Nước mắt rơi xuống không báo trước. Nàng quả nhiên đã đoán ra. Nàng thông tuệ lại kiêu ngạo như thế, sao có thể không đoán ra.
Ta đột ngột vén rèm nhìn ra phía sau. Cánh cổng đỏ thẫm dần xa, bóng hình ấy vẫn lặng lẽ đứng trước cửa phủ…
Phụ thân cưỡi ngựa lặng lẽ đi bên cạnh xe ngựa, thấy động tĩnh cũng lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác. Một lúc lâu sau, xe ngựa rẽ ngoặt qua một góc đường.
Ta rầu rĩ lên tiếng: “Nghe nói Tam hoàng tử qua lại mật thiết với Phế thái tử, phụ thân sau này hãy bảo đích tỷ cẩn thận.”
Phụ thân giật mình, chỉ thấy điều đó thật đáng sợ. Nhưng ta biết, ông sẽ để tâm thôi…
12
Từ đằng xa, khi vừa trông thấy bóng dáng của Chu Triệu Cảnh, ta mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Sống lại một đời, cho đến tận giây phút này ta mới cảm thấy mình như thực sự được hồi sinh.
Thế nhưng vừa bước chân vào khoang thuyền, giọng nói của Chu Thừa Cát đã từ xa truyền tới: “Ngũ thúc thúc, con tới tiễn người đây.”
Ta buông bàn tay đang định vén rèm cửa ra, ngồi im trong khoang thuyền không động đậy. Chỉ nghe thấy Chu Triệu Cảnh hỏi: “Hôm nay chẳng phải con nên tới Tông học sao, sao lại chạy tới đây rồi?”
Chu Thừa Cát cười hì hì: “Hôm nay con không chỉ tiễn Ngũ thúc thúc, mà còn tới tìm tỷ tỷ xinh đẹp nữa. Con đã nói khéo với phụ thân rồi, con muốn vị tỷ tỷ xinh đẹp kia làm nương thân của con, phụ thân nói hôm nay tỷ tỷ sẽ tới bến tàu.”
Chu Thừa Cát vừa dứt lời, trong bụng ta bỗng dâng lên một trận nhào lộn buồn nôn. Chu Triệu Thanh quả nhiên đê tiện tột cùng, kiếp trước thì nhớ nhung tri âm là đích tỷ, kiếp này có được nàng ta rồi lại không muốn mất đi chút phong vị nơi ta.
Không có sự ngu dốt của ta làm nền, Chu Thừa Cát thậm chí còn mất đi hứng thú với bài vở. Hắn biết rõ kiếp trước ta từng thật lòng đối đãi với Chu Thừa Cát, nên muốn dùng đứa trẻ để làm ta mủi lòng. Để đứa trẻ mở miệng, hắn vừa đạt được mục đích, lại vừa tránh được tiếng xấu “đứng núi này trông núi nọ”. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.
“Tỷ tỷ xinh đẹp?” Chu Triệu Cảnh nghi hoặc hỏi.
Lúc này phụ thân cũng đã tới nơi, nhảy xuống ngựa. Chu Triệu Thanh hướng về phía phụ thân cung kính hành lễ: “Thẩm đại nhân chớ trách, Cát nhi vừa gặp Thẩm nhị cô nương một lần đã lưu luyến không quên, cứ khóc lóc đòi ta đưa nó tới tìm người, mấy ngày nay thậm chí còn náo loạn đến mức không chịu tới Tông học.”
“Hỏi kỹ ra mới biết, thì ra Thẩm nhị cô nương đã nói với nó vài lời, khiến nó cảm thấy nhị cô nương có vài phần giống với người mẫu thân đã khuất của nó…”
Chu Thừa Cát ngây ngô gật đầu.
Hai cha con bọn họ chỉ bằng vài câu nói đã khiến mọi người lầm tưởng rằng ta tâm cơ thâm hiểm, cố ý bợ đỡ Chu Thừa Cát để mưu cầu thay thế vị trí mẫu thân nó. Lông mày phụ thân nhíu chặt lại. Chu Triệu Thanh âm thầm quan sát sắc mặt phụ thân: “Tin rằng Thẩm nhị cô nương cũng là vô tâm, ta sẽ không chấp nhặt, chỉ nghĩ rằng chỉ cần Cát nhi thích thì ta thế nào cũng được.”
Nắm đấm của phụ thân khẽ siết lại, đang lúc cân nhắc nên mở lời thế nào thì Chu Triệu Cảnh đã tiến lên một bước: “Ngươi thế nào cũng được?”
