— Phải, phu nhân nói rất đúng.

— Sau này nàng muốn lật cái bàn nào, vi phu sẽ đưa cho nàng cái nồi đó.

— Chúng ta nhất định phải làm cho bằng được việc “ngũ tạng điều hòa”.

Về đến phủ, màn đêm đã buông sâu.

Nha hoàn đã chuẩn bị sẵn nước nóng.

Ta tắm rửa xong xuôi, mặc trung y ngồi bên giường lau tóc.

Trình Tân cũng tắm xong bước vào.

Hắn đi tới bên cạnh ta, tự nhiên nhận lấy khăn vải trong tay ta, thay ta lau tóc.

Trong phòng hồng chúc chao nghiêng, bầu không khí mang chút khô nóng khác lạ.

Hắn cúi người xuống, hơi thở ấm nóng vương bên tai ta:

— Phu nhân, đêm nay, chúng ta có phải nên làm cho xong chuyện còn dang dở của đêm tân hôn không?

Ta quay đầu lại, nghiêm túc quan sát thân hình hắn một lượt.

Áo lót hơi thấu quang, in rõ đường nét cơ bắp của hắn.

— Phu quân, cơ bụng này của chàng luyện tập không tệ, chỉ là bên trái hơi nhỏ hơn bên phải một vòng.

— Bình thường chàng có thói quen dùng tay phải xách vật nặng không? Kiến nghị sau này nên dùng tay trái nhiều hơn để cân bằng lực phát ra, tránh bị vẹo cột sống.

Động tác của Trình Tân khựng lại.

Hắn hít sâu một hơi, thẳng tay quẳng khăn vải sang một bên, trực tiếp bế bổng ta lên, ép xuống giường.

— Bây giờ ta sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh cho phu nhân thấy, ta không cần xách vật nặng, thể lực cũng đủ để cân bằng!

Màn đỏ hạ xuống.

Đêm ấy, ta quả thực đã thiết thân lĩnh giáo được thể lực và khả năng cân bằng kinh người của hắn.

Sáng sớm hôm sau, ta bị đánh thức bởi một trận náo loạn.

Ta xoa thắt lưng ngồi dậy, Trình Tân đã đi bãi triều rồi.

Nha hoàn bưng nước rửa mặt vào, cẩn thận bẩm báo:

— Phu nhân, lão phu nhân mời người đến chính đường, nói là muốn dạy người quy củ quản gia lý sự.

Ta ăn mặc chỉnh tề, đi tới chính đường.

Mẫu thân ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là biểu muội Liễu Nhi đang đeo khăn che mặt.

Thấy ta tới, mẫu thân đem một xấp sổ sách thật dày đập mạnh xuống bàn.

— Ấu Nịnh, con đã gả vào nhà họ Trình chúng ta thì nên gánh vác trách nhiệm của một chủ mẫu.

— Đây là sổ sách năm năm qua của phủ, còn có chìa khóa của các kho khố. Từ hôm nay, việc nội trợ trong phủ giao cho con cai quản.

— Trong vòng ba ngày, ta muốn thấy con chỉnh lý ra đầu ra đũa.

Ta nhướng mày, bà đây là muốn ra oai phủ đầu với ta.

Sổ sách tích lũy năm năm, đừng nói ba ngày, người bình thường ba tháng cũng xem không hết.

Hơn nữa sổ sách của những đại gia tộc này, phần lớn đều có những khoản thâm hụt không thể cho ai thấy.

Ta tính tình thẳng, chứ không phải kẻ ngốc.

Ta tiến lên phía trước, cầm lấy quyển sổ trên cùng, tùy ý lật vài trang:

— Được, con nhận.

Mẫu thân hài lòng gật đầu, dẫn Liễu Nhi rời đi.

7

Ta bảo nha hoàn mang bàn tính tới, ngồi ngay tại chính đường bắt đầu tính toán.

Từ nhỏ ta đã theo cha tra sổ sách của phủ Thái phó, cực kỳ nhạy cảm với con số.

Chưa đầy nửa ngày, ta đã nhìn ra manh mối.

Năm năm qua, tiền công quỹ của phủ Thủ phụ có một phần lớn không rõ tung tích.

Mà những khoản tiền không rõ tung tích này, đều tương ứng với việc mua sắm một số trang sức và vải vóc quý giá, cuối cùng đều chảy về viện của biểu muội Liễu Nhi.

Còn một phần khác, là do mẫu thân lén lút tiếp tế cho nhà ngoại của bà.

Chẳng trách bà vội vàng giao quyền quản gia cho ta như vậy, đây là muốn biến ta thành kẻ đổ vỏ gánh nợ thay.

Buổi chiều, ta trực tiếp dẫn theo mấy bà tử thô khỏe, đạp bay cửa viện của biểu muội Liễu Nhi.

Liễu Nhi đang ngồi trong viện uống yến sào, thấy ta khí thế bừng bừng xông vào, sợ tới mức đứng bật dậy.

— Tẩu tẩu, chị định làm gì thế?

