“Tin từ phủ tướng quân truyền ra, chân Phó tướng quân đã được Liễu Y Y chữa khỏi. Liễu cô nương giờ bị đồn là thần y, chỉ là Phó tướng quân vẫn canh cánh trong lòng, hồn phách lơ lửng, không thiết sống.”
“Vậy là giờ chỉ còn thiếu một tội nhân như ta đến xin lỗi, dâng vàng bạc, an ủi trái tim hắn?”
“Tiểu thư chớ nghe lời họ! Ta theo người ở lại phủ, ai đến cũng mặc! Ta chờ Thái tử điện hạ trở về!”
“Ta có thể chờ, nhưng giặc ngoại không đợi được.”
“Tiểu thư…” – Xuân Chi đỏ hoe đôi mắt.
Trước kia ta chỉ thấy Phó Cảnh tự phụ vô tình, giờ xem ra hắn đúng là phường hạ tiện.
Giặc giã xâm lấn, quốc thổ lâm nguy, vậy mà hắn lại bày ra dáng vẻ ban ân, muốn lợi dụng thời cơ ép ta cúi đầu.
Trong chuyện này hẳn có Liễu Y Y góp phần. Nói cho cùng, hai kẻ này đều chẳng phải thứ tốt lành gì.
Ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, phân phó Xuân Chi:
“Ngươi mang theo mấy người đến phủ Phó tướng quân, truyền lời rằng ta mời hắn nhập cung. Ta sẽ trước mặt Hoàng thượng, chính thức xin lỗi hắn, lại tặng thêm ngàn lượng hoàng kim làm lễ tạ.”
“Nhớ dặn kỹ, bảo Phó Cảnh đừng quên dẫn theo vị Liễu cô nương của hắn.”
Xuân Chi tuy không hiểu rõ, nhưng mấy năm theo ta, đã quen lối hành sự, lập tức gật đầu lĩnh mệnh.
Tin được truyền đi lúc giữa trưa, đến đêm, ta đã vào cung.
Từ Huyền Minh đích thân đến đón ta. Dưới mắt chàng là từng quầng thâm rõ rệt, hiển nhiên mấy hôm nay chưa được chợp mắt.
Chàng vừa định mở lời, ta đã chủ động nắm lấy tay chàng, khẽ lay một cái:
“Những gì chàng làm đã quá đủ. Thiếp không phải người yếu đuối. Xin chàng tin thiếp.”
Ta thấy trong mắt chàng ánh lên vẻ áy náy, bởi chàng cho rằng vì bận bịu việc trong cung, lơ là chuyện ngoài cung khiến ta bị lời đồn tổn thương.
Nhưng người đâu thể có ba đầu sáu tay, chàng đã rất mệt rồi.
Chàng đáp lại ta bằng một cái siết tay thật chặt.
Chúng ta cùng nhau bước vào Kim Loan điện. Hoàng đế an tọa trên long ỷ, hai bên là văn võ bá quan.
Chiến sự khẩn cấp, những người này đã mấy ngày không chợp mắt, đều túc trực nơi đây.
Lần này Man di tấn công thế như chẻ tre, tốc độ nhanh đến mức nằm ngoài dự liệu mọi người.
Tin thất thủ liên tiếp truyền về. Theo tình hình hiện tại, chưa đầy nửa tháng, Man di có thể công đến tận kinh thành – đây là hiểm cục mà Đại Ung chưa từng phải đối mặt.
8
Phó Cảnh và Liễu Y Y cũng nhanh chóng đến. Hai người vận xiêm y lộng lẫy, sánh vai bước tới trước mặt ta.
Phó Cảnh ngẩng cao đầu nhìn xuống ta, trong mắt đầy vẻ hả hê:
“Tưởng Hoàn, hôm nay trước mặt Hoàng thượng và văn võ bá quan, ngươi nên thật lòng mà tạ tội với ta.
”
Ánh mắt Liễu Y Y mang theo vẻ khinh bỉ, cất giọng:
“Nếu khi xưa ngươi ngoan ngoãn cung kính đón ta vào phủ, thì hôm nay đã không phải chịu nỗi nhục này. Thấy chưa, Tưởng Hoàn, ngươi căn bản không phải là đối thủ của ta!”
Ta lặng lẽ nghe hai người bọn họ phách lối cuồng ngôn, không chút biểu cảm.
Phó Cảnh liếc nhìn ta đầy nghi hoặc, vung tay áo một cái:
“Được rồi, thời gian không chờ ai. Bổn tướng quân còn phải suất lĩnh đại quân ra trận, không rảnh phí lời ở đây. Tưởng Hoàn, mau quỳ xuống tạ tội đi.”
Liễu Y Y chen lời:
“Cứ đứng nói thế này thì chẳng có thành ý, hay là… ngươi quỳ xuống đi.”
Phó Cảnh nhíu mày một chút, song lại không phản bác, coi như mặc nhiên thừa nhận lời Liễu Y Y.
Ta sớm đã nhìn thấu hai người này là hạng người gì, trong lòng không chút gợn sóng.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía long ỷ:
“Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nữ muốn để mọi người gặp một người.”
“Gặp ai? Tưởng Hoàn, ngươi lại giở trò gì đấy?”
“Phó tướng quân chớ nóng vội, người này, ngươi cùng Liễu cô nương đều quen biết.”
Ta đưa tay vỗ nhẹ hai cái, Xuân Chi liền dẫn người bước vào đại điện.
Trong khoảnh khắc người ấy xuất hiện, Phó Cảnh và Liễu Y Y đồng loạt trợn tròn hai mắt, thần sắc tràn đầy không thể tin nổi.
“Ngươi… sao ngươi lại…”
“Còn sống?”
Nữ tử vận võ phục, tóc buộc cao gọn gàng, sải bước đến bên ta, hành lễ một cái rồi quay sang Phó Cảnh:
“Khiến Phó tướng quân thất vọng rồi, ta… vẫn còn sống.”
Sắc mặt Phó Cảnh hoảng loạn thấy rõ.
Ta đưa tay giới thiệu thân phận nàng trước văn võ bá quan:
“Đây là Hạ Thư, từng là thuộc hạ dưới trướng phụ thân ta, đồng thời cũng là… tẩu tẩu của ta.”
Hạ Thư khẽ vuốt đầu ta, mỉm cười ôn nhu.
Ta hít một hơi, ánh mắt băng lạnh quét về phía Phó Cảnh:
“Sau khi huynh trưởng ta tử trận, Hạ Thư tiếp quản chức vụ của huynh ấy, trấn giữ Vân Thành.”
“Một năm trước, Phó Cảnh phụng chỉ xuất chinh, tiến đến Vân Thành, cùng Hạ Thư chống lại đại quân man di.”
“Trong trận chiến cuối cùng ba tháng trước, Hạ Thư và Phó Cảnh hợp mưu tập kích đại doanh địch. Hạ Thư dẫn kỵ binh tiên phong, Phó Cảnh dẫn quân tiếp ứng phía sau, nội ứng ngoại hợp. Nhưng… tẩu tẩu ta đã không chờ được viện binh.”
“Phó Cảnh trở mặt, bỏ mặc Hạ Thư một mình chiến đấu. Tẩu ta liều chết cùng doanh kỵ binh đánh vào trung quân địch, lấy toàn quân tận diệt làm cái giá, trọng thương đại quân man di. Còn Phó Cảnh thì ngồi không hưởng lợi, mượn xác lập công, nhận hết vinh quang chiến thắng.”
Chaporia
Bình Luận (0)