“Hắn… hắn bảo không được gạt hắn về, hiện giờ còn bận việc, xong rồi sẽ lập tức tới tìm ta.”
Con trai ta hớn hở chạy ra ngoài gọi lớn:
“Muội muội ơi! Muội muội! Cha sắp về rồi! Cha bảo xong việc sẽ tới tìm chúng ta đó!”
Ta ngắm theo bóng lưng nhỏ bé đầy phấn khởi của con, bất giác mắt đỏ hoe.
Thì ra, trong lòng bọn trẻ, chúng khao khát có cha biết nhường nào.
Bụng ta lúc này cũng đã lùm lùm, dẫu mới chỉ hơn năm tháng.
Phụ thân không yên lòng, nói:
“Chốn này mùa đông lạnh cắt da thịt, chẳng tốt cho chuyện an thai dưỡng tử. Chi bằng đi đường bộ, rồi chuyển sang thủy lộ, quay về quê nhà Giang Chiết cho ấm áp.”
Ta khẽ gật đầu:
“Vừa hay sang thu, tiết trời mát mẻ, hai thai nhi cũng đã ổn định. Vậy thì đi thôi.”
Hành lý trong nhà còn chưa thu xếp xong xuôi, thì Lý đại tướng quân đã cười ha hả mà đến.
Ngài ấy đã được phong hầu, người dưới trướng cũng đều lần lượt được ban thưởng.
“Chủ nhân Giả gia,” Lý hầu gia nói, “ngươi – vị nữ trung hào kiệt – cũng có phần thưởng đấy! Bệ hạ nghe kể sự tích của ngươi, hết lời khen ngợi, đặc biệt ban phong hiệu ‘Huyện chủ’, lại còn hô hào nữ tử trong thiên hạ nên lấy ngươi làm gương mẫu!”
Ta ngạc nhiên nhướn mày.
Lý hầu gia chắp tay chúc mừng, còn nói rằng sớm từ một tháng trước, thánh thượng đã hạ chỉ ban cho ta hành cung ở Giang Chiết, đổi tên là “Huyện chủ phủ”.
“Bệ hạ còn ban cho ngươi nghìn lượng hoàng kim, trân bảo gấm vóc lụa là vô số, cả thảy hơn mười xe lớn, đã được vận chuyển đến Huyện chủ phủ rồi.”
Ta được sủng mà lo sợ, nói:
“… Ta chỉ góp chút sức mọn, thật hổ thẹn không dám nhận ân huệ này.”
“Ấy!” Lý hầu gia xua tay giải thích:
“Ngươi đã cứu được mạng sống của Ninh vương điện hạ, đương nhiên xứng đáng. Bệ hạ nói ngươi là ân nhân của hoàng thất, từ nay chính là người nhà hoàng tộc, bởi thế mới có vinh sủng và phong hào như thế. Đã là kim khẩu của bệ hạ, thì chính là thứ ngươi nên được.”
Ta cảm thấy hồ nghi — chẳng lẽ đây là chủ ý của Triệu Ninh?
Tuy vậy, ngoài mặt ta vẫn điềm nhiên, giải thích rằng cả nhà đang thu dọn hành lý, chuẩn bị xuôi nam.
Lý hầu gia lưu luyến chẳng nỡ, dặn rằng sau này rảnh rỗi phải trở lại chơi, lại hứa ngày khác tất đến “Huyện chủ phủ” thăm mẹ con ta.
Ta sảng khoái đáp lời.
Trước lúc chia tay, Lý hầu gia dúi cho ta một phong thư nhỏ, thấp giọng nói:
“Ninh vương điện hạ dặn ngươi nhất định phải tự tay đọc kỹ.
”
Ta bình thản gật đầu, trong lòng ngầm hồ nghi lẩm bẩm:
“Có lời gì quan trọng đến thế, lại làm ra vẻ bí mật thế kia?”
Nào ngờ, thư chỉ vỏn vẹn một câu ngắn ngủi ——
“Bảo trọng thân thể và hài nhi, chớ tin lời đồn.”
Ta chẳng hiểu ra sao, cẩn thận cất kỹ, rồi dắt tay nữ nhi dạo bước.
Ba ngày sau, ta để lại tiểu nhị và chưởng quỹ trong tiệm tiếp tục thu mua dược liệu, còn những người khác cùng ta lên đường xuôi nam.
Trên xe có cả người già trẻ nhỏ, lại thêm ta đang mang thai, nên đi chẳng nhanh.
Lý hầu gia phái binh lính hộ tống chúng ta đi một mạch về hướng đông. Mãi đến khi chúng ta xuống thuyền lớn, binh lính mới từ biệt.
Ta bảo Xuân Thảo thưởng mười lượng bạc cho mỗi người, đích thân lên mũi thuyền cảm tạ và tiễn biệt, sau đó mới hạ lệnh dong buồm xuôi dòng.
Thuyền đi êm hơn xe, lại nhanh hơn, nhưng gần như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Hơn mười ngày sau, thuyền đến mặt hồ Động Đình.
Khi ấy tiết thu thanh tịnh, muôn nơi treo đèn kết hoa, hương quế lan tỏa bốn phía.
Hai đứa nhỏ mừng rỡ khôn xiết, ríu rít đòi xuống thuyền ngắm cảnh.
Phụ thân và Xuân Thảo mỗi người dắt một đứa xuống bến. Ta không dám vào nơi đông đúc, bèn ngồi trong đình ven hồ, ăn bánh trung thu ngắm trăng.
Khách bộ hành nườm nượp qua lại, khắp nơi đầy ắp tiếng cười nói vui vầy.
Bên cạnh có nhóm nữ tử trẻ tuổi đang thả hoa đăng nguyện ước, thỉnh thoảng khe khẽ trò chuyện:
“Năm trước năm kia đều cầu có lang quân tuấn tú như Ninh vương điện hạ —— năm nay nên đổi điều ước đi thôi.”
“Đổi gì mà đổi! Dĩ nhiên vẫn là nguyện ấy! Tuy Ninh vương điện hạ đã mất, nhưng dung nhan của người quả thực khuynh quốc khuynh thành, ta vẫn muốn tìm một người như thế —— dẫu chỉ bằng một nửa cũng cam lòng.”
“Đã mất rồi??!”
Chiếc bánh trung thu trong tay ta rơi xuống đất, ánh mắt hoảng loạn đảo khắp nơi.
Thị vệ trông thấy, vội hỏi có chuyện chi.
Tim ta rối như tơ vò, đầu óc trống rỗng, hô hấp gấp gáp, suýt nữa thì nghẹt thở.
“Đi… đi dò hỏi… xem Ninh vương điện hạ đã xảy ra chuyện gì…”
Thị vệ và Hạ Hà thấy sắc mặt ta quá kém, vội vã đỡ ta về thuyền.
Đại phu được mời đến bắt mạch, mặt mày tái mét mà liên tục khuyên nhủ:
“Chủ tử! Người… người là bị kinh sợ quá độ phải không? Người nhất định phải giữ vững tinh thần! Tiểu chủ tử còn ở trong bụng, nếu tâm thần rối loạn, há chẳng phải đại họa sao!”
Chaporia
Bình Luận (0)