Bạn thân của tôi làm việc cho dự án năng lượng mới của Tập đoàn Điện lực Quốc gia, thi thoảng lại phải đi công tác ở mấy vùng hẻo lánh, mất sóng mất liên lạc là chuyện thường tình. Tôi luôn hiểu điều đó, đáp lại sự quan tâm của cô ấy, tôi chỉ cười chua chát: “Đối với mẹ tớ mà nói, đó cũng là một sự giải thoát, tớ không sao.”
Tống Sinh Sinh liếc mắt một cái là nhìn thấu sự gượng gạo của tôi, mũi hơi đỏ lên: “Đợi dự án bên tớ kết thúc, tớ bay về với cậu ngay.”
Tôi gật đầu, chợt nhớ ra một chuyện: “Sinh Sinh này, nhà bên cậu có lẽ tớ vẫn chưa ở quen, tớ có thể dọn tạm qua chỗ cậu được không?”
Trước đó tôi quyết định dọn đi, đã liên hệ môi giới xem xong nhà mới, nhưng giữa chừng xảy ra chuyện, căn nhà đó đã bị người khác thuê mất.
Tống Sinh Sinh vội vàng đồng ý: “Cậu muốn ở bao lâu cũng được! Hồi đó tớ đã khuyên cậu ở thẳng nhà tớ, cậu cứ đòi tìm chỗ vắng vẻ trốn…”
Hỏi thăm vài câu xong, Tống Sinh Sinh vội bắt tàu nên cúp máy.
Trong không gian tĩnh lặng, tôi mới chợt nghe thấy tiếng mèo kêu yếu ớt ngoài ban công.
“Meo——”
Tôi đẩy cửa kính bước ra, giật bắn mình. Cửa sổ ban công nhà đối diện không biết đã hé một khe nhỏ từ lúc nào. Quýt Nhỏ đang ló nửa người ra, run rẩy đạp chân trên thanh lan can. Nước mưa men theo bộ lông của Quýt Nhỏ nhỏ xuống, cả thân hình nó run cầm cập.
Tim tôi thót lên tận cổ họng, nhưng không dám gọi to.
“Quýt Nhỏ, cẩn thận, qua chỗ mẹ này…”
Tôi vươn tay ra, cố gắng tiến sát mép lan can, dùng tay tạo thành một chiếc cầu cho nó. Quýt Nhỏ hiển nhiên cũng nhận ra tôi, cẩn thận nhích móng vuốt, lê từng chút một về phía tôi. Lan can quá hẹp, thân hình béo múp của nó gần như không bám nổi. Đã mấy lần tôi tưởng nó sắp rơi xuống, trái tim chực nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
“Đúng rồi, cứ thế, qua đây, qua đây…”
Cuối cùng, hai chân trước của Quýt Nhỏ cũng bám được vào mép ban công nhà tôi, tôi vội chộp lấy nó kéo vào lòng.
Tôi ôm nó vào nhà, lấy khăn khô lau sạch bộ lông ướt sũng. Quýt Nhỏ rất ngoan, để mặc tôi tùy ý lau lau, thỉnh thoảng lại “meo” một tiếng như đang nói chuyện với tôi.
Tôi vừa lau vừa không nén được cơn bực. Thiệu Dữ Hoài bị làm sao thế? Nuôi mèo không rào lưới cửa sổ thì thôi, trời mưa mà còn mở cửa sổ to đến vậy. Lỡ Quýt Nhỏ rớt xuống thật thì…
Đợi Quýt Nhỏ khô ráo hoàn toàn, tôi mới bế nó sang gõ cửa nhà Thiệu Dữ Hoài.
Chương 13
Thiệu Dữ Hoài không có nhà. Tôi gõ hồi lâu mà bên trong chẳng có động tĩnh gì.
Tôi cúi xuống nhìn Quýt Nhỏ trong lòng, nó đang ngáy “khò khò”, ngủ rất ngon lành. Hết cách, tôi đành ôm Quýt Nhỏ về nhà, dùng thùng giấy và quần áo cũ lót tạm một cái ổ cho nó ngủ qua đêm.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng mở cửa phòng đối diện. Quýt Nhỏ vẫn ngoan ngoãn nằm trong ổ, vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Sắp xếp qua loa, tôi bế Quýt Nhỏ lên, xoa đầu nó: “Đi thôi, đưa con về nhà.”
Cửa nhà đối diện đang mở hé, một người phụ nữ đứng trước cửa, sốt sắng gọi điện thoại.
“Quýt Nhỏ thực sự mất tích rồi, em tìm suốt cả buổi sáng mà không thấy.”
Tôi nhận ra cô ấy, là bạn gái của Thiệu Dữ Hoài. Cô ấy ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy tôi và Quýt Nhỏ trong tay tôi.
“Quýt Nhỏ!” Cô kêu lên một tiếng, lao tới đón Quýt Nhỏ từ tay tôi. “Mày định làm mẹ sợ chết khiếp có biết không!”
