“Đổi lại thì sao chứ?” Giọng tôi lớn hơn tôi tưởng, lớn đến mức chính tôi cũng phải giật mình.
“Đổi lại, Thẩm Niệm vẫn sẽ nói bóng nói gió, cả lớp vẫn sẽ đồn đại, mẹ cậu vẫn sẽ tỏ thái độ với mẹ tôi.”
“Cậu tức giận thì có thể cãi nhau với Thẩm Niệm, cậu khó chịu thì có thể nhịn ăn, có thể đóng sập cửa.”
“Nhưng cậu có từng nghĩ, cái giá cho một lần nổi cáu của cậu, là công việc của mẹ tôi không giữ nổi không?”
Cậu ấy á khẩu, bóng hoàng hôn trong hẻm dường như lại ngắn đi một khúc.
“Trong thế giới của cậu, cậu làm gì cũng có đường lùi.”
“Nhưng tôi thì không.”
“Tôi đến cả tư cách thích cậu cũng không có.”
Câu cuối cùng là tôi lỡ lời thốt ra. Khoảnh khắc thốt ra khỏi miệng, toàn bộ máu trong người tôi như lạnh toát.
Mắt cậu ấy trợn to hơn một chút, môi mấp máy, dường như định nói gì đó.
Tôi không cho cậu ấy cơ hội, quay người bước đi ngay lập tức.
Bước chân rất nhanh, cặp sách lắc lư qua lại trên lưng.
Con hẻm không dài, đi đến cuối là đường cái, có đèn giao thông và xe cộ qua lại tấp nập.
Tôi bước vào giữa dòng người, cậu ấy không đuổi theo.
Cũng có thể là cậu ấy có đuổi theo, chỉ là tôi không biết, bởi vì tôi đã không ngoái đầu lại.
Về đến căn phòng cho giúp việc ở nhà họ Lâm, tôi đóng cửa lại, trượt dọc theo cánh cửa ngồi sụp xuống sàn.
Ôm mặt ngồi rất lâu, nhưng không khóc.
Chỉ là trong cổ họng cứ nghẹn ứ thứ gì đó, không sao nuốt trôi được.
Không phải vì đau lòng, mà là vì tôi đã nói ra câu “thích cậu”.
Đã nói ra rồi, nhưng tôi thậm chí còn không dám nghe câu trả lời của cậu ấy.
Lỡ như cậu ấy nói “cậu nghĩ nhiều rồi”.
Lỡ như cậu ấy nói “tôi không có ý đó”.
Vậy thì đến một chút hy vọng cuối cùng giấu tận trong kẽ xương tủy này của tôi, cũng tan biến mất.
**Chương 10**
Từ sau lần chạm mặt trong con hẻm đó, Lâm Thời Yến không còn tới tìm tôi nữa.
Vào lớp, tan tiết, tan học.
Giữa chúng tôi là khoảng cách của sáu hàng ghế, ba mươi bạn học và một dãy hành lang đằng đẵng.
Cậu ấy giống như một quân cờ bị gạt sang bờ bên kia của bàn cờ, rõ ràng vẫn nằm trong cùng một thế trận, nhưng không bao giờ có thể chạm tới nữa.
Thẩm Niệm chễm chệ ngồi vào vị trí cũ của tôi.
Đôi khi đi ngang qua hàng ghế trên, tôi có thể thấy cô ta gục trên bàn nói chuyện với cậu ấy.
Cậu ấy không mấy khi đáp lại, nhưng ít nhất cậu ấy cũng không đuổi cô ta đi.
Điều này khiến tôi khó chịu hơn bất cứ thứ gì.
Một tuần trước kỳ thi khảo sát toàn thành phố, sự tồn tại của tôi trong lớp gần như là vô hình.
Không ai nói chuyện với tôi, cũng không ai gây khó dễ cho tôi.
Sứ mệnh của Thẩm Niệm dường như đã hoàn thành, cô ta đã dọn sạch tôi khỏi Lâm Thời Yến, đạt được mục đích rồi, tự nhiên cũng mất đi hứng thú trêu đùa tôi.
Chu Miên Miên thỉnh thoảng sẽ đưa cho tôi một viên kẹo.
Cô ấy nói: “Cố lên.”
Tôi nói: “Cảm ơn cậu.”
Chỉ có thế.