Hắn nhìn Chu Triệu Thanh, cười khẩy một tiếng: “Ý của Tam ca là sau khi đính hôn với Thẩm đại cô nương xong, lại quay sang nhớ nhung Thẩm nhị cô nương? Muốn cùng lúc chiếm cả hai viên minh châu trên tay Thẩm đại nhân, yêu cầu cưỡng từ đoạt lý như vậy mà qua miệng huynh lại trở thành ‘miễn cưỡng’ sao?”
Giọng hắn nhiễm đầy nộ khí. Tay hắn nắm chặt tờ hôn thư kia, nếu không phải nể mặt phụ thân ta luôn cẩn trọng, dường như hắn hận không thể tát thẳng tờ hôn thư vào mặt Chu Triệu Thanh. Hắn nhẫn nhịn mãi mới nói: “Thẩm đại nhân có lòng bao dung, không trực tiếp trở mặt là nể mặt phụ hoàng, nhưng ta khuyên Tam ca những lời như vậy chớ nên nhắc lại nữa.”
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Chu Triệu Thanh, gằn từng chữ: “Bởi vì Thẩm nhị cô nương hiện đã là nghĩa nữ của Tổng đốc Vận tải Phạm đại nhân, tính tình của Phạm đại nhân không có tốt như Thẩm đại nhân đâu!”
Câu này vừa là cảnh cáo Chu Triệu Thanh, vừa là mỉa mai phụ thân ta. Vừa dứt lời, Chu Triệu Thanh lập tức biến sắc: “Ngươi nói là Tổng đốc Vận tải Phạm Anh Tông?”
Hắn chộp lấy cánh tay Chu Triệu Cảnh: “Làm sao có thể? Nàng ta chỉ là một thứ nữ…”
Sắc mặt phụ thân cuối cùng cũng trở nên khó coi: “Tam điện hạ, tiểu nữ thông tuệ đôn hậu, được Phạm đại nhân ưu ái cũng là lẽ thường tình. Giống như Tam điện hạ vừa nói, Tịch Nguyệt chỉ vài câu nói đã khiến tiểu điện hạ thấy thân thiết, đó không phải ngẫu nhiên. Con ta từ nhỏ đã vậy, phàm là người từng tiếp xúc với con bé, không ai là không quý mến!”
Giọng phụ thân mang theo sự vừng nộ nhè nhẹ, mỗi chữ mỗi câu đều đanh thép. Gió sông thổi qua, hất tung rèm cửa. Ta thấy ông nhìn về phía mình từ xa, trong mắt mang theo vẻ ôn nhu mà ta chưa từng thấy. Chu Triệu Thanh thuận theo ánh mắt phụ thân, đột ngột quay đầu lại. Khoảnh khắc tấm rèm hạ xuống, ta đã nhìn thấy sự hoảng loạn lộ rõ trong mắt hắn.
13
Chu Triệu Cảnh tới Lâu Đông thành thân, đối tượng thành thân được giữ kín bí mật. Cùng lúc đó, ta trở thành nghĩa nữ của Tổng đốc Vận tải Lâu Đông. Chu Triệu Thanh dường như đã đoán ra điều gì đó.
“Người trong thuyền là ai?” Hắn túm chặt vai Chu Triệu Cảnh. “Thẩm nhị cô nương nhờ đệ đưa đồ về, hôm nay chẳng phải nàng ta tới bến tàu sao, người đâu rồi?”
Chu Thừa Cát cũng khóc rống lên: “Con muốn tỷ tỷ xinh đẹp, hu hu hu, Ngũ thúc thúc xấu xa, trả tỷ tỷ cho con!”
Chu Triệu Cảnh dùng sức bẻ tay Chu Triệu Thanh khỏi vai mình: “Nữ nhi của Phạm đại nhân đương nhiên phải tới Tổng đốc phủ ở Lâu Đông để làm đại tiểu thư của nàng! Ngươi đoán xem người trên thuyền là ai!”
Chút may mắn cuối cùng của Chu Triệu Thanh cũng tan biến. Hắn loạng choạng một bước, cố giữ vững tâm thần, rồi gượng gạo quay sang nhìn phụ thân ta: “Thẩm đại nhân, là Cát nhi đường đột, Thẩm đại nhân không nguyện ý, bản vương tuyệt đối không cưỡng cầu, Thẩm đại nhân cũng không cần phải đưa nữ nhi tới nơi xa xôi nghìn dặm như vậy.”
Khi nói những lời này, tay hắn run rẩy. “Thẩm nhị cô nương tới bến tàu để lấy đồ cho đích tỷ của nàng, mấy ngày trước đã nói rồi, Thẩm đại nhân không cần lừa bản vương.”
