“Chữ Quân trong bộ Trúc ạ.” Đoàn Đoàn trả lời rành rọt, “Mẹ bảo cây trúc thẳng tắp, muốn Đoàn Đoàn lớn lên phải ngay thẳng.”
Mắt Hoắc Thâm Dữ lóe lên. Tay anh từ lúc nào đã nâng lên, những ngón tay thon dài chạm vào cổ áo bị lệch của Đoàn Đoàn, nhẹ nhàng giúp thằng bé bẻ lại cho ngay ngắn.
Động tác của khớp ngón tay nhẹ nhàng và thuần thục, như thể đã làm vô số lần.
Viện trưởng và các giáo viên đưa mắt nhìn nhau.
Tôi đứng bên cạnh, móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Tên hay đấy.” Anh đứng lên, cụp mắt xuống, khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng không chút tình người, “Giám đốc Bùi dạy dỗ con rất tốt.”
Tôi muốn nói tiếng cảm ơn, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Thoát nạn rồi.
Nhưng không.
Bởi vì hai tiếng sau, cô giáo Vương lớp chồi tươi cười gọi tôi vào lớp.
“Chị Bùi, Đoàn Đoàn vẽ một bức tranh 《Gia đình của em》, vẽ đẹp lắm ạ!”
Cô trải một bức tranh sáp màu cỡ A3 lên bàn.
Trên tranh có một người tóc dài — là tôi, mặc váy tím, trên đầu có hai bông hoa (thẩm mỹ của Đoàn Đoàn luôn là vậy). Bên cạnh là một cục tròn nhỏ là bản thân Đoàn Đoàn, đang cưỡi một con khủng long màu xanh.
Rồi bên phải bức tranh, có một người rất rất cao.
Tóc đen, quần áo xám.
Đôi mắt được vẽ đặc biệt chú trọng — hai hình tròn màu đen rất to, bên trong tô kín màu, vẽ cẩn thận hơn mắt của bất kỳ ai trong tranh.
“Đây là ai vậy con?” Cô giáo Vương mỉm cười hỏi Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn ôm cây bút màu nước, lý lẽ hùng hồn: “Là chú lúc nãy đó ạ! Mắt chú ấy giống Đoàn Đoàn lắm! Đoàn Đoàn thấy chú ấy là…”
“Đoàn Đoàn!” Tôi cong người ôm choàng lấy thằng bé, giọng nói dịu dàng nhất nhưng cũng cấp bách nhất từ trước tới nay, “Trưa nay mẹ mang bánh kem dâu tây cho con đấy! Con có muốn ăn không?”
“Bánh kem!!” Từ khóa đánh trúng tâm lý, sự chú ý của thằng nhóc lập tức bị cướp mất, “Dâu tây! Đoàn Đoàn muốn ăn!”
Tôi cười bảo với cô Vương là thằng bé vẽ giỏi quá, rồi với tốc độ sấm sét cất bức tranh đó vào túi xách.
Khoảnh khắc gấp nó lại, tay tôi vẫn còn run.
Lúc quay người, ở đầu kia của hành lang, Hoắc Thâm Dữ đang đứng bên cửa sổ nói chuyện với viện trưởng.
Ánh mắt anh vượt qua vai viện trưởng, dừng lại ở tờ giấy bị gấp trong tay tôi.
Khoảng cách quá xa, anh không thể nhìn thấy nội dung bức tranh.
Nhưng anh nhìn thấy biểu cảm của tôi.
Một người sẽ hoảng loạn cất giấu một tờ giấy vào lúc nào?
Ánh mắt anh sầm xuống một độ.
Tôi túm chặt quai túi, nhìn nhau với anh qua cả một hành lang chưa đầy hai giây.
Tôi cúi đầu, dắt tay Đoàn Đoàn, bỏ đi.
Giống như có một luồng sáng chiếu thẳng vào sống lưng, đóng đinh ngay tại đó.
**【Chương 5】**
Sau hôm đó một tuần, Hoắc Thâm Dữ thay đổi.
Không phải đổi sang lạnh lùng — anh ta lúc nào chả lạnh lùng. Mà là cách lạnh lùng khác đi.
Trước đây ánh mắt anh nhìn tôi là “em thật phiền”, bây giờ biến thành “em đang giấu cái gì”.
Một cái là ghét bỏ, một cái là dò xét.
Tôi thà chọn ghét bỏ còn hơn.