Đêm trước ngày thi, tôi dọn dẹp lại bàn học ở nhà.
Vứt hết giấy nháp đã dùng xong, xếp gọn sách giáo khoa theo thứ tự các môn.
Lúc lật đến sách giáo khoa Vật lý, một mẩu giấy từ giữa những trang sách rơi ra.
Một mẩu giấy rất nhỏ, có lẽ được xé ra từ một cuốn sổ tay.
Tôi nhặt lên xem, là chữ của Lâm Thời Yến.
“Hôm nay trông cậu không vui. Tôi không biết phải hỏi cậu thế nào.”
Ngày tháng ghi trên đó là hai tháng trước.
Tôi ngẩn người, sau đó bắt đầu lật mở các cuốn sách giáo khoa khác.
Trang thứ ba mươi hai sách Toán, kẹp một tờ.
“Đáp án câu ba môn Toán là B, không phải C. Lần sau cậu nhớ cẩn thận hơn.”
Mặt trong bìa sách Tiếng Anh, dán một tờ giấy note siêu nhỏ.
“Cậu đổi dây buộc tóc mới. Màu trắng rất hợp.”
Trang cuối cùng sách Hóa, ép một mẩu giấy gấp hai lần.
“Hôm qua trời mưa ống quần cậu bị ướt, lần sau tôi sẽ mang một đôi tất để trong ngăn bàn cậu.”
Tôi tìm ra từng tờ một, trải phẳng trên mặt bàn.
Bảy tờ.
Ngày tháng trải dài từ bốn tháng trước đến hai tuần trước.
Tất cả đều do cậu ấy viết, không một tờ nào ký tên.
Tất cả đều được kẹp trong sách giáo khoa của tôi, giấu ở những nơi mà tôi sẽ không bao giờ để ý tới.
Cậu ấy vẫn luôn nói chuyện với tôi, bằng những mẩu giấy, bằng cái cách mà tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy.
Tôi ngồi dưới ngọn đèn bàn, nhìn chằm chằm bảy mẩu giấy ấy.
Tờ cuối cùng ghi ngày đúng vào ngày tôi đổi chỗ.
Trên đó viết——
“Bút của cậu rơi, tôi nhặt để cạnh hộp bút rồi.”
“Ngày mai sẽ mua sữa dâu.”
“Hy vọng hôm nay cậu có thể vui vẻ hơn một chút.”
Ba câu nói, chen chúc trên một mẩu giấy nhỏ bé.
Nét chữ viết sát hơn những tờ trước, giống như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại sợ giấy không đủ chỗ.
Nó luôn được kẹp trong cuốn sách giáo khoa Vật lý.
Mà sách giáo khoa Vật lý, là thứ cuối cùng tôi rút ra khỏi ngăn bàn cũ trước khi đổi chỗ.
Kỳ thi lần đó, tôi đứng thứ ba toàn quận.
Chiều hôm công bố điểm, cô giáo đã đọc bảng xếp hạng ngay trước lớp.
Cả lớp vỗ tay. Lần này không còn lác đác nữa, và Lâm Thời Yến cũng vỗ tay.
Từ hàng ghế cuối cùng nhìn lên, tôi thấy hai bàn tay cậu ấy chập vào nhau, vỗ ba cái.
Sau đó cậu ấy bỏ tay xuống, rất chậm, giống như đang đặt xuống một thứ gì đó rất nặng nề.
Sau giờ tan học, tôi đi tới chỗ chiếc bàn cũ đó.
Lớp học đã trống trơn, chỉ còn rèm cửa bị gió thổi phồng lên.
Tôi lấy từ trong túi ra một cây bút màu đen, thân bút đã hơi sờn.
Là cây bút trước đây cậu ấy cho tôi mượn, tôi vẫn luôn chưa trả, cũng là cây bút mà ngày mưa cậu ấy đã dúi vào tay tôi để tôi ghi chép.
Tôi đặt cây bút lên góc trên cùng bên phải mặt bàn của cậu ấy, cậu ấy luôn có thói quen để bút ở vị trí đó.
Tôi đứng lặng một lúc, rồi cúi người, nhét một tờ giấy vào kẽ hở ngăn bàn của chiếc bàn đó.
Tôi viết trên đó đúng một câu.
Chaporia
Bình Luận (0)