Ta lắc đầu:
— Mấy ngày trước ta nghe phu nhân của Hộ bộ Thượng thư phàn nàn, nói lão gia nhà bà ấy dạo này thường xuyên đến một biệt viện ở phía Tây thành vào đêm muộn, dường như Hồng Tiêu được nuôi ở Tây thành.
Cha ta đột ngột ngẩng đầu lên:
— Hộ bộ Thượng thư là người của Thái tử, bọn họ chắc chắn đang mưu đồ mật sự ở biệt viện Tây thành.
Trình Tân phản ứng rất nhanh:
— Trong biệt viện đó nhất định giấu bằng chứng thép và sổ sách Thái tử bán quan buôn tước.
Tìm được điểm đột phá, chuyện còn lại giao cho Trình Tân và cha ta lo liệu.
Ta quyết định phát huy sở trường của mình, vào cung tìm Hoàng thượng tán gẫu.
Cha ta thường nói, Hoàng thượng tuy đã già, nhưng điều người ghét nhất cả đời này chính là bị kẻ khác lừa dối.
Thật khéo, thứ ta giỏi nhất đời này chính là nói thật.
Ta mang theo lệnh bài nhập cung của Thái hậu ban cho, trực tiếp đi tới ngự thư phòng.
Hoàng thượng đang xem sớ của Thái tử, thấy ta vào, chân mày khẽ nhíu:
— Nếu là vì chuyện Thái tử tâu lên về cha ngươi, ngươi không cần nói nhiều, trẫm tự có quyết đoán.
Ta đoan chính hành lễ:
— Hoàng thượng, thần phụ không phải tới cầu tình, thần phụ là tới tố cáo.
Hoàng thượng lấy làm thú vị:
— Ồ, ngươi lại muốn kiện ai?
Ta nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng:
— Thần phụ tố cáo Thái tử, một là tội khi quân vọng thượng, hai là tội tham ô phạm pháp, ba là tội bất hiếu bất đễ.
Đại thái giám trong ngự thư phòng sợ tới mức trực tiếp quỳ rạp xuống đất.
Hoàng thượng biến sắc, đột ngột đứng dậy:
— Gux xược, ngươi có biết vu khống trữ quân là tội gì không!
Ta không kiêu ngạo không siểm nịnh, giọng nói vang dội:
— Hoàng thượng, Thái tử xây mật đạo ở Tây Uyển là dùng tiền tu đê của Công bộ, phu quân của thần phụ đã sớm xác thực chứng cứ rành rành, đây là tội tham ô phạm pháp.
— Bài thơ Thái tử làm trong yến tiệc trước kia căn bản không phải hắn viết, mà là sao chép tàn bản tiền triều, hắn dùng tài hoa của người khác để đổi lấy lời khen ngợi của người, đây là tội khi quân vọng thượng.
— Quan trọng nhất là, đại thọ của người vào tháng trước, tôn tượng Quan Âm bằng ngọc mà Thái tử dâng tặng, bên trong thực chất là rỗng, toàn nhét những mẩu ngọc vụn kém chất lượng.
— Khối ngọc cực phẩm thực sự đã bị hắn đem đi bán lấy tiền, bù vào sổ sách riêng của biệt viện Tây thành. Bệ hạ, người nói xem cái này có tính là bất hiếu bất đễ không?
Hoàng thượng tức đến mức chòm râu run rẩy:
— Ngươi… chứng cứ ở đâu?
Ta từ trong tay áo lấy ra một xấp thư từ và các trang sổ sách cũ nát thật dày, hai tay dâng lên:
— Đây là bằng chứng thép mà phu quân của thần phụ và cha thần phụ thâu đêm lục soát được từ biệt viện Tây thành, Hoàng thượng xem qua sẽ rõ.
Đại thái giám run cầm cập nhận lấy chứng cứ, dâng cho Hoàng thượng.
Hoàng thượng lật xem sổ sách, càng xem sắc mặt càng xanh mét.
Cuối cùng, người mạnh mẽ ném sổ sách xuống đất, giận dữ gào lên:
— Nghịch tử!!!
Sau khi bình phục tâm tình, Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt phức tạp:
— Nha đầu nhà ngươi, ngươi không sợ trẫm nổi giận một cái là sẽ chém luôn cả ngươi sao?
Ánh mắt ta đầy vẻ chân thành:
— Cha dạy thần phụ rằng phong cốt của bậc đọc sách nằm ở việc cầu chân, Hoàng thượng là chủ thiên hạ, càng nên nghe lời nói thật, dù có chết, thần phụ cũng phải nói ra sự thật.
Hoàng thượng thở dài một tiếng:
— Cha ngươi dạy được một đứa con gái tốt.
9
Sáng sớm hôm sau buổi bãi triều.
Thái tử mặc y phục trắng thuần, quỳ giữa Kim Loan điện.
Hắn phủ phục dập đầu:
— Phụ hoàng, nhi thần biết lỗi, việc Tây Uyển xa hoa xây riêng phòng băng là do nhi thần sơ suất, dung túng thuộc hạ hành sự, cam nguyện chịu phạt.
