20px

Thẩm Như Lan quét mắt nhìn một vòng, ý cười nơi khóe miệng càng sâu hơn.

“Nếu các tỷ muội đều chướng mắt nàng ta như vậy, thì đừng chỉ đứng nhìn nữa.”

“Mỗi người lên tát nàng ta hai cái, coi như thay đại nhân trút giận.”

Trong sân lập tức im bặt trong thoáng chốc.

Đám nữ quyến nhìn nhau, không ai dám là người đầu tiên động thủ.

Hung danh của Bùi Tịch, đâu phải họ chưa từng nghe qua.

Lần trước có một bà tử vô ý làm đổ chén trà trên bàn ta.

Hôm sau đã bị kéo ra ngoài đánh bốn mươi trượng rồi khiêng về nhà, đến giờ vẫn còn liệt giường.

Sắc mặt Thẩm Như Lan lập tức trầm xuống.

“Sao hả?”

“Từng người các ngươi đều sợ rồi à?”

“Nó chẳng qua chỉ là một con đàn bà hoang không rõ lai lịch, đánh thì đánh thôi!”

“Đại nhân có trách tội thì đã có bổn tiểu thư đứng ra gánh, còn sợ cái gì?”

“Kẻ nào không lên, chính là cùng một giuộc với thứ tiện nhân tư thông nuôi gian phu này!”

“Sau này chủ mẫu nhà họ Thẩm gả vào phủ dọn dẹp cửa nhà, tất cả đều bị xử cùng tội!”

Tam di nương cắn răng, là người đầu tiên bước lên.

Một cái tát giáng mạnh lên mặt ta.

Đầu ta lệch hẳn sang một bên, khóe miệng rịn ra tia máu.

“Nếu không phải con hồ ly tinh như ngươi, đại nhân sao có thể chẳng đoái hoài gì tới bọn ta?”

“Đồ tai họa như ngươi đáng lẽ nên ch/e/t từ lâu rồi!”

Có người mở đầu, những kẻ khác cũng lập tức vây tới.

Người thì tát tai.

Người thì cầm trâm đâm mạnh vào chân ta.

Một cái.

Hai cái.

Ba cái.

Ta nằm rạp dưới đất, miệng đầy máu tanh, bầu trời trước mắt quay cuồng từng vòng từng vòng.

Ta cắn rách đầu lưỡi, ép bản thân mở mắt ra, ghi nhớ từng khuôn mặt một.

Tam di nương.

Chu di nương.

Con nha hoàn mặc áo vàng kia.

Còn có Trần di nương đứng phía sau lau nước mắt, nhưng lại lén véo mạnh vào eo ta.

Ta nhớ hết rồi.

Thẩm Như Lan xem đủ trò vui, vỗ tay bật cười.

“Xem ra oán khí của mọi người không nhỏ nhỉ.”

Nàng ta đi tới trước mặt ta rồi ngồi xổm xuống, bóp cằm ta xoay qua xoay lại.

“Nhiều người ghét ngươi như vậy…”

“Ngươi không tự nghĩ xem bản thân rốt cuộc đã làm sai điều gì sao?”

“Bổn tiểu thư cho ngươi thêm một cơ hội nữa――”

“Quỳ xuống.”

“Dập đầu ba cái thật mạnh với từng vị tỷ muội ở đây, rồi bò ra khỏi cửa phủ cho ta.”

“Từ nay về sau không được bước vào phủ họ Bùi nửa bước.”

“Ta sẽ tha cho cái mạng tiện của ngươi.”

Ta nằm trong vũng máu, đến cả sức chống người dậy cũng gần như không còn.

Nhưng ta vẫn khẽ nhếch môi cười.

“Thẩm Như Lan…”

“Cô thử tính thời gian xem.”

“Hửm?”

“Mặt trời… sắp lặn rồi.”

Thẩm Như Lan khựng lại một thoáng.

“Ngươi cũng biết mình sắp ch/e/t rồi à?”

“Không…”

“Ý ta là…”

“Đại nhân sắp tới rồi.”

Sắc mặt Thẩm Như Lan cứng đờ.

Ngay sau đó, lửa giận lập tức bùng lên.

“Đến lúc này còn dám mang đại nhân ra dọa ta?”

“Hắn còn đang ở tận Giang Nam, căn bản không thể quay về được!”

“Đủ rồi!”

Nàng ta đứng bật dậy, rút một cây trâm đồng từ trong lò hương bên cạnh.

Mũi trâm bị nung trong than đỏ đến phát sáng.

“Ngươi dựa vào gương mặt này để mê hoặc đại nhân đúng không?”

“Hôm nay bổn tiểu thư sẽ hủy nó!”

Nàng ta túm tóc ta giật mạnh ra sau.

Mũi trâm đỏ rực nhắm thẳng vào mặt ta――

“Thẩm Như Lan…”

“Cô sẽ hối hận…”

Nàng ta híp mắt bật cười.

“Hối hận?”

“Bổn tiểu thư sống tới giờ, chưa từng biết hai chữ đó viết thế nào.”

Mũi trâm không đâm xuống mặt ta.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng, nàng ta lệch đi một tấc.

Rồi ấn mạnh lên xương quai xanh của ta.

“Xèo――”

Tiếng da thịt bị thiêu cháy vang lên.

Cơn đau ập tới.

Trước mắt ta trắng xóa.

Ý thức hoàn toàn tan biến.

Trước khi chút tỉnh táo cuối cùng biến mất, ta chỉ còn nghe thấy một âm thanh.

“Rầm――!”

Cửa viện bị người ta đá vỡ.

Cả sân lập tức vang lên tiếng thét chói tai của đám nữ nhân.

Trong tầm mắt mờ nhòe, ta nhìn thấy một bóng người bước qua ngạch cửa.

Bùi Tịch… trở về rồi.

5

Nhưng hắn chỉ vừa bước được một bước.

Cả người đã đột ngột cứng lại.

Hắn lảo đảo ôm lấy ngực.

Đôi mắt người đàn ông đỏ ngầu.

Hắn cúi đầu nhìn xuống vị trí xương quai xanh của chính mình―― nơi đó rõ ràng không hề có vết thương.

Thân thể hắn mềm nhũn, ngã nhào về phía trước.

“Phụt――”

Một ngụm máu tươi phun thẳng ra khỏi miệng.

“Rầm――”

Thủ phụ ngã sấp ngay bên chân Thẩm Như Lan, bất động không nhúc nhích.

Cả viện rơi vào tĩnh mịch ch/e/t chóc.

Thẩm Như Lan cúi đầu nhìn người đàn ông đang ngã dưới chân mình.

Nửa khuôn mặt Bùi Tịch vùi trong bùn đất.

Máu đen không ngừng tràn ra từ khóe miệng.

Toàn thân hắn co giật từng cơn.

Tam di nương mềm nhũn hai chân, trực tiếp ngã phịch xuống đất.

Chu di nương che miệng, run lẩy bẩy.

Thẩm Như Lan ngồi xổm xuống, run tay đẩy nhẹ vai Bùi Tịch.

Nhưng vừa chạm phải vết máu trên vạt áo hắn, nàng ta đã hoảng loạn rụt tay về.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...