Tôi đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh con bé, giúp con bé cùng xếp hình.
Nhiên Nhiên rất vui, vừa xếp hình vừa ríu rít nói chuyện với tôi:
“Bố biết không, dạo này mẹ hay tới bệnh viện lắm. Mỗi lần về đều mệt ơi là mệt, nhưng mẹ vẫn xem hoạt hình với con, còn kể chuyện cho con nữa. Mẹ giỏi lắm, cái gì cũng biết hết. Nhưng bố ơi, sao mẹ lúc nào cũng mệt vậy? Có phải vì bố không ở nhà không?”
Sống mũi tôi cay xè, suýt nữa lại bật khóc.
“Nhiên Nhiên, mẹ đi bệnh viện làm gì vậy?”
Tôi cố gắng để giọng mình nghe bình thường hơn một chút.
Nhiên Nhiên nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ:
“Mẹ nói đi tiêm. Nhưng có lần con lén nhìn thấy mẹ khóc lúc tiêm thuốc, khóc đau lòng lắm luôn. Bố ơi, tiêm thật sự đau vậy sao?”
Tôi ôm chặt con gái hơn, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của con bé, hít sâu một hơi.
Tô Vãn.
Em mau khỏe lại đi.
Anh xin em.
Bữa tối là do Tô Vãn làm.
Sườn kho.
Cá chua ngọt.
Bông cải xào tỏi.
Còn có một bát canh cà chua trứng.
Đều là món tôi thích ăn.
Nhiên Nhiên ngồi bên cạnh tôi, ăn đến miệng đầy dầu mỡ, bàn tay nhỏ cầm một miếng sườn gặm tới vui vẻ vô cùng.
Tô Vãn ngồi đối diện, ăn rất chậm, gần như không động đũa bao nhiêu.
Phần lớn thời gian đều gắp thức ăn cho Nhiên Nhiên.
Thỉnh thoảng cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái, trong ánh mắt có thứ gì đó không nói rõ được.
“Tô Vãn, em cũng ăn đi.”
Tôi gắp một miếng sườn vào bát cô ấy.
“Em không đói.”
Cô ấy nói vậy, nhưng vẫn ăn miếng sườn ấy.
Từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ, giống như nhai rất khó khăn.
Ăn cơm xong, tôi đi rửa bát.
Tô Vãn ở phòng khách xem hoạt hình cùng Nhiên Nhiên.
Nhiên Nhiên nằm cuộn trong lòng cô ấy, ngáp lên ngáp xuống.
Đợi tới khi tôi rửa bát xong đi ra, Nhiên Nhiên đã ngủ mất trong lòng Tô Vãn.
Bàn tay nhỏ nắm chặt góc áo cô ấy, mặt vùi trước ngực mẹ, ngủ ngoan như một thiên thần nhỏ.
Tô Vãn ôm Nhiên Nhiên đứng dậy.
Động tác rất nhẹ, rất chậm.
Giống như sợ đánh thức con bé.
Lại giống như… không còn đủ sức để ôm nổi con bé nữa.
Cố gắng tới mức khiến tôi nhìn mà đau lòng.
“Để anh.”
Tôi đi tới, nhận lấy Nhiên Nhiên từ trong lòng cô ấy.
Nhiên Nhiên rúc rích hai tiếng trong lòng tôi, xoay người tìm tư thế thoải mái hơn rồi lại ngủ say.
Tôi bế con bé lên giường nhỏ, đắp chăn cẩn thận, hôn lên trán con bé một cái.
Khi quay lại phòng khách, Tô Vãn đang ngồi trên sofa, tay cầm cốc nước đã nguội lạnh từ lâu, ánh mắt trống rỗng, không biết đang nghĩ gì.
Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
Giữa hai chúng tôi cách một cái gối tựa.
“Tô Vãn, bây giờ có thể nói cho anh biết rồi chứ?”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt cô ấy, giọng rất nhẹ.
Tô Vãn im lặng rất lâu.
Ánh đèn tường rơi xuống sàn nhà, tạo thành một vòng sáng vàng nhạt, bao lấy cốc nước trên bàn trà đã lạnh ngắt từ lâu.
Hàng mi của Tô Vãn cụp xuống, đổ bóng một mảng nhỏ dưới mắt.
Cuối cùng cô ấy cũng lên tiếng.
Giọng nhẹ như lông vũ chạm đất.
“Năm ngoái em phát hiện mình bị ung thư vú.”
Năm chữ ấy.
Mỗi chữ đều giống như một khối sắt nung đỏ, in thẳng vào tim tôi.
Thế giới dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Không còn âm thanh.
Không còn màu sắc.
Chỉ còn năm chữ kia điên cuồng xoay chuyển trong đầu tôi.
Giống như năm lưỡi dao sắc bén, hết lần này tới lần khác cắt vào ý thức của tôi.
Ung thư vú.
Tô Vãn.
Tô Vãn của tôi.
Cô ấy bị ung thư rồi.
“Là giai đoạn đầu.”
Có lẽ cô ấy sợ tôi sụp đổ nên lại bổ sung thêm một câu.
“Phát hiện sớm, đã phẫu thuật rồi, bây giờ đang trong thời gian hồi phục.”
Tôi không nói gì.
Không phải không muốn nói.
Mà là tôi phát hiện bản thân không thể phát ra nổi bất kỳ âm thanh nào.
Giống như có thứ gì đó mắc cứng trong cổ họng, chặn toàn bộ lời nói lại.
Tay tôi đang run.
Cả bàn tay.
Chaporia
Bình Luận (0)