“Con khốn này, tất cả là tại mày! Phó Ngôn Minh mới đối xử với tao như vậy! Mày có biết mấy năm qua tao phải sống thế nào không?!”
“Anh ta hận tao, hận tao ép mày đi. Anh ta bắt tao vào tù, rồi để đám đàn ông đó… đám đàn ông đó làm nhục tao, ép tao hết chửa đứa này đến sinh đứa khác. Tao bỏ trốn, lại bị bắt lại, bỏ trốn rồi lại bị bắt lại, anh ta đúng là một con ác quỷ… Bọn mày đều đáng chết hết!”
Trong mắt cô ta lại nổi lên sự si mê điên cuồng.
“Chỉ cần mày chết, anh ấy mới quay về bên tao.”
Tay trái cô ta vuốt ve vết sẹo trên mặt mình, trong mắt lại dâng lên hận ý ngập trời.
“Đây chính là hình phạt cho việc tao bỏ trốn.”
“Phó Minh Nguyệt, tao còn phải cảm ơn mày đấy. Nếu không tìm được mày, anh ta cũng sẽ không mãi mãi ở đây không về Bắc Kinh, để tao có cơ hội trốn thoát ra ngoài.”
20
Tống Vi Vi nghiến răng kèn kẹt, sau khi nói hết những lời điên cuồng, cô ta rút từ trong người ra một con dao.
Ánh mắt cô ta như một con rắn độc, lướt qua lướt lại trên người Phó Minh Nguyệt.
“Để tao nghĩ xem, làm thế nào mới có thể khiến mày biến thành bộ dạng giống hệt tao nhỉ?”
Lưỡi dao tiến sát mắt Phó Minh Nguyệt.
Nhưng Phó Minh Nguyệt không mảy may nhúc nhích.
Tống Vi Vi cứng đờ, sự hận thù như con rắn độc cắn nuốt trái tim cô ta, cô ta càng hận thêm!
Tại sao Phó Minh Nguyệt không hoảng loạn khóc lóc thảm hại cầu xin cô ta?!
Cô ta nhớ đến ngày hôm đó, cô ta quỳ trước mặt Phó Ngôn Minh, cầu xin anh ta như một con chó, xin anh ta buông tha cho mình.
Nhưng Phó Ngôn Minh đã nói gì?
Ánh mắt lúc đó của anh ta đầy chán ghét và kinh tởm, như thể đang nhìn thứ rác rưởi dơ bẩn nhất trên thế giới.
“Tống Vi Vi, cô đúng là làm tôi buồn nôn. Cô lấy tư cách gì mà so sánh với Minh Nguyệt? Cô ấy sẽ không bao giờ giống như cô, vẫy đuôi van xin như một con chó.”
Dựa vào đâu chứ?!
Sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu Tống Vi Vi đứt phựt.
Cô ta hoàn toàn mất lý trí, nhãn cầu lồi ra, nắm chặt con dao găm, ánh mắt hiểm độc:
“Phó Minh Nguyệt, để tao xem mày còn giả vờ được nữa không!”
Tống Vi Vi dùng sức đâm mạnh con dao găm vào ngực Phó Minh Nguyệt.
Âm thanh dao găm xuyên qua da thịt vang lên.
Máu tươi bắn đầy mặt Phó Minh Nguyệt, mùi máu tanh nồng ấm lan tỏa ra không khí.
“Phó Ngôn Minh?”
Giây tiếp theo, Tống Vi Vi bị lực lượng cảnh sát khống chế.
Phó Ngôn Minh tựa như con diều đứt dây, mềm oặt ngã xuống nền cát.
Phó Minh Nguyệt trợn to mắt, đỡ lấy Phó Ngôn Minh.
Giọng cô run rẩy:
“Sao anh lại ở đây?!”
Trên đường bị bắt tới đây, khuyên tai của cô có hệ thống định vị, tính toán thời gian thì Chu Dã đáng lẽ sắp tới rồi, nhưng sao Phó Ngôn Minh lại xuất hiện ở đây?
Chu Dã hối hả chạy tới, nhìn thấy máu đỏ lênh láng khắp mặt đất, máu trong người anh như sắp ngừng chảy.
“Minh Nguyệt, em không sao chứ?”
Không ai biết Phó Ngôn Minh chui ra từ đâu.
Ngay khi Phó Minh Nguyệt bị bắt đi, Chu Dã đã nhận ra điều bất thường. Lúc đó anh đang ngồi trên xe đợi Phó Minh Nguyệt mang bánh kem ra, giữa chừng phải nghe điện thoại của công ty. Nghe xong, anh đi vào cửa tiệm để xem sao Phó Minh Nguyệt chưa lấy được bánh kem.
Nhưng nhân viên nói Phó Minh Nguyệt đã ra ngoài từ lâu rồi.
Anh vội vã báo cảnh sát, định vị vị trí của Phó Minh Nguyệt, và cùng cảnh sát xuất phát.
Khi bọn họ chạy tới nơi, khu vực xung quanh đã bị cảnh sát phong tỏa, người dân cũng đã được sơ tán.
Ngay lúc Tống Vi Vi định hạ thủ, lực lượng cảnh sát đang chuẩn bị nổ súng thì Phó Ngôn Minh không biết từ đâu xông ra, làm rối loạn kế hoạch của họ.
Ngã trong vòng tay Phó Minh Nguyệt, máu từ miệng Phó Ngôn Minh trào ra như suối.
Anh nhìn Phó Minh Nguyệt, không nói một lời nào, nhưng dường như lại chất chứa hàng vạn lời muốn nói.
Phó Minh Nguyệt cúi đầu, ánh mắt phức tạp, cô nắm lấy tay Phó Ngôn Minh, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh đang mất dần.
Phó Ngôn Minh nhắm mắt lại, giọt máu lẫn nước mắt rơi xuống từ khóe mi.
“Xin lỗi em…”
Phó Ngôn Minh dần dần khép đôi mi lại, nhát dao đó, đâm trúng vị trí chí mạng.
Kể từ khi nhận được tin Tống Vi Vi bỏ trốn, linh cảm tồi tệ đó của anh lại xuất hiện.
Giống hệt như cái lần đánh mất Phó Minh Nguyệt năm năm về trước.
Chaporia
Bình Luận (0)