Ta nhìn thoáng qua tì nữ sau lưng.

Nàng ta lập tức giơ sổ sách lên, dõng dạc đọc:

— Năm Thiên Khởi thứ ba, mua một bộ trang sức hồng ngọc, tính tám trăm lạng; năm Thiên Khởi thứ tư, mua hai mươi xấp gấm Thục, tính một ngàn lạng…

Ta vung tay lên:

— Đem toàn bộ những thứ mua bằng bạc công quỹ này ra đây cho ta, mang đi lấp vào chỗ thâm hụt trong kho.

Các bà tử lập tức xông vào trong phòng, bắt đầu dọn đồ.

Liễu Nhi hét lên định lao tới ngăn cản:

— Chị dựa vào cái gì mà dọn đồ của tôi? Đó là cô mẫu ban cho tôi!

Ta thẳng tay đẩy nàng ta ra:

— Tiền công quỹ là để duy trì vận hành của phủ Thủ phụ, không phải để cho muội đánh bóng mặt mũi. Cô mẫu muội ban thưởng cho muội, thì bảo bà ấy lấy kho riêng ra mà thưởng.

Liễu Nhi tức tới mức khóc rống lên.

Mẫu thân nghe tin vội vàng chạy tới, thấy cảnh này, tức đến mức suýt nữa ngất xỉu lần nữa.

— Ấu Nịnh, cái đồ phản nghịch nhà con, trong mắt con còn có người mẫu thân này nữa không!

Vừa vặn lúc này, Trình Tân bãi triều trở về.

Hắn bước vào viện, nhìn đống rương hòm đầy đất, rồi nhìn mẫu thân đang tức giận cùng Liễu Nhi đang khóc lóc.

Hắn đi tới bên cạnh ta, từ trong tay áo lấy ra một quyển sổ mới tinh, đưa cho ta:

— Phu nhân tính toán cực chuẩn, nhưng quyển sổ này còn chi tiết hơn.

— Trong đây ghi chép lại toàn bộ khế ước điền sản và cửa tiệm mà mẫu thân dùng để tiếp tế cho nhà ngoại suốt năm năm qua, ta đã phái người đi thu hồi rồi.

Mẫu thân hoàn toàn sụp đổ, chỉ vào Trình Tân mắng xối xả:

— Đồ nghịch tử, ngươi lại dám cấu kết với người ngoài để đối phó với mẹ ruột ngươi!

Sắc mặt Trình Tân lạnh lùng như băng:

— Mẫu thân, Ấu Nịnh không phải người ngoài, nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng.

— Cơ nghiệp của Trình gia không cho phép kẻ khác tơ hào nửa phân. Nếu người đã mệt rồi, vậy thì tới gia miếu tĩnh dưỡng vài năm đi.

— Còn biểu muội, cũng đã đến tuổi gả chồng, cứ ở lì trong nhà người ta vô duyên vô cớ thế này quả thật không thỏa đáng.

— Kể từ hôm nay, cũng hãy về nhà đi thôi.

Mẫu thân trợn trắng mắt, lần này là thực sự ngất đi.

8

Giải quyết xong đống hỗn loạn ở nội trạch, nhưng tiền triều lại dấy lên phong ba.

Thái tử bị chúng ta làm mất mặt ở Tây Uyển, bắt đầu chó cùng rứt giậu.

Hắn liên thủ với mấy tên Ngự sử, tâu lên triều đình rằng cha ta dạy con không nghiêm, khinh nhờn hoàng tộc.

Đồng thời ngấm ngầm cho người chặn đứng mấy hạng mục tân chính mà Thủ phụ đang thúc đẩy.

Nhất thời, cả phủ Thái phó và phủ Thủ phụ đều đứng đầu sóng ngọn gió.

Ta trở về nhà mẹ đẻ một chuyến.

Cha ta ngồi trong thư phòng, chân mày khóa chặt.

Tỷ tỷ ngồi một bên, đang lau một thanh trường kiếm.

— Cùng lắm thì đêm nay tỷ đi chặt chân tên Thái tử đó.

Tỷ tỷ lạnh lùng nói.

Trình Tân vội vàng lên tiếng ngăn cản:

— Đại tỷ bình tĩnh, ám sát trữ quân là tội tru di cửu tộc.

— Hiện giờ trong tay chúng ta có bằng chứng hắn tham ô tiền tu đê, chỉ là chưa đủ chí mạng, Hoàng thượng dù sao vẫn thiên vị Thái tử.

Ta nghe họ thảo luận, trong não bộ hồi tưởng lại những lời lẻ tẻ nghe được trong vòng tròn quý phụ mấy ngày qua.

Đám quý phụ kia tưởng ta không hiểu “tiếng lóng” của họ, thực tế ta đều ghi tạc trong đầu.

— Thái tử có phải đang bao nuôi một vũ cơ tên Hồng Tiêu không?

Ta đột ngột mở lời.

Trình Tân ngẩn ra:

— Có lời đồn như vậy, nhưng chuyện này thuộc về tư đức có vết, không lật đổ được hắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...