“Đại nhân!”
“Ngài bị sao vậy?”
“Ngài nói gì đi chứ!”
Không ai trả lời nàng ta.
Bùi Tịch nhắm chặt mắt.
Trên mặt không còn chút huyết sắc.
Môi tím tái.
Hơi thở yếu đến gần như không còn.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa viện chợt truyền tới tiếng bước chân dồn dập.
Hai ám vệ lao thẳng vào trong viện, trên người phủ đầy bụi đất, đầu gối đập mạnh xuống nền đá sỏi.
“Đại nhân――!”
Tên ám vệ dẫn đầu mặt đầy máu khô, giọng khàn đặc.
“Thuộc hạ đáng ch/e/t!”
“Hộ giá bất lực!”
“Đại nhân ở trên quan thuyền Giang Nam đột nhiên nổi điên, trực tiếp từ khoang lầu hai nhảy xuống cướp ngựa phóng đi, thuộc hạ căn bản không đuổi kịp!”
“Ngài ấy suốt ba ngày ba đêm chưa từng chợp mắt, trên đường ngã ngựa bốn lần, xương vai còn lòi cả ra ngoài――”
Giọng tên ám vệ nghẹn lại.
Hắn đấm mạnh xuống đất.
“Nhưng đại nhân không chịu dừng!”
“Ngài ấy nói Ôn cô nương xảy ra chuyện rồi!”
“Kẻ nào dám cản sẽ bị chém đầu ngay lập tức!”
Ngón tay Thẩm Như Lan run lên.
Giọng nói cũng lập tức cao vọt.
“Nói bậy!”
“Đại nhân ở Giang Nam vẫn yên ổn, sao có thể đột nhiên phát điên được?”
“Chắc chắn là đám hộ vệ các ngươi bảo vệ bất lực, khiến ngài ấy bị thương trên đường!”
Nàng ta giơ tay chỉ thẳng vào hai ám vệ.
“Người đâu!”
“Kéo hai tên phế vật này xuống đánh ch/e/t cho ta――”
“Không phải!”
Tên ám vệ phía sau lập tức quỳ gối bò lên trước.
Liên tiếp dập đầu ba cái.
“Xin Thẩm cô nương nghe thuộc hạ nói hết――”
“Đại nhân đang đi trên đường thì đột nhiên gào thét!”
“Ngài ấy ôm chặt xương quai xanh, nói nơi đó bị nung cháy xuyên qua!”
“Nhưng thuộc hạ kéo cổ áo đại nhân ra xem rồi, chỗ đó ngay cả một vết đỏ cũng không có!”
“Sau đó đại nhân lại nói ngón tay bị kim đâm, bắt thuộc hạ rút kim ra cho ngài ấy…”
“Nhưng mười ngón tay của đại nhân sạch sẽ nguyên vẹn, rõ ràng chẳng có gì cả――”
Hắn gần như bật khóc.
“Thuộc hạ thật sự không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
Thẩm Như Lan chết lặng tại chỗ.
Xương quai xanh bị nung cháy.
Ngón tay bị kim đâm.
Nàng ta chậm rãi quay đầu.
Nhìn ta đang nằm trong vũng máu.
Lại nhìn Bùi Tịch đang hộc máu dưới chân mình.
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ.
Một giọng nói đã xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.
“Tránh ra!”
“Tất cả tránh ra!”
Là Lâm bá.
Lão quản gia chống một thanh then cửa, vừa bò vừa lê người xuyên qua đám đông.
Vừa nhìn thấy Bùi Tịch ngã dưới đất, hốc mắt ông lập tức đỏ bừng.
Nhưng ông không lao về phía Bùi Tịch.
Mà bò tới bên cạnh ta.
“Cứu… cứu Ôn cô nương trước!”
Ông run run đưa tay dò hơi thở nơi mũi ta.
Bàn tay dính đầy máu và bùn đất.
Đến khi cảm nhận được ta vẫn còn thở, ông mới run rẩy thở phào một hơi, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Mau!”
“Khiêng Ôn cô nương vào mật thất!”
“Cho nàng ngủ!”
“Chỉ cần nàng ngủ được, đại nhân sẽ có cứu!”
“Mau lên!”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì!”
Nghe vậy, Thẩm Như Lan lập tức thét chói tai.
“Lâm lão đầu ông điên rồi à!”
“Đại nhân sắp tắt thở rồi!”
“Ông không cứu đại nhân trước, lại đi cứu con tiện nhân kia?”
“Ông rốt cuộc có ý gì?”
“Hay là mong đại nhân ch/e/t đi, để con hồ ly tinh này cuỗm hết gia sản rồi bỏ trốn?”
Toàn thân Lâm bá run dữ dội.
Ông ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thẩm Như Lan.
Từng chữ từng chữ nghiến ra khỏi kẽ răng.
“Thẩm cô nương.”
“Lão nô nói lần cuối cùng.”
“Nếu Ôn cô nương ch/e/t…”
“Đại nhân… cũng không sống nổi.”
“Những chuyện hôm nay cô làm…”
“Chẳng khác gì mưu sát đương triều Thủ phụ.”
“Nếu cô còn muốn sống để bước qua cửa lớn nhà họ Bùi…”
“Thì đừng tiếp tục cản lão nô cứu người nữa!”
Đồng tử Thẩm Như Lan co rụt mạnh.
Thẩm Như Lan còn chưa kịp mở miệng.
Ngoài viện đã truyền tới tiếng gậy chống nền đất.
“Lão thân ngược lại muốn xem thử…”
“Rốt cuộc là kẻ nào dám làm loạn đến long trời lở đất trong phủ này!”
Lão thái quân nhà họ Bùi tới rồi.
6
Lão thái quân chống gậy bước vào viện.
Trên người mặc áo bối tử màu sẫm, mái tóc bạc trắng chỉ được cố định bằng một cây trâm đơn giản.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Phía sau còn có một ma ma cùng bốn phụ nhân đi theo.
Ánh mắt lão thái quân quét qua khắp sân viện.
Nhìn thấy ta nằm trong vũng máu.
Bùi Tịch đang hộc máu.
Lâm bá che chắn trước người ta.
Cùng đám nữ quyến quỳ đầy đất.
Trên nền đá vương vãi kim khâu, trâm đồng, chiêng đồng và cả bát canh sâm bỏ ớt.
Lão thái quân không nói gì.
Chỉ siết chặt cây gậy trong tay.
Một lúc sau, bà mới mở miệng:
“Người đâu.”
“Khiêng A Tịch và Ôn cô nương xuống mật thất dưới đất.”
“Cứu nha đầu họ Ôn trước.”
Ma ma phía sau lập tức tiến lên chỉ huy đám phụ nhân.
Dùng nhuyễn tháp tách riêng ta và Bùi Tịch rồi khiêng lên.
Thẩm Như Lan lập tức quỳ bò hai bước chắn phía trước.
“Thái quân!”
“Đại nhân bị thương tới mức này, người không cứu ngài ấy trước, lại đi cứu một con đàn bà hoang không rõ lai lịch?”
Chaporia
Bình Luận (0)