Người phụ nữ ôm Quýt Nhỏ, dở khóc dở cười nhìn tôi: “Cảm ơn chị nha, hóa ra nó chạy sang nhà chị. Nay em đến đón Quýt Nhỏ, thấy cửa sổ chưa đóng, còn tưởng xảy ra chuyện gì rồi.”
Cô ấy nói mà giọng còn run run, rõ ràng vẫn chưa hết sợ.
Tôi kể tóm tắt chuyện tối qua một lượt, ngập ngừng nhắc nhở: “Cô và bạn trai nuôi mèo thì tốt nhất vẫn nên rào cửa sổ lại. Lần này nếu không may mắn được tôi phát hiện, nó sẽ thực sự ngã xuống dưới đấy.”
Cô ấy ngớ người, vẻ mặt kỳ lạ: “Bạn trai?”
Một lúc sau cô ấy mới phản ứng lại, cười giải thích: “Chị nói Thiệu Dữ Hoài á? Anh ấy là anh họ em, không phải bạn trai gì đâu.”
Tôi trong lúc nhất thời không phản ứng kịp: “Anh họ?”
Đến cuối cùng, quãng thời gian tự dằn vặt của tôi thời gian qua lại chỉ là một sự hiểu lầm sao?
Người phụ nữ mỉm cười, hào phóng tự giới thiệu: “Em tên Hạ Thời Thiển. Lần này nhờ có chị, ơn cứu mèo không biết lấy gì đền đáp, hay là em mời chị một bữa cơm nhé?”
Tôi vốn định từ chối, nhưng không cản nổi sự chèo kéo của Hạ Thời Thiển, cuối cùng đành theo cô ấy đến một nhà hàng nhỏ gần đó.
Quýt Nhỏ cũng được mang theo, nó cuộn tròn trên sô pha, lim dim ngủ gà ngủ gật.
Gọi món xong, tôi thực sự không nhịn được mà đưa tay xoa cái bụng tròn vo của Quýt Nhỏ, cảm giác mướt tay vô cùng.
“Cô nuôi nó tốt thật đấy, lông cũng mượt.”
Hạ Thời Thiển nghe xong vẻ mặt đầy bất lực: “Đâu ra, chị không biết đâu, con mèo này lúc mới đến tay em khó hầu hạ lắm. Nó bị anh em chiều hư rồi, kén ăn cực kỳ, hạt không phải hàng nhập khẩu thì không ăn, pate không phải đồ hiệu thì đụng cũng không đụng. Em mất bao nhiêu thời gian mới uốn nắn được cái tật kén ăn của nó đấy.
”
Không ngờ sau lưng mọi người, Thiệu Dữ Hoài lại là một “con sen” chính hiệu, nghe vậy tôi không nhịn được bật cười.
Đúng lúc này, Hạ Thời Thiển chợt nhích lại gần: “Nhưng mà nói thật, em hiếm khi thấy Quýt Nhỏ thân thiết với người lạ thế này. Bình thường nó chảnh lắm, ngoài em và anh em ra, ai đến cũng không thèm để ý. Xem ra chị và nó rất có duyên.”
Có duyên.
Tôi thầm niệm hai chữ này trong lòng, ngón tay vô thức mơn trớn trên cổ Quýt Nhỏ. Đầu ngón tay chạm vào sợi dây đỏ đó. Tôi do dự một lúc, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Sợi dây đỏ trên cổ Quýt Nhỏ nhìn cũ lắm rồi, sao không đổi cái mới?”
Hạ Thời Thiển cúi đầu nhìn lướt qua, thuận miệng đáp: “Đừng nhắc nữa, em nói đổi bao nhiêu lần rồi mà anh em không cho. Chị bảo xem, một sợi dây rách rưới cũ kỹ thế kia mà anh ấy cứ coi như báu vật, còn quan trọng hơn cả mạng sống.”
Tim tôi như bị vật gì va chạm mạnh, chua xót khôn tả. Tôi cụp mắt, ngón tay mân mê sợi dây đỏ, cổ họng nghẹn đắng.
Rõ ràng năm xưa Thiệu Dữ Hoài từng nói 7 năm rồi cái gì cũng sẽ thay đổi, vậy mà ngay cả món đồ do chính tay tôi làm, anh vẫn âm thầm giữ gìn lâu đến thế.
Hạ Thời Thiển không để ý sự khác thường của tôi, vẫn tự nhiên uống một hớp nước ngọt.
“Đúng rồi chị Thanh Thập, chị còn độc thân đúng không?”
Tôi buột miệng ừ một tiếng, không hiểu cô ấy nhắc đến chuyện này làm gì.
Hạ Thời Thiển lập tức cười như bà mối: “Vậy chị có muốn tìm bạn trai không? Bên cạnh em đang có một thanh niên độc thân chất lượng cao, điều kiện cực tốt, đẹp trai, công việc ổn, chỉ là tính cách hơi có chút tật xấu…”
Tôi chưa kịp trả lời, đằng sau lưng chợt vang lên một giọng nói lạnh băng:
“Em định giới thiệu bạn trai cho ai?”