— Nhưng tội tham ô công quỹ tu đê, tư thiết biệt viện nuôi dưỡng vũ cơ, tư bán quan tước, những tội danh này nhi thần vạn lần không nhận!
Hắn ngẩng mắt, ánh mắt sắc lẹm quét qua các triều thần:
— Nhất định là Trình Tân và Thẩm Thái phó ngầm kết đảng, kiêng dè thế lực Đông Cung, cố ý ngụy tạo sổ sách thư từ, mượn miệng một hạng phụ nhân như Thẩm Ấu Nịnh để tùy ý vu khống.
— Bọn họ căn bản là cấu kết hãm hại trữ quân, làm lung lay quốc bản, khẩn cầu phụ hoàng thánh minh, triệt tra việc này, trả lại trong sạch cho nhi thần!
Hắn vừa dứt lời, đã có quản gia trong phủ quỳ ngoài điện cầu kiến, xưng là chính mình tự tác chủ trương đào mật đạo.
Hai vị quan viên trong triều cũng chủ động ra nhận tội, thừa nhận là họ mượn danh nghĩa Thái tử để lập biệt viện nuôi vũ cơ.
Nhưng tội danh tham ô bán quan tước thì thủy chung không ai dám nhận.
Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, sắc mặt khi mờ khi tỏ.
Đúng lúc này, Trình Tân bước ra nói:
— Bệ hạ, nếu đã mỗi người một ý, chi bằng trước tiên giam giữ những kẻ nhận tội để nghiêm thẩm, có lẽ thực sự có thể trả lại trong sạch cho Thái tử.
Hoàng đế hơi ngạc nhiên, nhưng sự việc đã rơi vào bế tắc.
Tạm thời cũng chỉ có thể làm như vậy.
Về đến phủ, Trình Tân kể lại chuyện trên triều cho ta nghe.
Thấy ta vẻ mặt thản nhiên, hắn cười hỏi:
— Phu nhân xem ra chẳng vội chút nào.
Ta ngước mắt nhìn hắn:
— Vội có tác dụng gì, Thái tử dù có dệt lời nói dối tròn trịa đến đâu cũng không che được sự thật gốc rễ, hắn sớm muộn gì cũng lộ sơ hở thôi.
— Quan trọng nhất là Hoàng thượng, dù sao cũng là con trai ruột của người, nhất thời không nỡ hạ thủ cũng là lẽ thường tình.
— Giống như ung nhọt mọc trên người vậy, chưa đến mức sưng đỏ mưng mủ thì không thể nhổ tận gốc.
— Trong quá trình đó, tổng phải trải qua chút đau đớn dày vò, cuối cùng mới có thể nhẫn tâm ép hết máu mủ ra ngoài.
Trình Tân cười khẽ một tiếng:
— Phu nhân thông tuệ, xem ra đã đến lúc bồi thêm một mồi lửa trước mặt Hoàng thượng rồi.
Đêm đó Trình Tân lại vào cung.
Hắn mang theo bức mật thư ngầm chặn được giữa Thái tử và phiên vương Ngô Cương.
Thái tử cuồng vọng, lại dám hứa hẹn trong thư rằng sau khi đăng cơ sẽ cắt nhượng thành trì biên giới cho Ngô Cương.
Đồng thời yêu cầu Ngô Cương cho hắn mượn binh lực.
— Hắn cần binh lực để làm gì?
Hoàng thượng mặt đầy nộ khí.
Trình Tân im lặng một lát:
— Bệ hạ, theo thần được biết, tâm phúc của Ngô Cương hiện đang ẩn náu ngay trong Thái tử phủ.
— Nếu muốn bắt người bắt tang, cần phải tới Thái tử phủ thám thính một chuyến.
Trình Tân đem kế hoạch đã bàn trước với ta báo lại cho Hoàng thượng:
— Nội tử hiện giờ đã ở bên ngoài Thái tử phủ cố tình dùng lời lẽ chọc giận, Thái tử định nhiên sẽ nổi giận với nàng, lúc đó thần dẫn binh xông vào lấy danh nghĩa cứu thê tử, thừa cơ lục soát.
— Thần khẩn cầu bệ hạ ban cho thần ngự lâm quân để sử dụng.
Hoàng thượng có lẽ dung túng được việc Thái tử tham tài háo sắc, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ việc hắn tư thông với phiên vương.
Lập tức điều năm ngàn tinh binh cho Trình Tân.
Cùng lúc đó, ta đứng trước Thái tử phủ đấu khẩu với Thái tử gần một khắc đồng hồ.
Khi hắn tức đến mức định bắt ta vào trong, đột nhiên có mười mấy người mặc đồ dân thường xông vào hẻm nhỏ.
Ta nhân cơ hội lẩn mất.
Thái tử tức giận giậm chân trước cửa, đúng lúc này, Trình Tân dẫn binh mã kéo đến.
Hắn hét lớn:
— Thái tử điện hạ, xin hãy giao nội tử ra đây.
Thái tử mặt đầy phẫn nộ:
Chaporia
Bình Luận (0)