Tối thứ Tư, buổi tiệc rượu giao lưu định kỳ của giới Bùi – Hoắc, tổ chức tại phòng tiệc khách sạn Bán Đảo ở trung tâm thành phố.
Vốn dĩ tôi không muốn đi. Nhưng ông nội đã lên tiếng — “Cháu đã về nước rồi, những dịp cần xuất hiện thì không được trốn.”
Bùi Tri Ý, hai mươi bảy tuổi, người trong giang hồ thân bất do kỷ.
Ánh đèn trong phòng tiệc được chỉnh sang màu vàng ấm, đèn chùm pha lê kéo bóng mỗi người dài ngoằng. Phục vụ bưng khay champagne đi lại xuyên suốt. Giới doanh nhân danh lưu túm tụm dăm ba người, tiếng cười khẽ khàng và lịch thiệp.
Tôi mặc một chiếc váy dài hở lưng màu đen, búi tóc cao, trên cổ không đeo gì cả — sợi dây chuyền đó đi kèm với đôi khuyên tai kia, khuyên tai chỉ còn một chiếc, tôi dứt khoát không đeo luôn.
Tay phải cầm một ly nước có ga làm bình phong, điện thoại trong tay trái rung lên. Thẩm Dao nhắn tin:
*[Anh ta đến rồi. Cả vòng bạn bè đang share ảnh chụp lén của anh ta. Trời đất ơi, cái tên này mặc suit đen đúng là phạm tội. Đỉnh chóp luôn.]*
Tôi ngẩng đầu lên.
Anh đang đứng ở lối vào phòng tiệc.
Một bộ suit đen tuyền, chất vải phản chiếu độ bóng mờ mờ ảo ảo. Sơ mi đen, cổ áo mở hai cúc, để lộ yết hầu và một mảng da nhỏ phía trên xương quai xanh. Khuy măng sét màu đen nhám, tay anh bưng một ly whisky, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, trên thành ly đọng một lớp sương mù.
Lúc anh bước vào, cuộc trò chuyện của ba người phụ nữ đứng cạnh tôi khựng lại mất nửa nhịp.
Có người đến bắt chuyện. Anh nghiêng mặt sang, ánh đèn hắt lên đường nét góc nghiêng của anh — trán, sống mũi, viền môi, một đường cong mượt mà. Đường quai hàm hơi nhấp nhô theo nhịp nói chuyện.
Tôi thu ánh mắt về.
*【Bùi Tri Ý, mày tỉnh táo lại đi. Đây là bố của con mày. Quan hệ đủ rối rắm rồi, đừng có châm thêm củi nữa.】*
Tôi xoay người đi về phía góc khuất, định bụng tìm một chỗ không người nấp đến hết tiệc rồi chuồn.
Chưa bước nổi ba bước, một giọng nói từ bên cạnh vang lên —
“Bùi tiểu thư? Bùi Tri Ý Bùi tiểu thư? Trời ơi tôi không nhìn nhầm chứ —”
Tề Mẫn.
Nữ hoàng giao tiếp trong giới, trung tâm lưu thông tin tức, cũng là cái loa phát thanh chạy bằng cơm.
Cô ta nhào tới khoác tay tôi, nhiệt tình đến mức muốn hàn chặt vào người tôi: “Cô về nước rồi à? Khi nào thế? Nghe nói cô sinh con ở nước ngoài hả?”
Chuông báo động trong lòng tôi réo inh ỏi.
“Đúng vậy, tôi về một thời gian rồi.”
“Đứa bé mấy tuổi rồi? Trai hay gái? Giống ai? Bố đứa bé là ai thế?”
Hỏi liên thanh như súng máy, câu nào cũng đạp trúng mìn.
“Con trai, ba tuổi. Giống tôi. Bố đứa bé là bạn trai cũ, chia tay rồi.” Đáp án tiêu chuẩn, học thuộc lòng làu làu.
Tề Mẫn tặc lưỡi hai tiếng, đảo mắt liên tục: “Ba tuổi? Thế chẳng phải là ba năm trước… Này, ba năm trước cô rời đi đột ngột quá, trong giới nhiều người đoán già đoán non —”
“Do công việc điều động thôi.” Tôi mỉm cười ngắt lời cô ta.
“Ồ —” Cô ta kéo dài giọng, rõ ràng là không tin.
Lúc này, một giọng trầm khàn chen vào từ phía sau lưng tôi —
“Giám đốc Bùi, tiểu thư Tề.”
Chaporia
Bình Luận (0)