Ninh An Một Đời/Chương 6C. 6
20px

Hàm dưới của Thẩm Nghiễn Từ căng chặt, đáy mắt cuồn cuộn sự nôn nóng và không cam lòng:

“Vậy còn nhi thần thì sao? Mẫu hậu, nhi thần phải làm sao đây? Biết rõ người mình thương ngay trước mắt, vậy mà phải giương mắt nhìn nàng gả cho kẻ khác sao?”

“Nàng đã tâm thuộc về người khác, hơn nữa đã định thân.”

Giọng Hoàng hậu trầm xuống, mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ, “Cố Văn Lan, Hội nguyên khoa này, tài danh phẩm hạnh đều tốt, bản cung cũng có nghe qua.

Bản gia hắn xuất thân từ Thanh Hà Cố thị, dòng dõi thanh lưu, căn cơ không nông.

Kỳ Điện thí này, nếu không có gì ngoài ý muốn, Trạng nguyên cũng có khả năng.”

Bà nhìn gương mặt đột nhiên tái nhợt của con trai, ngữ khí dịu lại:

“Nghiễn Từ, con là Thái tử, là quốc quân tương lai, chuyện cướp vợ của thần tử như thế này, đừng nói là phụ hoàng con tuyệt đối sẽ không cho phép, mà dù có là sử bút như sắt, con cũng không gánh nổi cái danh tiếng này đâu! Mau chóng thu lại tâm tư, đối xử tốt với Thái tử phi tương lai của con, đó mới là chính đạo.”

Cướp vợ của thần tử…

Thẩm Nghiễn Từ đột ngột lùi lại một bước, đập vào tấm bình phong chạm trổ phía sau, phát ra một tiếng trầm đục.

Đáy mắt chàng đỏ rực, trong lồng ngực như có thứ gì đó đang điên cuồng cắn xé, nổ tung.

Kiếp trước, chàng hận nàng oán nàng, hận nàng năm xưa đứng ra hủy hoại tất cả, hận nàng gián tiếp bức chết Tô Tri Uyển.

Chàng dùng mọi thủ đoạn nhục mạ nàng, như thể làm vậy là có thể làm dịu đi ngọn lửa vặn vẹo trong tim mà chính mình cũng không muốn đào sâu tìm hiểu.

Nhưng hóa ra, ngay từ đầu đã sai rồi.

Người chàng canh cánh bên lòng qua một ánh nhìn thoáng qua là Tô Tri Uyển, nhưng người thực sự khiến chàng hồn xiêu phách lạc, tìm thấy sự an ủi và đồng điệu qua những cánh thư trong vô số đêm cô độc, từ trước đến nay đều là Tô Tri Nhan.

Sống lại một đời, chàng vốn có cơ hội để sửa sai.

Nhưng sao lại trở thành thế này?

“Không!”

“Không nên như thế này! Nàng không thể!”

Hoàng hậu nhìn bộ dạng mất hồn mất vía, bên bờ vực mất kiểm soát của con trai, trong mắt lướt qua một tia đau xót, nhưng nhiều hơn lại là vẻ ngưng trọng.

Bà chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt chàng, giọng không cao nhưng mang theo sự quyết đoán của bậc mẫu nghi thiên hạ.

“Thẩm Nghiễn Từ, tỉnh táo lại cho bản cung! Con là Thái tử, hôn sự của con chưa bao giờ là chuyện của riêng con.

Chuyện của Tô Tri Nhan, tuyệt đối không có khả năng.”

“Nếu con nhất quyết đi theo ý mình, thứ bị hủy hoại không chỉ là tiền đồ của chính con, mà còn là cả Tô, Cố hai nhà, thậm chí liên lụy đến sự cân bằng mong manh hiện tại giữa Đông cung và Tô gia. Bản cung lời đã tận ở đây, con tự giải quyết cho tốt.”

Nói xong, bà không nhìn sắc mặt thảm hại của con trai thêm nữa, xoay người gọi người:

“Người đâu, đưa Thái tử về Đông cung.”

09

Từ trong cung trở về, mẫu thân và trưởng tỷ đều đang đợi ở viện của ta, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

Ta lược bỏ phần về Thẩm Nghiễn Từ, chỉ nói là Hoàng hậu nương nương nghe tin ta và Cố gia định thân nên triệu vào hỏi han đôi câu.

Mẫu thân bán tín bán nghi, nhưng thấy ta không muốn nói nhiều nên cũng chỉ dặn dò ta từ nay về sau phải cẩn ngôn thận trọng.

Trưởng tỷ lặng lẽ nắm lấy tay ta, tay tỷ rất lạnh.

Những ngày sau đó dường như đã khôi phục lại vẻ bình lặng.

Vì đã có hôn ước, việc đi lại giữa ta và Cố Văn Lan không còn cần phải kiêng dè quá nhiều.

Huynh ấy thỉnh thoảng sẽ tới cửa, cùng phụ thân và huynh trưởng bàn luận văn chương thời chính; cũng có lúc ở trong đình nghỉ chân nơi hậu viên, cùng ta nói dăm ba câu chuyện.

Huynh ấy mang cho ta những tập thơ mới xuất bản, đôi khi là những món đồ chơi tinh xảo nhưng không quá đắt đỏ mua trên phố.

Ta cũng sẽ làm những món điểm tâm mới, hoặc thấy đoạn tạp ký nào thú vị thì sai người gửi cho huynh ấy.

Khi ở bên nhau, ánh mắt huynh ấy nhìn ta ngày một ấm áp hơn.

Một buổi chiều sau cơn mưa, huynh ấy ở trong đình giảng giải cho ta một đoạn kinh nghĩa gian nan, ta nghe đến nhập tâm mà không để ý chiếc áo choàng trên vai bị tuột xuống.

Huynh ấy ngừng lời, cực kỳ tự nhiên cúi người nhặt áo choàng lên, nhẹ nhàng khoác lại cho ta. Đầu ngón tay vô tình lướt qua vai cổ, cả hai đều sững lại.

Huynh ấy nhanh chóng rụt tay về, vành tai ửng hồng, quay đi chỗ khác khẽ ho một tiếng.

Ta cúi đầu ôm lấy khuôn mặt hơi nóng bừng, trong lòng lại như chứa một đám mây nhỏ ấm áp, mềm mại.

Mẫu thân bắt đầu đưa ta đi kiểm kê sính lễ, chọn lựa vải vóc, cả phủ vì chuyện ta xuất các mà bận rộn hẳn lên.

Trưởng tỷ cũng thường xuyên tới giúp, chỉ là người tỷ ngày càng gầy đi và trầm mặc hơn, thường đối diện với một chỗ nào đó mà thẫn thờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...