Ba Năm Không Có Nhà/Chương 13C. 13
20px

Hai chữ ấy giống như một tảng đá lớn, nặng nề đập xuống tim tôi.

“Em không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ đầu trọc của em.” Cuối cùng cô ấy cũng bật khóc, nước mắt lặng lẽ trượt xuống gương mặt tái nhợt, từng giọt từng giọt rơi lên mu bàn tay đang đặt trên đầu gối, “Lúc hóa trị tóc rụng từng mảng từng mảng. Có một buổi sáng em tỉnh dậy, trên gối toàn là tóc, từng lọn từng lọn, giống như lá rụng mùa thu.”

Giọng cô ấy cuối cùng cũng hoàn toàn mất kiểm soát, vỡ vụn đến không còn hình dạng.

“Em đứng trước gương, nhìn cái đầu trọc lốc của mình, gương mặt vàng vọt, cơ thể gầy quắt… em đã nghĩ, nếu lúc đó Lâm Viễn trở về, nhìn thấy em thành ra thế này, anh ấy còn yêu em nữa không? Anh ấy có sợ không? Anh ấy có thấy ghê tởm không?”

Nước mắt tôi cũng đang rơi.

Lặng lẽ.

Dữ dội.

Làm mờ cả tầm nhìn.

“Lâm Viễn, anh thật sự không biết đâu, em đã bao nhiêu lần muốn gọi điện cho anh.” Cô ấy vừa khóc vừa nói, “Mỗi lần Nhiên Nhiên ngủ rồi, em lại ngồi một mình trên sofa này, cầm điện thoại nhìn số của anh, bấm từng con số một, chỉ thiếu đúng lần cuối cùng thôi. Nhưng em không thể bấm xuống.”

“Bởi vì em biết, chỉ cần anh nghe thấy giọng em, nhất định sẽ phát hiện em đang khóc. Anh nhất định sẽ truy hỏi. Anh nhất định sẽ bỏ hết mọi chuyện bên đó mà quay về.”

“Nhưng em không thể để anh quay về. Nhiệm vụ của anh vẫn chưa kết thúc. Anh từng nói với em, nơi đó rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện. Em không thể để anh vì em mà phân tâm. Em không thể để anh vì em mà gặp chuyện. Em không thể.”

Cô ấy khóc đến mức cả người run lên, bờ vai co giật từng hồi, giống hệt đêm ba năm trước.

Khác ở chỗ, ba năm trước, tôi đã chọn quay lưng rời đi.

Còn lần này, tôi đưa tay kéo cô ấy vào lòng.

Khoảnh khắc cô ấy va vào ngực tôi, tôi mới biết cô ấy gầy đến mức nào.

Ba năm trước Tô Vãn nặng năm mươi bốn ký, ôm vào vừa mềm vừa ấm như một cục bông.

Còn bây giờ, cô ấy nhẹ như một thân cây sắp khô héo, xương cấn lên ngực tôi đau nhói.

Tôi siết chặt vòng tay, ôm cô ấy đến mức gần như muốn khảm cô ấy vào cơ thể mình.

“Tô Vãn.” Tôi vùi mặt vào mái tóc cô ấy. Tóc cô ấy ngắn hơn trước, mỏng hơn trước, là tóc mới mọc lại, mang theo hương dầu gội quen thuộc, giống hệt trong ký ức của tôi, lại hoàn toàn khác.

“Anh cầu xin em một chuyện.

” Tôi nói, giọng nghẹn trong tóc cô ấy, “Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, tốt hay xấu, em đều phải nói cho anh biết. Không được giấu anh, không được lừa anh, không được một mình gánh hết.”

“Em phải nhớ, anh là chồng em. Cho dù anh ở chân trời góc biển, cho dù anh đang ở giữa mưa bom đạn lạc, em cũng phải nói cho anh biết.”

Cô ấy khóc dữ dội hơn, vùi trong lòng tôi liều mạng lắc đầu.

“Anh biết không, không phải em không muốn nói cho anh, em là sợ anh khó xử.” Cô ấy vừa khóc vừa nói, “Anh luôn là như vậy, lúc nào cũng gánh hết trách nhiệm lên vai. Vì nhiệm vụ, vì gia đình, vì người khác, chỉ không vì chính mình. Em sợ anh biết rồi sẽ tự trách bản thân, sẽ oán chính mình, sẽ cảm thấy tất cả đều là lỗi của anh.”

“Nhưng chuyện này không phải lỗi của anh, Lâm Viễn. Là em không nói cho anh biết. Là em lựa chọn giấu anh. Em không thể để anh tiếp tục gánh thêm những thứ đó nữa, anh đã gánh quá nhiều rồi.”

Tôi nhắm mắt lại, nước mắt men theo sống mũi chảy xuống, nhỏ lên gáy cô ấy.

Tô Vãn, người phụ nữ ngốc này.

Sao em có thể thay anh quyết định, rốt cuộc anh có nên cảm thấy day dứt hay không?

Sao em có thể thay anh quyết định, điều gì là thứ anh nên gánh vác, điều gì không phải?

Em không có quyền đó.

Chúng ta là vợ chồng, là những người sẽ bị buộc chặt với nhau cả đời này, bất kể nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, cũng không thể chia lìa chúng ta.

Đó là lời chúng ta từng nói trong lễ cưới.

Em quên rồi sao?

Anh không quên.

Chỉ là vào lúc em cần anh nhất, anh đã vắng mặt.

Nhưng sau này sẽ không như vậy nữa.

Tô Vãn khóc trong lòng tôi rất lâu.

Khóc đến cuối cùng, ngay cả nước mắt cũng không còn chảy nổi nữa, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn không thành lời. Cả người cô ấy mềm nhũn trong lòng tôi, giống như một cục bông bị nước mưa thấm ướt.

Không biết Nhiên Nhiên tỉnh từ lúc nào, chân trần bước ra ngoài, dụi mắt đứng trước mặt chúng tôi, mơ mơ màng màng hỏi:

“Bố, mẹ, hai người đang làm gì vậy?”

Tô Vãn lập tức ngẩng đầu khỏi lòng tôi, luống cuống dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

“Mắt mẹ bị bay cát vào, bố đang thổi giúp mẹ.”

Nhiên Nhiên nửa tin nửa ngờ nhìn chúng tôi một lúc, sau đó ngáp một cái rồi dang hai tay về phía tôi:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...