Ngón tay cái của hắn không ngừng vân vê ngón trỏ, giống hệt mỗi lần chứng cưỡng cầu phát tác. “Xe ngựa của bản vương rộng rãi, đồ của Thẩm nhị cô nương nếu không để hết thì có thể để lên xe của ta mang về.
”
Đang lúc nói chuyện, hàng hóa trên bến đã bốc xếp xong. Chu Triệu Cảnh chán ghét liếc Chu Triệu Thanh một cái, rồi sải bước lên thuyền. Hắn nhanh nhẹn rút ván bắc cầu, quay đầu nói: “Tam ca mời về cho, chúng ta phải khởi hành rồi.”
Chu Triệu Thanh nhìn tấm ván đã thu lại, bỗng nhiên bộc phát: “Khởi hành? Ngươi tưởng ngươi muốn đi là đi được sao?”
Thuyền chậm rãi chuyển động rời bến. Chu Triệu Thanh bỗng trở nên hoảng loạn, hắn đuổi theo hai bước: “Đứng lại! Thân thế của Thẩm nhị cô nương, Phạm đại nhân có biết không?”
Lời còn chưa dứt, sắc mặt phụ thân biến đổi kịch liệt: “Tam điện hạ!” Ông run giọng định ngăn cản.
Thế nhưng ta lại chậm rãi vén rèm khoang thuyền, bước ra một bước, đứng trên boong tàu. Khoảnh khắc Chu Triệu Thanh nhìn thấy ta, hắn bỗng thở phào một hơi. Cơ thể đang căng cứng của hắn giãn ra, rồi hắn nghiến răng cười giễu: “Thẩm nhị cô nương đúng là biết điều!”
Hắn chỉnh đốn vạt áo, lấy lại tư thái: “Vậy mời Thẩm nhị cô nương xuống thuyền đi, như vậy là tốt nhất, mọi chuyện vẫn còn có thể thương lượng.”
Hắn đã nắm thóp ta một đời, đương nhiên tưởng rằng lần này cũng không ngoại lệ. Nói xong, hắn nhìn ta với vẻ nắm chắc phần thắng, như mèo nhìn một con chuột cầm chắc cái chết.
Thế nhưng ta không động đậy, chỉ chậm rãi ngước mắt, lặng lẽ nhìn hắn. Chỉ một ánh mắt ấy thôi đã khiến hắn sững sờ. Hắn biết, ánh mắt đó rất khác. Không còn cung kính, không còn né tránh. Thậm chí còn mang theo sự khinh bỉ và căm hận!
Y hệt như kiếp trước lúc ta mắng hắn là đồ hạ tiện.
Sắc mặt Chu Triệu Thanh phút chốc trở nên trắng bệch. Gió thổi qua mặt sông, làm rối những sợi tóc mai bên tai ta. Khuyên tai đung đưa chạm vào lọn tóc. Ta khẽ nghiêng đầu, để chúng quấn quýt lấy nhau.
“Tam điện hạ vừa nói gì cơ?” Ta giơ tay chỉnh đốn tóc mai, hờ hững hỏi: “Có cần nói lại lần nữa không?”
Sợi tóc chẳng những không được chỉnh gọn mà trái lại còn làm vẹo đi hai chiếc khuy áo. Ngay cả cây trâm trên đầu cũng bị đụng cho lệch đi.
Lồng ngực Chu Triệu Thanh phập phồng dữ dội, khoảnh khắc ấy chắc hẳn có muôn vàn suy đoán ùa lên tâm trí hắn, rồi từng cái một đều được xác thực. Kinh ngạc, hoàng sợ, phẫn nộ, tất cả đan xen trên mặt hắn. Ta không tiếng động khẽ cong môi với hắn, trong ánh mắt là sự khiêu khích trắng trợn.
14
Chu Triệu Thanh nhìn chằm chằm vào ta, đáy mắt dần hiện lên những tia máu đỏ. “Thẩm Tịch Nguyệt, ngươi là giả vờ!” Hắn đột ngột gào lên, lội xuống nước lao về phía khoang thuyền. “Từ ngày tuyển phi, ngươi đã là giả vờ!”
Ta hiểu được sự sụp đổ của hắn. Nếu ta cũng trọng sinh, vậy thì trong tay ta có nhược điểm của hắn từ kiếp trước. Nếu hắn tố cáo thân thế của ta, thì chuyện hắn cấu kết với Phế thái tử cũng sẽ không giấu nổi. Vì thế, hắn biết rõ rằng ta sẽ không xuống thuyền nữa.
Thuyền đã rời bờ, ánh mắt hắn đóng đinh trên đôi khuyên tai của ta. Không nắm được. Không chạm tới được. Và dường như, mãi mãi cũng không bao giờ nắm được, chạm tới được nữa.
