Từ Cẩm Dung đến phủ thăm ta.
Nàng mang đến không ít lễ vật, nói là quà mừng thành hôn cho ta cùng Từ Huyền Minh.
Ta nhìn nàng, nửa cười nửa không:
“Hóa ra ngươi cùng hoàng huynh ngươi đã thông đồng từ sớm?”
Nàng lập tức ôm lấy tay ta, vừa cười vừa lắc:
“Ta sớm đã cảm thấy Phó Cảnh không phải người tử tế. So với hắn, ta vẫn thấy hoàng huynh ta đáng tin hơn!”
Thấy ta không lên tiếng, nàng vội chuyển chủ đề:
“Ngươi không biết đâu, chuyện ngươi hòa ly lần này đã truyền khắp kinh thành rồi!”
“Liễu Y Y từng theo Quận vương phi ra vào không ít tiệc trà của các phu nhân tiểu thư, thường hay nói mấy lời bôi nhọ ngươi. Ngươi lần này đúng là cho nàng ta một cái tát nảy lửa!”
Nói đến Liễu Y Y, lòng ta thực ra có đôi phần nghi hoặc.
Ta vẫn luôn cảm thấy nàng ta có địch ý mơ hồ với ta.
Không chỉ vậy, thân phận nàng cũng đầy nghi vấn. Rõ ràng là nữ tử xuất thân dân dã, vậy mà lại có thể cứu mạng cả Phó Cảnh lẫn Quận vương phi – hai người đều có địa vị bất phàm.
Phải biết, người thường gặp được quý nhân đã là chuyện khó, đằng này nàng lại gặp được tận hai lần.
Thực khiến người ta cảm thấy không khỏi kỳ lạ.
Ngày thành hôn của ta và Từ Huyền Minh được định vào một tháng sau.
Ban đầu, theo ý của Từ Huyền Minh, hắn muốn thành thân ngay lập tức.
“Nhưng phụ hoàng nói thời gian gấp gáp quá, nhiều lễ vật chuẩn bị chưa kịp. Ta không muốn để nàng chịu ấm ức.”
Ta tin lời ấy, bởi hắn đêm qua mộng mị còn lẩm bẩm nhắc mãi không ngừng.
Bận rộn một tháng, mọi thứ cơ hồ đã chuẩn bị chu toàn.
Đêm trước đại hôn
Từ Huyền Minh bị cấm vào nội viện, vậy mà vẫn trèo tường lẻn vào, rốt cuộc bị Từ Cẩm Dung canh sẵn chặn lại.
“Hoàng huynh! Đừng phá quy củ, mai là đại hôn rồi, ngươi có sức trèo tường thì mau đi nghỉ ngơi, giữ tinh thần cho tốt.”
“Cô gia ngủ không được… Cô gia thường ngày đều ngủ cùng Hoàn Nhi.”
Ta ngồi trong phòng, nghe tiếng đôi huynh muội cãi vã ngoài viện, bất giác cong môi cười.
Xuân Chi kiểm tra lại y phục và trang sức cho lễ thành thân ngày mai, mỉm cười nói:
“Vương gia, vương phi và thế tử mà nhìn thấy Thái tử điện hạ, hẳn sẽ hài lòng lắm.”
“Ngài ấy vừa dẻo miệng vừa mặt dày, phụ thân mẫu thân và đại công tử vốn không chịu được cứng rắn, lại hợp tính hắn.
”
Tiếng ồn ào bên ngoài dần nhỏ lại, xem chừng đã êm xuôi.
Sáng hôm sau
Trời còn chưa sáng, Xuân Chi đã gọi ta dậy.
Sau một hồi sửa soạn, bên ngoài trời đã hửng hẳn. Đến giờ lành, thế nhưng đoàn rước dâu vẫn chưa thấy tới.
Cuối cùng, Từ Cẩm Dung vội vã xông vào, sắc mặt tái nhợt:
“Hoàn Hoàn, xảy ra chuyện rồi… Vân Thành… đã thất thủ rồi.”
Vân Thành là trọng trấn nơi biên cảnh. Vân Thành thất thủ, có nghĩa là quân Man Di đã đạp vào cương thổ Đại Ung.
7
Hôn sự giữa ta và Từ Huyền Minh từ đó bị trì hoãn. So với quốc sự trọng đại, việc riêng giữa ta và chàng chẳng đáng để nhắc tới.
Man di từ Vân Thành thừa thế tiến công, liên tiếp phá ba thành. Tin tức truyền về kinh, lòng người hoảng loạn.
Từ Huyền Minh vẫn bận trong cung, ta sai Xuân Chi đi dò tin. Nàng trở về, bộ dạng ấp úng, rõ ràng là có điều che giấu.
“Xuân Chi, ngươi rõ tính ta. Có chuyện gì, cứ nói thẳng.”
Xuân Chi nghiến răng giận dữ:
“Thái tử điện hạ vẫn bình an, người còn đặc biệt sai người chuyển lời, dặn tiểu thư phải ăn uống nghỉ ngơi điều độ, giữ gìn thân thể.”
“Nô tỳ từ cửa cung trở về, dọc đường đã nghe không ít dân chúng bàn tán về tiểu thư, ngay cả trong trà lâu cũng có người kể chuyện.”
“Chúng nói gì?”
Xuân Chi giận quá, đập mạnh một chưởng lên bàn:
“Họ nói tiểu thư bất tu nữ đức, một mình ngang ngược hòa ly khiến Phó tướng quân thương tâm quá độ, sinh bệnh sa vào rượu chè, cuối cùng còn té gãy chân. Giờ triều đình thiếu người, không ai ra mặt nghênh chiến, nên họ vu rằng tiểu thư là tội nhân của Đại Ung.”
…Đến khi người ta cạn lời, thường sẽ bật cười.
Những năm trước, Thái hậu chấp chính, quyền khuynh triều dã, khiến nhân tài trong triều rơi rụng. Đến nay lớp sau chưa kịp kế thừa, tài mỏng lực cạn.
Giờ đây Man di áp sát biên cảnh, mà triều đình lại chỉ có một mình Phó Cảnh đủ năng lực thống lĩnh binh mã.
Lời đồn không phải vô cớ. Bách tính không dư hơi để bịa chuyện, tất phải có kẻ giật dây sau màn.
“Còn gì nữa không?”
“…Bách tính bảo, phải để tiểu thư đích thân tới xin lỗi Phó Cảnh, lại chuẩn bị thêm ngàn lượng hoàng kim làm lễ tạ, để Phó Cảnh đem theo ra trận đánh giặc.”
Đúng là tính toán đến mức mặt cũng không chừa cho ta nữa rồi.
“Phó Cảnh chẳng phải đã gãy chân sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)