Tôi và Hạ Thời Thiển đồng thời quay đầu, mới thấy Thiệu Dữ Hoài đã đứng ngay phía sau từ lúc nào.
Chương 14
Anh ấy có vẻ như vừa vội vã chạy đến, mái tóc bị gió thổi hơi rối. Nhưng phải công nhận, nhìn thế này cũng chẳng ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp trai của người đàn ông ấy.
Ánh mắt Thiệu Dữ Hoài hơi tối xuống, hệt như một đầm nước sâu không thấy đáy. Khoảnh khắc chạm mắt, theo bản năng tôi né tránh ánh nhìn của anh.
Hạ Thời Thiển thì chẳng hề nhận ra bầu không khí sóng ngầm giữa hai chúng tôi, cô giật mình gọi: “Anh? Sao anh lại đến đây?”
Thiệu Dữ Hoài kéo ghế ngồi xuống, mặt mũi như thể bị ai quỵt nợ mười tám vạn, không hiểu sao lại hậm hực không vui: “Hạ Thời Thiển, em có thời gian giới thiệu bạn trai cho người khác mà không có thời gian trả lời tin nhắn của anh?”
Hạ Thời Thiển vội rút điện thoại ra xem, muộn màng vỗ trán: “À phải, tìm thấy Quýt Nhỏ rồi, em quên mất chưa báo cho anh…”
Cô lè lưỡi, vội vàng chỉ về phía tôi để đánh trống lảng: “Quýt Nhỏ chạy sang nhà chị hàng xóm, người ta đã chăm sóc một đêm, nên em mới nghĩ mời bữa cơm để cảm ơn mà.”
Thiệu Dữ Hoài nương theo ánh mắt cô ấy nhìn sang, tầm mắt dừng trên mặt tôi vài giây. Tôi bị anh nhìn đến không tự nhiên, muốn nói gì đó để bớt ngượng ngùng, lại thấy anh trực tiếp vươn tay, bế Quýt Nhỏ từ lòng tôi qua. Con mèo béo cuộn một vòng trong ngực anh, phát ra tiếng thở dài khoan khoái.
Thiệu Dữ Hoài vừa vuốt lông Quýt Nhỏ, vừa nhạt giọng mở miệng:
“Quýt Nhỏ đúng là con mèo vô ơn, bao nhiêu năm rồi vẫn còn vương vấn miếng ăn của người ta.”
Câu này nói ra đậm mùi xóc óc, nghe mà thái dương tôi giật bưng bưng.
Hạ Thời Thiển càng ngơ ngác, chớp mắt dò xét: “Hai người… quen nhau à?”
Không khí im lặng trong giây lát.
Thiệu Dữ Hoài nhìn tôi không chớp mắt, dường như cố ý đợi câu trả lời từ tôi. Tôi mím môi, buồn bực thừa nhận: “Chúng tôi… là bạn học đại học. Quýt Nhỏ cũng là con mèo hoang mà ngày trước chúng tôi cùng nhau cưu mang.”
Lời vừa dứt, tôi cảm giác không khí xung quanh đột ngột giảm đi vài độ. Thiệu Dữ Hoài hôm nay cứ như phát điên, toàn đâm chọt người khác.
“Cũng chẳng tính là bạn học, khác chuyên ngành, không thân thiết đến vậy.”
Anh cố tình gằn từng chữ, trong câu từ lại toát ra một mùi ghen tuông khó nói.
Hạ Thời Thiển sực tỉnh, chỉ vào sợi dây đỏ trên cổ Quýt Nhỏ: “Vậy sợi dây này…”
Hồi đó tôi tự tết dây chưa thạo tay, thử đi thử lại mấy lần mới làm xong một cái, nhưng nó vẫn méo mó rất xấu xí. Mặt tôi nóng ran, vội vàng cướp lời.
“Là tôi đan bừa thôi, hồi đó sợ Quýt Nhỏ bị tưởng là mèo hoang rồi bị bắt đi nên mới tiện tay làm cái dấu hiệu.”
Bữa cơm sau đó, tôi ăn mà chẳng thấy mùi vị gì. Ánh mắt Thiệu Dữ Hoài chốc chốc lại dán chặt lên người tôi. Cả người tôi không thoải mái, đành lấy cớ đi vệ sinh để miễn cưỡng trốn ra thở hắt một hơi. Đứng trong nhà vệ sinh một lát, đợi hơi nóng trên mặt dần tan đi, tôi mới quay ra.
Vừa bước đến sau bức bình phong, tôi đã nghe thấy tiếng hai anh em họ trò chuyện. Hạ Thời Thiển hạ thấp giọng hỏi:
“Em bảo sao ngần ấy năm anh lại coi một sợi dây như bảo bối. Anh ơi, có phải hồi đại học anh yêu thầm người ta không?”
Thiệu Dữ Hoài không tìm cớ như tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)