Thế là, hắn phát bệnh.
Hắn thất thần giật tung cổ áo mình như thể không thở nổi, loạng choạng ngã xuống nước. Uống vài ngụm nước xong lại liều mạng nhào về phía trước: “Tiện nhân, ngươi chính là cố ý, tiện nhân, từ kiếp trước đến kiếp này, trong miệng ngươi rốt cuộc có câu nào là thật không?”
Chu Triệu Cảnh sai người đi gọi thái y, tiếng động gây ra khá lớn. Cả bến tàu xôn xao hẳn lên, người ta la hét rằng Tam hoàng tử phát bệnh rồ. Chu Triệu Thanh như không nghe thấy, cứ một mực đuổi theo. Trên bờ Chu Thừa Cát khóc lóc thảm thiết, lúc thì gọi phụ thân, lúc thì gọi tỷ tỷ.
Đáng lẽ phải thấy hả hê, nhưng lòng ta lại thấy nghẹn lại một cách kỳ lạ. Quản gia giao bức thư ta để lại cho phụ thân. Phụ thân thì thầm với ai đó vài câu, người nọ lập tức nhận lệnh phi ngựa về hướng phủ Phế thái tử.
Nước đã ngập tới ngực, Chu Triệu Thanh vẫn không hay biết. Ban đầu hắn dùng những lời dơ bẩn mắng nhiếc ta, sau đó lại gào thét xé lòng bảo ta quay lại. Ta đứng trên boong tàu, để hắn nhìn cho thật rõ dáng vẻ của ta lúc này. Để chiếc khuy áo và đôi khuyên tai kia, trong những ngày tháng về sau sẽ như một cây kim đâm sâu vào tim hắn. Khiến hắn ăn ngủ không yên, khiến bệnh tình của hắn không bao giờ lành lại.
15
Thuyền đi vững vàng được nửa ngày. Chu Triệu Cảnh nắm chặt tay ta: “Tin ta, tới Lâu Đông, mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên thôi.”
Hắn vừa dứt lời, mặt nước trước mắt bỗng trở nên mênh mông bát ngát. “Nhìn kìa, cửa biển tới rồi.” “Phía trước là đại hải, nơi ngoại tổ phụ của nàng từng cướp giàu chia nghèo đó.”
Trái tim dường như bị một thứ gì đó chạm vào thật dịu dàng. Rồi sau đó là sự trào dâng… dạt dào… khó lòng kiềm chế.
16
Ba tháng sau, chúng ta nhận được thư từ kinh đô.
Trong thư nói Chu Triệu Thanh sau khi tỉnh táo lại, việc đầu tiên là dâng sớ lên Bệ hạ, đưa ra đề nghị đóng thuyền đáy bằng.
Ánh mắt Bệ hạ đầy thâm ý, nói rằng đề nghị của hắn thì Chu Triệu Cảnh đã nói từ một tháng trước rồi. Hiện giờ thuyền đáy bằng ở Lâu Đông đã đóng không biết bao nhiêu chiếc.
Chu Triệu Thanh sắc mặt xám ngoét.
Một tháng trước, chính là ngày hắn tuyển phi.
Hắn không cam tâm, lại đề nghị cho thuyền thử đi đường biển ngoài khơi, đừng đi sát bờ nữa. Lần này Bệ hạ tức giận không hề nhẹ.
Ngài ném tấu chương của hắn, mắng hắn không lo cầu tiến chỉ muốn tranh công: “Ngươi thử nói xem, đi đường biển ngoài khơi xa hơn thì làm sao có thể nhanh hơn?”
Chu Triệu Thanh nói không rõ. Kiếp trước đề nghị này hắn đã nói với Tổng đốc Phạm đại nhân. Phạm đại nhân tới phủ làm khách, ta đã dẫn dắt Chu Triệu Thanh nói ra đề nghị đi đường biển ngoài khơi.
Ban đầu Phạm đại nhân không để tâm, đường biển xa, sóng gió lớn, sao có thể nhanh hơn nội hải.
Là ta đã riêng tư nói với Phạm phu nhân rằng có ngư dân ra khơi đánh cá nói hải lưu ở Hắc Thủy Dương rất xiết, thuyền vào đó tốc độ tăng lên gấp bội.
Nhờ đó Phạm đại nhân mới khai phá tuyến đường này, Chu Triệu Thanh hồ đồ chiếm mất một nửa công lao.
Nhưng hắn lại không biết về Hắc Thủy Dương. Mà đời này, Chu Triệu Cảnh cùng Phạm đại nhân đã sớm trình báo rõ ràng mọi chuyện trong tấu chương.
Chaporia
Bình Luận (0)