“Sở trưởng Hạ rảnh rỗi vậy à? Trong trấn hết trộm để bắt rồi sao?”

Tôi tức tối hỏi.

“Trộm bắt xong rồi, giờ chuyện quan trọng nhất là bắt vợ.”

Anh kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh tôi.

Nhìn con dao khắc trong tay tôi thoăn thoắt chuyển động.

Tôi lười để ý đến anh, tiếp tục vùi đầu làm việc.

Sau khi ông chủ khách sạn lớn ở huyện nghe chuyện của tôi, không những không hủy đơn hàng.

Ngược lại còn giao toàn bộ nội thất phòng riêng của khách sạn cho tôi làm.

Tôi bận tới mức quay như chong chóng.

Mà Hạ Tranh thì biến thành hậu cần toàn thời gian của tôi.

Anh nấu cơm cho tôi, giặt quần áo cho tôi, thậm chí đến cả đôi tất tôi thay ra, anh cũng tiện tay vò luôn.

Một buổi chiều nọ, tôi đang quét sơn bóng cho một chiếc ghế.

Cửa sân bị đẩy mở, một ông lão tinh thần quắc thước bước vào.

Là cha của Hạ Tranh, trưởng thôn già.

Trong lòng tôi lập tức căng thẳng, vội đặt cây cọ xuống đứng dậy.

Năm đó tôi từ chối Hạ Tranh, phần lớn cũng vì sợ nhà họ Hạ chê tôi là người què.

“Con bé họ Lâm, đang bận à?”

Trưởng thôn già chắp tay sau lưng, cười híp mắt đi tới.

“Chú Hạ.”

Tôi hơi lúng túng lau tay lên tạp dề.

Hạ Tranh bưng hai đĩa thức ăn từ trong bếp đi ra, vừa nhìn thấy cha mình liền sửng sốt.

“Ba, sao ba lại tới đây?”

Trưởng thôn già không để ý tới anh, trực tiếp đi tới trước mặt tôi, lấy từ trong túi ra một cái bọc vải đỏ.

“Con bé à, đây là mẹ thằng Tranh bảo chú mang tới.”

Trưởng thôn già nhét cái bọc đỏ vào tay tôi.

“Bên trong là tiền xuất ngũ với sổ tiết kiệm tiền lương mấy năm nay của Hạ Tranh, còn có một đôi vòng vàng.”

Tôi hoảng hốt, vội vàng từ chối.

“Chú Hạ, cái này cháu không thể nhận được!”

“Cầm lấy!”

Trưởng thôn già nghiêm mặt lại.

“Con bé này, đúng là bướng bỉnh.”

“Năm đó con từ chối cái thằng hỗn này, chú đã biết con là người có cốt khí rồi.”

Ông thở dài một hơi.

“Nhà họ Hạ chúng ta không quan tâm con dâu có đi đứng nhanh nhẹn hay không, chỉ quan tâm nhân phẩm có ngay thẳng hay không.

“Con dựa vào chính đôi tay mình kiếm cơm ăn, mạnh hơn gấp trăm lần mấy loại phụ nữ chỉ biết tính toán kia!”

Tôi siết chặt cái bọc đỏ nặng trĩu trong tay, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.

Hạ Tranh đi tới, từ phía sau ôm lấy vai tôi.

“Nghe thấy chưa? Đến ba anh cũng lên tiếng rồi.”

Anh thấp giọng nói bên tai tôi.

“Em còn định chạy đi đâu nữa?”

Tôi cúi đầu, không giãy khỏi vòng tay anh.

Thật ra, những lo lắng trong lòng từ lâu đã bị anh từng chút từng chút xóa sạch rồi.

Chỉ là tôi không ngờ thử thách của số phận vẫn chưa kết thúc.

08

Đêm cuối thu, trời hanh khô vì gió.

Để kịp tiến độ, liên tiếp mấy ngày tôi đều ngủ lại trên gác xép của xưởng mộc.

Nửa đêm, tôi bị một tràng ho sặc dữ dội làm tỉnh giấc.

Mở mắt ra, bốn phía tối đen như mực, khói đặc đến mức khiến người ta không thở nổi.

Tôi bật mạnh dậy, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn xuống dưới.

Tầng dưới đã biến thành biển lửa!

Lửa lan cực nhanh.

Gỗ và sơn đều là vật dễ cháy.

Ngọn lửa điên cuồng liếm dọc các bức tường.

“Cứu mạng!”

Tôi hét lên một tiếng, chộp lấy chiếc khăn ướt bịt kín miệng mũi rồi lao xuống dưới.

Nhưng cầu thang đã bị lửa chặn kín.

Khói cuồn cuộn khiến tôi không mở nổi mắt.

Trong lúc hoảng loạn, chân phải của tôi va mạnh vào khung cửa, đau tới mức ngã phịch xuống đất.

Ngoài cửa truyền tới tiếng cười ngông cuồng.

“Thiêu chết con đĩ đó đi!”

“Dám tống em gái tao vào tù, tao bắt mày chôn cùng!”

Là anh trai của Trần Tuyết Kiều, tên côn đồ cầm đầu kia.

Tôi tuyệt vọng nhìn biển lửa đang ép sát từng chút một.

Lẽ nào hôm nay tôi thật sự sẽ chết ở đây sao?

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên một tiếng nổ lớn.

Cánh cửa gỗ vốn đã lung lay sắp đổ bị người ta từ bên ngoài đá tung ra.

Hạ Tranh khoác một tấm chăn bông ướt sũng, bất chấp tất cả lao vào biển lửa.

“Lâm Vãn!”

Là giọng của Hạ Tranh.

“Tôi ở đây!”

Tôi dùng hết sức lực hét lên.

Hạ Tranh lần theo tiếng tôi lao lên gác xép, một tay kéo tôi từ dưới đất lên.

Rồi dùng chăn bông ướt quấn chặt lấy tôi.

“Đừng sợ, anh ở đây.”

Anh ôm chặt tôi vào lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...