Khi ta đưa tay chàng áp lên má, cố tình khẽ gọi một tiếng:
“Vương gia…”
“Vương gia, ta… rất nhớ người.”
Tiếng gọi quen thuộc ấy khiến ánh mắt chàng chợt lay động, nhưng rồi lại nhanh chóng kết băng như thuỷ tinh vỡ.
“Đồ lừa dối!”
Chàng đột ngột siết lấy cằm ta, sức lực nơi đầu ngón tay như muốn nghiền nát xương cốt.
“Ngươi nếu thật lòng nhớ ta, thì vì cớ gì lại rời đi?”
Đôi mắt ấy như muốn xuyên thấu tâm can ta, truy tìm điều sâu kín nhất.
“Tô Lê, hãy nói cho ta biết, vì sao?”
Ta cứng người.
Câu hỏi này, kể từ khi gặp lại đến nay, ta vẫn luôn né tránh, nay rốt cuộc bị phơi bày trần trụi giữa đôi mắt sâu thẳm ấy.
Ta bỗng cụp mi mắt, không dám đối diện với ánh nhìn sắc lạnh kia.
“Vì sao ư?”
Đương nhiên là có vô vàn lý do.
Nỗi lo toan, sự lựa chọn, con đường tương lai của bản thân…
Ta vốn nghĩ mình có thể thẳng thắn nói ra không chút hổ thẹn.
Nhưng giờ khắc này, đầu óc ta như một cuộn chỉ rối, vương vãi khắp nơi, chẳng biết nên từ đâu mà gỡ.
Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
“Một đời này, vương gia có biết ta theo đuổi điều gì không?”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đôi đồng tử sâu không thấy đáy kia.
Cơ Vân Thâm trầm ngâm giây lát: “Là y đạo?”
Ta khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Dưới ánh mắt đầy nghi hoặc của chàng, ta chậm rãi lên tiếng:
“Từ nhỏ ta đã theo hầu bên vương gia, nhiều năm qua tuy chẳng mấy thuận đường, nhưng bất kể hoàn cảnh thế nào, vương gia luôn đối đãi với ta hết mực tốt lành.”
Ta cúi người, nhẹ nhàng vuốt lấy xiềng xích trên chân, giọng nói nhẹ đến mức như hòa tan vào gió đêm:
“Chúng ta đã cùng nhau đi qua biết bao năm tháng, ta từng ngây ngốc nghĩ rằng tương lai rồi sẽ mãi như thế…”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Ánh mắt Cơ Vân Thâm như băng giá vỡ nát, để lộ tia yếu mềm chưa từng có, “Tô Lê, rốt cuộc là vì điều chi khiến ngươi thấy ta không xứng đáng, đến mức ngươi cũng muốn trốn khỏi?”
Trong đôi mắt ngày thường lạnh lùng, giờ đây lặng lẽ rưng rưng như nước, khiến người nhìn thấy mà đau lòng.
“Không phải vậy!”
Ta đột ngột ngẩng đầu, đối diện ánh mắt có thể soi thấu tâm hồn kia, từng chữ một như dao cắt, rõ ràng rành rọt:
“Là bởi vì, ta… không muốn làm một tỳ nữ nữa.”
“Vương gia thân phận tôn quý, đến lúc cưới vợ sinh con, ắt sẽ kết thân cùng những tiểu thư thế gia danh môn.”
“Còn thiếp, rốt cuộc cũng chỉ là một nô tỳ thân phận thấp hèn.
Dẫu được vương gia nâng đỡ, cùng lắm cũng chỉ là một tiểu thiếp.
Một khi đã gả làm thiếp, suốt đời phải lui về hậu viện, dè dặt từng bước, mãi mãi thấp kém hơn người.”
“Nếu sau này có con, nó thậm chí… cũng không thể gọi ta một tiếng mẫu thân!”
“Thiếp không muốn sống cuộc đời như vậy!”
Nước mắt vô thức dâng đầy nơi khóe mắt, nhưng thiếp vẫn nhất quyết không chớp lấy một lần.
“Thiếp từng thấy thiên địa bao la ngoài kia rực rỡ đến nhường nào.”
“Thiếp tinh thông y thuật, có thể cứu giúp rất nhiều người.”
“Sư phụ từng dạy, người làm nghề y phải mang trong lòng lòng nhân ái, cứu đời độ thế.
Thiếp tự biết chẳng bằng được tấm lòng thanh cao của sư phụ, nhưng thiếp cũng mong có thể trở thành người như thế.”
“Bệ hạ anh tài kiệt xuất, định sẽ tung hoành trong chốn triều đình.
Còn thiếp, thiếp chỉ mong có thể tự do hành y nơi núi rừng, giang hồ.”
“Chúng ta… vốn không cùng chung một con đường.”
Cơ Vân Thâm sững sờ thật lâu, mãi mới cất lời, giọng nghẹn ngào:
“Nhưng Tô Lê… nàng chưa từng nghĩ qua sao? Rằng trẫm sẽ chẳng bao giờ là trở ngại của nàng.
Trẫm sẽ không để nàng phải làm một người thiếp sống nhờ ánh mắt người khác.”
“Thậm chí… nàng còn chẳng thèm hỏi một câu, đã vội kết án trẫm.”
Chàng ủ rũ ngồi nơi mép giường, chẳng buồn động đậy.
Gió đêm từ ngoài cửa sổ lùa vào, bất giác thiếp thấy lạnh đến run người.
Canh ba, tĩnh mịch.
13
Nhìn bóng lưng cao lớn kia co ro nơi giường như một đứa trẻ bị cả thế gian vứt bỏ, tim thiếp bỗng thắt lại.
Lúc ấy mới chợt nhận ra, phải chăng thiếp đã sai rồi?
Ban đầu, chỉ là muốn nói rõ đôi lời cùng chàng, sao lại đẩy sự việc đến thế này?
“Thiếp…”
Vừa mở miệng, đã bị chàng bất ngờ ôm siết chặt vào lòng.
“Nghe đây!”
“Dù nàng muốn học y, muốn hành thiện cứu người, trẫm có thể đem cả Thái y viện, toàn bộ y quán trong thiên hạ tặng nàng!”
“Có thể lập nàng làm hậu, đội phượng quan giá y, cho nàng đứng ở chính cung chi vị!”
“Nhưng–cả đời này, nàng đừng mơ rời khỏi trẫm nửa bước!”
Giọng chàng run rẩy, nhưng ẩn chứa sự quyết tuyệt điên cuồng.
Thiếp ngẩn người.
Vị đế vương từng nhu tình như nước, giờ đây ánh mắt lại chất chứa nỗi cố chấp khiến người kinh hoàng.
“Cho dù có chết, cũng phải cùng trẫm chết chung một chỗ!”
Thiếp biết rõ, Cơ Vân Thâm chưa từng là người ôn hoà như bề ngoài.
Nhưng hôm nay mới thực sự cảm nhận được cái cố chấp điên dại, và sự bóng tối ẩn sâu trong xương cốt hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)