Trong tầm nhìn đang mờ dần, thứ duy nhất ta thấy là sát khí cuồn cuộn trong đôi mắt hắn.
Ngay khi thần trí sắp rơi vào hư vô, hắn buông tay.
Thân thể ta như một con búp bê rách nát, vô lực ngã xuống giữa đệm gấm mềm.
“Vương gia… không, giờ phải xưng là Hoàng thượng mới đúng.”
Ta thở dốc, cố chống người ngồi dậy, ngước mắt nhìn Cơ Vân Thâm.
Lạ thật… rõ ràng trước mặt là kẻ lãnh khốc như Tu La địa phủ, mà trong lòng ta lại chẳng hề sợ hãi.
Thân thể vẫn khẽ run, nhưng sâu trong tâm trí, ta không có chút cảm giác nguy hiểm như lúc đối mặt kẻ thù.
“Thần… khẩn cầu bệ hạ nguôi giận, có thể nghe vi thần vài lời?”
Ta chưa từng quên mục đích chuyến này.
“Có kẻ to gan lớn mật, dám ra tay với vật tư cứu tế…”
“Việc đến nước này, chi bằng trước tiên hãy tự lo cho thân mình đi.”
Cơ Vân Thâm lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt thản nhiên quét đến.
Hắn cười nhạt, gạt lọn tóc vương nơi trán ta, đầu ngón tay ấm nóng khiến người rùng mình:
“Yên tâm, những kẻ sâu mọt kia, trẫm sớm đã cho người bắt lại cả rồi.”
“Còn hiện tại, ngươi nên bận tâm là… chính mình.”
Tiếng ngọc đái rơi xuống đất vang lên thanh thúy.
Tấm màn lụa nhẹ nhàng buông xuống, tựa như ranh giới giữa một thế giới tự do và vũng lầy trầm luân.
Ta biết, từ giây phút này, bản thân đã hoàn toàn rơi vào cơn bão mà không thể thoát thân…
11
Qua một đêm.
Khi lần nữa tỉnh lại, ánh chiều đã loang đỏ bên khung cửa sổ.
Ta cố gắng chống tay muốn ngồi dậy, nhưng thân mình vừa cử động đã trượt khỏi giường, ngã nặng xuống đất.
Toàn thân nhức mỏi, một chút sức lực cũng không có.
Ta không nhớ rõ đã khóc bao nhiêu lần đêm qua, chỉ biết cổ họng đã khản đặc, không thể phát ra tiếng.
Càng đáng sợ hơn, là khi ta khẽ nhúc nhích, mắt cá chân truyền đến tiếng va chạm kim loại thanh thúy.
Ta kéo chăn ra xem.
Chỉ thấy đôi chân mình bị khóa bằng một sợi xích bạc dài, nối thẳng vào chân giường, khóa chặt không thể nhúc nhích.
Ta: …
Không biết nên nói gì.
Trong ký ức, Cơ Vân Thâm luôn là kẻ quyết đoán lạnh lùng, từ khi nào lại học được thủ đoạn trói giữ âm u như thế?
“Cót két–” cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài.
Một tiểu thị nữ y phục phấn hồng vội vã bước vào, thấy ta ngã dưới đất thì hoảng hốt đỡ dậy:
“Cô… cô nương, nô tỳ đi rót ít nước cho người!”
Nàng cúi đầu liếc nhìn ta một cái, lập tức đỏ mặt quay đi.
Ta lúc này mới nhận ra trên người mình chỉ còn lại một lớp áo mỏng, dấu vết hoan lạc còn lấm tấm nơi làn da trắng nõn.
Ta cũng không nhịn được mặt đỏ bừng, lặng lẽ kéo chăn phủ kín người, trong lòng có phần trách giận.
Hắn… sao lại không biết tiết chế một chút?
“Nô tỳ là Chi Xuân, cô nương uống chút trà không?”
Dựa vào tay nàng, ta uống hết chén nước, mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Ta khẽ khàng, giọng khàn hỏi tung tích Cơ Vân Thâm:
“Vương gia hiện ở đâu?”
“Cô nương nói Vương gia?” Chi Xuân nghiêng đầu suy nghĩ, rồi đáp:
“Ngài đang ở thư phòng, bận việc cùng các đại nhân.”
Vương gia?
Xem ra Cơ Vân Thâm lần này tới đây vẫn là lấy thân phận cũ, chưa bại lộ thân là đế vương.
Trời dần ngả về đêm.
Cơ Vân Thâm suốt một buổi không quay về.
Vài ngày sau cũng như vậy.
Ta giống như dã thú bị giam trong cũi, mỗi ngày chỉ có thị nữ đến đưa cơm, hầu rửa mặt, ngoài ra tuyệt không thấy một bóng người.
“Được lắm, được lắm!”
Quả thật là đem ta giam cầm rồi!
Ta giận quá hoá cười.
Hôm ấy, ta gọi Chi Xuân lại khi nàng vừa đặt mâm cơm xuống, toan rời đi:
“Phiền ngươi bẩm với vương gia, ta muốn gặp người.”
Chi Xuân lộ vẻ khó xử:
“Cô nương, vương gia người… người hiện đang…”
Ta không muốn lại nghe những lời quanh co thoái thác.
“Hãy nói với vương gia, nếu người không đến gặp ta, từ nay ta sẽ tuyệt thực.”
Trăng đã lên tới đầu cành, mà cơm canh trên bàn sớm nguội lạnh.
Ta khẽ xoay người kéo xích, nhắm mắt mà ngủ.
Xem ra đêm nay, vẫn không đợi được người.
Mà ta nào hay, trong đêm khuya tĩnh lặng, khi ta đã an giấc, có một thân ảnh lặng lẽ đến trước giường, đứng hồi lâu chưa rời…
Canh ba ngày sau.
12
“Cô nương, người dùng chút cháo đi…”
Chi Xuân bưng bát cháo gà tơ trong chén ngọc men xanh, hơi nóng bốc lên lượn lờ như khói sương, “Người đã cả một ngày chưa đụng tới thứ gì rồi…”
Ta xoay lưng về phía nàng, chỉ khẽ xua tay.
Khi trong phòng đã trở về yên tĩnh, một bóng người cao lớn, tuấn dật bất giác in trên vách tường.
“Người đến rồi.”
Ta nhếch môi cười, tiếng nói yếu ớt tựa tơ khói trong gió.
Lông mày Cơ Vân Thâm khẽ chau lại, giọng lạnh nhạt:
“Giở trò tuyệt thực như trẻ ba tuổi, thật ấu trĩ.”
“Nhưng bệ hạ vẫn đến mà.”
Ta xoay người, nhẹ nhàng cầm lấy tay chàng, ngón tay khẽ lướt qua lòng bàn tay chàng như muốn vẽ một đường lưu luyến.
“Ta biết người nhất định sẽ đến.”
Tuyệt thực vốn dĩ là thủ đoạn ngây thơ.
Nếu thật muốn ép người ăn, có thể cưỡng chế mà đút vào miệng.
Cách làm ấy, chỉ hữu dụng với người trong lòng mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)