Câu nói này, còn vô dụng hơn cả lời xin lỗi.
Bởi vì nó không phải thật lòng nhận sai. Nó chỉ là hối hận, hối hận vì mọi chuyện đã không được ta gánh vác theo cái cách mà hắn hằng tưởng tượng.
Ta nói: “Có lẽ vậy.”
Hắn ngẩn ra.
Ta cúi đầu vén lại góc chăn cho A Yến: “Nhưng bây giờ, ta không muốn thay chàng nghĩ ngợi những thứ này nữa.”
Hắn ngồi rất lâu mới rời đi.
Lúc đi, A Hành đuổi theo đến cửa, do dự một chút vẫn gọi một tiếng cha. Tần Nghiễn quay đầu đáp lại, giọng có chút khàn.
Đông Hòa đứng sau lưng ta mắng nhỏ: “Lúc này còn diễn cho ai xem.”
Ta không nói gì.
Chiều hôm đó, ta nhận được một bức thư không có tên người gửi.
Phong thư rất cũ, nét chữ cũng có chút run rẩy, nhìn qua là biết không phải của Tần Nghiễn. Ta mở ra xem vài dòng, liền nhận ra ngay, là Tống Nhu.
Thư không dài, chỉ có vài hàng.
Nàng ta nói, đứa nhỏ mấy ngày trước phát sốt, nàng ta bế nó thức trắng đêm, bỗng nhiên nhớ lại dáng vẻ ta bế A Hành ngày trước. Nàng ta còn nói, nàng ta trước đây luôn cảm thấy tỷ tỷ sẽ nhường, tỷ tỷ không vui cũng chỉ là nói đầu môi, sẽ không thật sự bỏ mặc nàng ta. Đợi đến lúc thật sự phải tự mình chống chọi một mình, mới biết có những ngày tháng không phải cứ nhìn là có thể sống qua được.
Hàng cuối cùng, nàng ta hỏi ta: Tỷ tỷ, có khoảnh khắc nào tỷ từng nghĩ đến việc tha thứ cho muội không?
Ta gấp bức thư lại, nhét vào phong thư cũ.
Đông Hòa hỏi ta: “Có hồi âm không ạ?”
Ta nói: “Không hồi âm.”
Có những lời đã đến bước này rồi, nói ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nàng ta không phải không hiểu mình đã làm những gì. Chỉ là khi mọi chuyện thật sự rơi xuống đầu mình, nàng ta mới biết đau. Nhưng nỗi đau này, ta không muốn nhận thay nàng ta.
Buổi tối ta dỗ A Hành ngủ, nó nằm bên trong giường, khẽ hỏi ta: “Mẫu thân, tiểu di sau này còn tới nữa không ạ?”
Giọng nó rất khẽ, giống như chỉ thuận miệng hỏi một câu. Dù sao cũng là trẻ con, những gì nó nhớ không hẳn toàn là những thứ dơ bẩn, nó vẫn nhớ có người từng khâu hộ tất cho nó, dỗ nó ngủ, dạy nó xếp chim giấy.
Ta vén lại chăn cho nó, nói: “Không biết.”
Nó “ồ” một tiếng, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Ta ngồi bên giường nhìn nó một lúc, bỗng cảm thấy những ngày tháng này thực ra cũng chẳng có gì oanh oanh liệt liệt. Không có ai lập tức bị quả báo, cũng không có ai quỳ trước mặt ta khóc lóc nói lời hối hận. Mọi người vẫn cứ sống như vậy, tự mình gánh vác lấy những món nợ thối nát của riêng mình mà bước tiếp.
Lần này, lại có người ngã về phía trước, ta đã không đưa tay ra nữa.
Lúc trời tối, ta bế A Yến đứng trong sân, nhìn thấy gốc hải đường ở góc tường đã đâm chồi non. Gió thổi qua, mơn mởn vô cùng.
Đông Hòa ở gian bếp gọi ta vào ăn cơm, A Hành cầm xấp chữ vừa viết xong chạy ra, mực vẫn chưa khô, vội vàng khoe với ta.
Chữ viết vẹo vọ, xấu không chịu nổi.
Nhưng ta vẫn ừ một tiếng, nói: “Khá hơn hôm qua rồi.”
Nó lập tức vui mừng khôn xiết, ngửa khuôn mặt nhỏ lên cười với ta.
Trong sân có hơi nóng của cơm canh, cũng có mùi nắng nhè nhẹ mềm mại trên người đứa trẻ.
Ta đứng một lát, xoay người vào nhà, không hề ngoảnh đầu lại nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)