trì.

Anh nằm trong căn hộ thuê cùng khu chung cư với Phó Minh Nguyệt, một mình rơi lệ, mắt đỏ hoe, lẩm bẩm một mình:

“Minh Nguyệt, anh hối hận rồi…”

Phó Minh Nguyệt có thể cảm nhận được Phó Ngôn Minh đang ở quanh đây, anh chưa chịu về.

Chu Dã hỏi cô có cần đuổi Phó Ngôn Minh về không.

Cô lắc đầu.

“Đợi tự anh ta hết hy vọng, nghĩ thông suốt, tự khắc sẽ đi thôi.”

Hôm đó là sinh nhật con gái, Phó Minh Nguyệt đến tiệm bánh kem lấy bánh từ sớm. Nhưng vừa bước ra khỏi cửa tiệm, một chiếc giẻ lau từ phía sau ụp thẳng lên mặt cô.

Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã bị trói chặt trên ghế phụ, không thể động đậy.

Ngồi ở ghế lái là một người phụ nữ vóc dáng nhỏ thó. Cô ta có vẻ mặt điên loạn, miệng lẩm bẩm những từ khó hiểu.

“Chết đi, lũ khốn nạn chúng mày, tất cả chết hết đi!”

Phó Minh Nguyệt thầm kinh hãi, cố gắng trấn an cảm xúc của cô ta.

“Cô là ai? Cô… có bắt nhầm người không?”

Ở Hải Thành, cô chưa từng xích mích với ai, chẳng lẽ là kẻ thù của Chu Dã? Nhưng công ty Chu Dã làm ăn đàng hoàng trong lĩnh vực mới, cũng có đụng chạm đến ai đâu?

Khóe miệng người phụ nữ nhếch lên một nụ cười giễu cợt, giọng nói khàn đục khó nghe.

“Phó Minh Nguyệt, con tiện nhân này, mày hại tao thê thảm đến thế này, thế mà mày lại không nhận ra tao sao?!”

Cảm xúc người phụ nữ càng thêm kích động, đạp ga lút cán, chiếc xe phóng với vận tốc 200km/h, như mũi tên rời cung lao thẳng về phía bờ biển.

Dụng cụ ở cốp xe va đập leng keng.

Dạ dày Phó Minh Nguyệt lộn nhào, vừa vì xe đi xóc nảy, vừa vì liều lượng thuốc mê người phụ nữ này dùng quá lớn.

Cô váng đầu hoa mắt, trước mắt tối sầm, cuối cùng mất đi ý thức hoàn toàn.

Khi cô mở mắt ra, người phụ nữ đang túm chặt lấy tóc cô, lôi xềnh xệch cô đến bãi biển, dùng sức lực lớn đến mức như muốn giật tung cả mảng da đầu cô ra.

Chân trái cô ta có chút bất thường, giẫm trên cát bước thấp bước cao, trên cánh tay chi chít vết xước.

Cô ta dùng sức hất mạnh Phó Minh Nguyệt xuống đất, nước biển lạnh buốt đánh dạt lên, Phó Minh Nguyệt trừng lớn mắt, máu toàn thân như chảy ngược, mồ hôi lạnh toát ra.

Nửa bên trái khuôn mặt người phụ nữ đầy những vết sẹo bỏng, dung nhan dữ tợn, đáy mắt cô đọng hận ý điên cuồng.

Dù ngũ quan đã bị hủy hoại hơn một nửa, nhưng đôi mắt này, Phó Minh Nguyệt mãi mãi không bao giờ quên.

“Tống… Vi Vi?!”

Sao cô ta lại biến thành bộ dạng thế này?

Sự kinh ngạc của Phó Minh Nguyệt quá rõ ràng.

Trên khuôn mặt hung tợn của Tống Vi Vi hiện ra một nụ cười quái dị.

“Mày rất muốn hỏi tại sao tao lại ra nông nỗi quỷ không ra quỷ người không ra người thế này phải không? Phó Minh Nguyệt, tất cả đều là nhờ ơn mày ban cho đấy!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...