3.
Ta đứng dậy, từng bước tiến lại gần hắn, ánh mắt lạnh như băng:
“Ta đồng ý, ngươi nói ta tâm cơ thâm trầm, muốn giành sự thương hại của ngươi, ta không đồng ý, ngươi lại nói ta tham luyến sự giàu sang của Hầu phủ, không chịu rời đi. Tạ Lẫm, ngươi rốt cuộc muốn ta phải làm sao?”
Hắn bị ta hỏi đến nghẹn họng, mày kiếm cau chặt, đôi môi mỏng mím thành một đường cứng nhắc. Rõ ràng trong lòng vô cùng bực bội, nhưng lại không thể nói ra một lời phản bác.
Chỉ là đôi mắt đó ghim chặt lấy ta, mang theo sự không cam tâm, cùng với sự hoảng loạn mà ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.
Nhìn thấy khuôn mặt này của hắn, những tủi thân, đau khổ, tuyệt vọng của kiếp trước thảy đều trào dâng.
Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, đã bị ta đè nén thành sự bình tĩnh tuyệt tình nhất.
“Ngươi nhớ cho kỹ.”
Ta nhìn hắn, gằn từng chữ, âm thanh vang rền kiên định:
“Kiếp trước ta chưa từng thích ngươi, ta gục bên giường ngươi khóc vô số lần nói ta không phải Tống Thanh Ninh, là tự ngươi không nghe, là ngươi cố chấp nhận nhầm. Sau này ngươi hận ta mạo danh, ban cho ta rượu độc, món nợ đó, ta đã sớm dùng mạng để trả sạch rồi. Ta không nợ ân tình của Tống gia, cũng không nợ tình nghĩa của Tạ Lẫm ngươi.”
Ta đưa tay chỉ ra ngoài cửa, giọng điệu không có nửa điểm gợn sóng:
“Kiếp này, ta đem một Tống Thanh Ninh nguyên vẹn không sứt mẻ an an ổn ổn đưa đến bên cạnh ngươi, ngươi cũng không cần đến phá hỏng sự thanh tĩnh của ta nữa.”
Sắc mặt Tạ Lẫm chợt sầm lại, hắn đưa tay định nắm lấy cổ tay ta.
Ta lùi mạnh về sau một bước để tránh né, tay hắn khựng lại giữa không trung, đáy mắt đầy vẻ ngỡ ngàng và tổn thương.
Ta không nhìn hắn nữa, đưa tay dùng sức đẩy hắn ra ngoài cửa rồi cài then chốt lại.
Và khoảnh khắc đó, đã đem toàn bộ sự không cam tâm, chất vấn, cùng những lời chưa kịp nói của hắn, thảy đều cách ly ở bên ngoài.
Bên ngoài cửa, tiếng bước chân của Tạ Lẫm đi qua đi lại, nắm đấm đập lên cửa gỗ gào thét tên ta. Nhưng ta dựa lưng vào cửa, nhắm mắt lại, nửa điểm cũng không lay động.
Trời vừa tờ mờ sáng, nội thị trong cung đã đến trước cửa Hầu phủ.
Tống Thanh Ninh đỏ hoe mắt, đưa ta đến tận cửa, dặn dò hết lần này đến lần khác phải tự chăm sóc tốt cho bản thân. Ta ôm tỷ ấy, nhẹ giọng cáo biệt, xoay người đi theo nội thị.
Khoảnh khắc ngước mắt lên, ta thoáng thấy dưới gốc cây ngô đồng bên cạnh cổng phủ, bóng dáng áo đen quen thuộc ấy đang đứng. Tạ Lẫm đứng trong bóng tối, không bước tới, không lên tiếng, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.
Trong đôi mắt phượng vốn lạnh lùng sắc bén ấy, cuộn trào sự hoảng loạn, không nỡ, cùng với một tia hối hận muộn màng.
Nhưng trong mắt ta, chỉ thấy thật nực cười.
Thu hồi ánh mắt, không còn vương vấn, ta ngẩng cao đầu bước lên xe ngựa.
Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, đã cách tuyệt với Hầu phủ, cách tuyệt với Tống Thanh Ninh, cũng triệt để cách tuyệt với Tạ Lẫm.
Bánh xe ngựa lăn lăn tiến về phía trước, ta hướng về phía Hoàng cung mà đi.
Con đường phía trước dẫu chưa biết ra sao, nhưng lại vô cùng thanh tịnh, tự tại.
Và ta… rốt cuộc cũng toại nguyện.
Thoắt cái đã nhập cung được ba tháng.
Ta bị phân đến Hoán Y cục (nơi giặt giũ) hẻo lánh nhất, cả ngày làm những công việc nặng nhọc và mệt mỏi nhất.
Mùa đông ngâm tay trong nước giặt lạnh buốt, đôi bàn tay đông cứng đến đỏ bừng và nứt nẻ, ngay cả một bộ áo rét lành lặn cũng không có.
Những cung nữ chung phòng thấy ta không nơi nương tựa, tính tình nhạt nhẽo, lại không có người chống lưng, liền coi ta như bao cát để trút giận.
Việc nặng, việc mệt đều đùn đẩy hết cho ta, khẩu phần ăn, than củi của ta thảy đều bị cắt xén.
Hơi một tí là chỉ gà mắng chó, thậm chí cố ý tạt nước giặt lên người ta, nhìn dáng vẻ chật vật của ta để mua vui.
Ta nhất mực im lặng nhẫn nhịn, các đầu ngón tay giấu trong tay áo siết chặt, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt từng chút một tích tụ.
Quy tắc sinh tồn nơi thâm cung này, kiếp trước ta đã dùng mạng để lãnh giáo rồi. Kiếp này ta không chủ động gây sự, nhưng cũng tuyệt đối không để mặc người khác chém giết.
Khi nhập cung, thư từ của Tống Thanh Ninh từng phong từng phong gửi vào, nhưng thảy đều bị quản sự ma ma hay chèn ép ta âm thầm giấu đi, ta không nhận được một phong nào.
Cho đến vài ngày trước, những lão cung nữ ở Hoán Y cục tụ tập tán gẫu, nói rằng Trấn Quốc Hầu Tạ Lẫm đã cưới con gái nhà họ Tống. Thập lý hồng trang rải khắp kinh thành, Hoàng thượng đích thân ban ngọc bội, Hoàng hậu tặng trâm cài, người trong kinh thành ai cũng nói đó là duyên trời tác hợp.
Nói rằng tỷ tỷ ở trong Hầu phủ cẩm y ngọc thực, phu quân kề cận chăm sóc, những ngày tháng trôi qua ngọt ngào như mật.
Đôi tay đang vò quần áo của ta khựng lại một chút, ngay sau đó nhạt nhòa mỉm cười, trong lòng không hề gợn sóng.
Đây vốn dĩ là kết cục mà ta mong cầu. Tỷ ấy được một đời an ổn, ta được triệt để thoát thân, ân oán hai bên thanh toán xong, không gì tốt hơn.
Nhưng ta không gây sự, sự tình lại cứ tìm đến cửa.
Xuân Đào ở cùng phòng vốn luôn ức hiếp ta thậm tệ nhất, thấy ta trước sau không phản kháng lại càng thêm kiêu ngạo ngang ngược.
Hôm nay, ả cố ý ném xấp vải mây bằng gấm vóc do Quý phi đặt làm xuống bùn, quay đầu liền vu oan cho ta, chống nạnh lớn tiếng quát mắng:
“Chính là cái con tiện tỳ nhà ngươi tay chân không sạch sẽ, làm hỏng y phục của quý nhân, hôm nay ta nhất định phải lôi ngươi đi chịu phạt, xem ngươi còn dám lười biếng nữa không.”
Đám cung nữ xung quanh thi nhau hùa theo, không ai dám nói đỡ cho ta, đều chờ xem ta chịu phạt.
Ta ngước mắt nhìn Xuân Đào, trong mắt không còn nửa điểm nhẫn nhịn.
Nhịn ba tháng, đến lúc thu lưới rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)