13.
Ta không định dùng mỹ nhân kế để dụ dỗ Chu Cảnh Hòa.
Chỉ là quân vi thần cương.
Hắn và ta đã có da thịt thân cận, bất kể là tự nguyện hay ép buộc, đều là có lỗi với Ngụy Chương.
Hắn xẩu hổ tự vẫn cũng được, đầu quân cho ta cũng chẳng sao, ta không bận tâm.
Chỉ hy vọng hắn đừng ngáng đường ta nữa.
Nhưng ta đã đánh giá thấp Chu Cảnh Hòa.
Ngày hôm sau thượng triều, thần sắc hắn bình thản, không chút gợn sóng.
Vết thương rỉ máu trên môi hắn, tựa như một cánh hoa điểm xuyết.
Ta tức điên.
Lại trói hắn thêm một lần nữa.
Lần này ta làm thật, lột sạch đồ trên người hắn, giẫm lên ngực hắn.
Hắn quỳ trên mặt đất, mặt không biểu tình nhìn chằm chằm ta, mặc cho ta làm nhục.
Ta cười lạnh: “Ngươi quả là một con chó ngoan của Ngụy Chương.”
“Thái hậu tự trọng.”
Hắn nâng mắt, mỉa mai đáp trả.
Bốn mắt chạm nhau.
Ta cởi ngoại y, lộ ra làn da trắng ngần.
Nhịp thở của hắn loạn đi một nhịp, bất lực nhắm mắt lại: “Người thật sự không từ thủ đoạn.”
Ta cưỡng đoạt Chu Cảnh Hòa suốt ba năm.
Trên triều đường, ta và hắn đối đầu gay gắt, thủy hỏa bất dung.
Nhưng dưới màn lụa mỏng, hắn lại thích cắn chặt sau gáy ta không buông, hai mắt phiếm hồng, liều mạng quấn quýt.
Mỗi lần thấy hắn mang dáng vẻ nhẫn nhục nhìn ta, ta đều không kìm được mà hôn hắn, miệng cũng không chịu rảnh rỗi:
“Ái khanh, ai gia hình như có chút yêu khanh rồi.”
“Khi nào khanh thành thân? Ai gia định vào ngày đó sẽ đập đầu chết.”
“Nếu khanh nói một tiếng thích ta, ta sẽ cân nhắc độc sủng khanh.”
Ta không chỉ có một mình Chu Cảnh Hòa làm nam sủng.
Có kẻ ngoan ngoãn hơn hắn, trẻ trung hơn, tráng kiện hơn…
Nhưng ta không thể không thừa nhận, Chu Cảnh Hòa là kẻ hợp khẩu vị ta nhất.
Dần dà, những nam sủng kia của ta lặng lẽ biến mất quá nửa.
Ta nổi trận lôi đình, hắn thần sắc nhạt nhòa: “Thái hậu có vi thần lẽ nào còn chưa đủ sao?”
Dáng vẻ thị sủng sinh kiêu, quả thật đáng ghét tột độ.
Chỉ là lúc đó ta không có tâm sức để dây dưa với hắn.
Giang Nam bùng phát ôn dịch.
Lòng dân bất an, cần có người đích thân tọa trấn.
Hoàng đế còn nhỏ, chỉ có ta mới đi được.
Ta không muốn hưng sư động chúng, nên nhân lúc đêm tối bí mật lên đường.
Khi đến Giang Nam, tất cả mọi người mới hay tin.
Chu Cảnh Hòa ngày hôm sau đã vội vã phi ngựa đuổi tới.
Hắn thô bạo kéo ta vào phòng, đôi đồng tử đen kịt giăng đầy mây đen, giội thẳng một tràng quở trách: “Người không muốn sống nữa sao?”
Ta nhìn dáng vẻ tức giận của hắn, cười như không cười: “Ái khanh đây là làm sao vậy?”
“Nếu ai gia chết thật, lẽ ra khanh phải vui mừng mới đúng chứ?”
14.
Ba tháng ở Giang Nam.
Ta ngâm mình trong vùng dịch bệnh, tự tay chăm sóc, cứu chữa nạn dân.
Chu Cảnh Hòa nửa bước không rời canh giữ bên cạnh ta.
Một ngày nọ, ta bón thuốc cho một bé gái bệnh nặng.
Cô bé không nuốt nổi, ngược lại còn nôn hết thuốc lên người ta.
Đó là lần đầu tiên Chu Cảnh Hòa biến sắc.
Từ đó về sau, hắn không cho phép ta đến hiện trường nữa.
Ta cười lạnh: “Ai gia thân là Thái hậu, đương nhiên phải đồng cam cộng khổ với bá tánh, sao ái khanh lại ra sức ngăn cản?”
Chu Cảnh Hòa sắc mặt nhợt nhạt nhìn ta.
Hắn quỳ xuống, quỳ rạp dưới chân ta, giọng nói run rẩy: “Cầu xin người.”
“Đừng lấy thân mạo hiểm nữa.”
“Thần sợ.”
Câu cuối cùng, hắn đã hơi nghẹn ngào.
Ta cũng sợ.
Sợ đạo di chiếu kia.
Vào ngày giỗ của Ngụy Chương.
Ta uống say mèm trước bài vị của hắn.
Cung nữ khuyên can không được, cuối cùng đành tìm Chu Cảnh Hòa tới.
Ngay trước bài vị Ngụy Chương.
Ta ôm chầm lấy hắn, bộ dáng điềm đạm đáng thương:
“Chu Cảnh Hòa, giá như không có đạo di chiếu kia thì tốt biết mấy.”
“Ta thích ngươi, muốn cùng ngươi hảo hảo sống qua ngày.”
“Ngươi giao đạo di chiếu đó ra, ta cũng không làm Thái hậu nữa. Chúng ta tư bôn.”
Ta kiễng chân hôn hắn.
Hắn lại bình tâm hòa khí: “Nếu Thái hậu thực sự có thể buông bỏ vinh hoa phú quý, vậy thì cần gì phải sợ một đạo di chiếu.”
Thật là đáng hận.
Chaporia
Bình Luận (0)