11.

Kẻ phóng hỏa là Thẩm Hòa.

Nàng ta biết mình sắp chết, nên muốn lôi ta đồng quy vu tận.

Lần này, Ngụy Chương không mềm lòng nữa.

Hắn ban cho nàng ta tự vẫn, rồi sai người ném thi thể nàng ta ra ngoài cung.

Khi ta tỉnh dậy, đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của Ngụy Chương.

Hắn nói, hắn đã nhớ ra tất cả.

Nhớ lại kiếp trước, chúng ta đã từng ân ái ra sao.

Trong mắt trong tim ta đều là hắn.

Không hề pha tạp chút giả dối nào.

Ta khẽ ho khan, mỉm cười: “Kiếp này, thần thiếp đối với bệ hạ cũng vẫn như vậy mà.”

Ngụy Chương trầm mặc.

“Trước kia khi chỉ có hai chúng ta, nàng chưa bao giờ gọi trẫm là bệ hạ.”

Ta không lên tiếng.

Hai đời phu thê, cứ thế lặng lẽ ngồi đối diện nhau.

Cách nhau một tầm cánh tay, lại phảng phất như đôi bờ xa cách.

Hồi lâu.

Hắn lên tiếng: “Sau khi ta đi, nàng sống có tốt không?”

“Thần thiếp an hưởng tuổi già hơn sáu mươi năm, thọ chung chính tẩm.”

Khựng lại một chút, ta bổ sung: “Tỷ tỷ sống thọ ngang với ta, sau khi chết được hợp táng cùng bệ hạ, bệ hạ không cần bận tâm.”

Ngụy Chương sững sờ, thần sắc phức tạp: “Nàng đều biết cả rồi.”

“Nếu nàng đã biết ta có tình ý với Thẩm Hòa, tại sao lại đồng ý cho nàng ta nhập cung?”

Hắn ngước mắt nhìn ta: “Nếu không phải sau khi nhập cung nàng ta làm mưa làm gió, chúng ta cũng sẽ không sinh ra nhiều hiềm khích đến vậy…”

Ta bỗng thấy mệt mỏi.

Không hiểu hắn tại sao lại đi so đo những thứ này.

Thành toàn cho bọn họ là sai, không thành toàn cũng là sai.

Rốt cuộc hắn muốn cái gì?

Hay là nói.

Hắn muốn tất cả.

Ta uể oải ngắt lời hắn: “Nếu thần thiếp để tâm đến những thứ đó, dẫu sống lại một đời, cũng sẽ không gả cho ngài.”

Thần sắc Ngụy Chương chợt biến đổi.

Hắn bóp lấy cằm ta, gằn từng chữ, ánh mắt âm lãnh: “Nàng không gả cho trẫm, muốn gả cho ai?”

“Chu Cảnh Hòa sao?”

12.

Kiếp trước, Ngụy Chương e ngại cảnh chủ thiếu quốc nghi.

Vì vậy trước lúc lâm chung, hắn bí mật để lại cho Tể tướng một đạo di chiếu.

Nếu ta có tâm độc chiếm triều chính, người trong thiên hạ đều có thể tru diệt.

Tể tướng khi đó, chính là Chu Cảnh Hòa.

Vị Trạng nguyên lang xuất thân hàn vi này, được Ngụy Chương cất nhắc, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi đã bình bộ thanh vân.

Ơn tri ngộ, tình quân thần.

Đâu phải chỉ dựa vào ba ngàn lạng vàng giấu dưới lớp áo choàng kia là có thể mua được.

Ta khi đó vừa mới thùy liêm thính chính, rục rịch ý đồ.

Vừa khao khát quyền lực, lại sợ bị đạo thánh chỉ kia ban chết.

Chu Cảnh Hòa tựa như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu.

Khiến ta ngày đêm ăn ngủ không yên.

Ta kiêng dè hắn cực độ, từ đó sinh lòng oán hận.

Hận một vị quân tử đoan chính hiên ngang như hắn, lại đứng ở thế đối lập với ta.

Ta từng thử phái sát thủ đi ám sát hắn.

Nhưng cuối cùng, hắn vác một thân đầy sát khí xông vào tẩm cung của ta, lạnh nhạt ném thi thể sát thủ đến trước mặt ta.

Sau đó ngước mắt lên, hờ hững đánh giá khuôn mặt nhợt nhạt của ta: “Lá gan Thái hậu nương nương nhỏ như thế, mà còn dám giết người sao?”

“Nếu thần chết, đạo di chiếu kia sẽ lập tức chiêu cáo thiên hạ.”

“Có người chôn cùng, thần chết không hối tiếc.”

Đầu người rỉ máu lăn đến bên mép váy ta.

Ta rơm rớm nước mắt, phẫn uất nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú đến tột cùng này.

Trong đầu chỉ còn sót lại một ý niệm.

Vấy bẩn hắn.

Khiến hắn vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại trận doanh của Ngụy Chương nữa.

Đó là một buổi cung yến.

Khi Chu Cảnh Hòa tỉnh lại, tứ chi đã bị trói chặt trên đầu giường.

Hắn nhìn ta, trong đôi mắt đen láy tràn ngập sự chán ghét:

“Người nghĩ dùng nhục hình tra khảo, thần sẽ nói cho người biết di chiếu giấu ở đâu sao?”

“Nương nương cũng quá coi thường thần rồi, tấm lòng trung quân của thần với Tiên đế, trời đất chứng giám…”

Lời còn chưa dứt, ta đã cúi xuống phủ lên đôi môi của hắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...