20px

12.

Phủ Trấn Nam vương mấy ngày nay nổi sóng gió ngợp trời, động tĩnh lớn như thế, phủ Võ An hầu chắc chắn cũng nghe phong thanh.

Trên bàn tiệc, không khí đóng băng đến cùng cực.

Cả bàn ai nấy đều u ám, nặng trĩu tâm tư, chỉ có ta điềm nhiên như không, cắm cúi ăn lấy ăn để.

Võ An hầu thế tử, Thẩm Tề Minh, gầy gò ốm yếu, tiều tụy như thể chỉ một trận gió thổi qua cũng có thể gục ngã. Kế mẫu lộ rõ vẻ lo âu: “Tề Minh, ban đêm con vẫn khó ngủ sao? Thân thể ngày càng sa sút thế này thì phải làm sao bây giờ?”

Ta lơ đễnh gắp một đũa thức ăn, hờ hững nói: “Đừng bảo nhân quả không ai thấy, xa thì ứng lên con cháu, gần thì báo ứng lên thân mình.”

Tổ mẫu đập mạnh tay xuống bàn: “Nghiệt chướng! Còn dám hỗn hào, ta sẽ dùng gia pháp trừng trị, dạy dỗ lại ngươi!”

Cố Cửu Châu ngước mắt lên, giọng nói lạnh tanh: “Lão phu nhân, tiểu nương hiện tại là Thế tử trắc phi của phủ Trấn Nam vương. Nàng không phải là người mà ai muốn đánh mắng thì đánh mắng đâu.”

Nghĩ đến nghiệp chướng đứa cháu trai nhà mình vừa gây ra, tổ mẫu đành nuốt hận, ngậm cục tức vào bụng.

Mọi người vốn đinh ninh dùng bữa xong bọn ta sẽ ra về, không ngờ ta lại giả bộ đau bụng, dẫn theo Cố Cửu Châu ở lại qua đêm.

Chạng vạng, Thẩm Chỉ Yên đến tìm ta trong phòng.

Ả hỏi: “Chẳng phải ngươi vào vương phủ làm thiếp sao? Sao tự nhiên biến thành Thế tử trắc phi rồi?”

Ta uể oải đáp: “Phụ vương thấy ta có tướng mạo phúc hậu, làm tỳ thiếp thì quá uổng phí, nên thăng lên làm Thế tử trắc phi luôn.”

“Tổ mẫu bảo ngươi có mệnh cách Thiên sát, thế nên mới tống cổ ngươi đi. Trấn Nam vương bị ngươi lừa mị rồi!”

“Chắc thế! Nhưng mà vương gia có dặn, nếu thế tử hợp duyên với ta, ngài sẽ xin thánh chỉ sắc phong ta làm Thế tử phi.”

Ả cười khẩy: “Dù ngươi có leo lên làm Thế tử phi, đẻ ra đích tử, thì cùng lắm cũng chỉ là con của vợ kế, làm sao mà sánh bằng đích tử của nguyên phối phu nhân!”

Ta nhướng mày nhìn ả, móc mỉa lại: “Muội muội à, chắc muội quên mất rồi, nương ta mới là thê tử nguyên phối kết tóc của cha. Còn nương muội, cũng chỉ là kế thất chắp nối mà thôi.”

13.

Cái dáng vẻ đoan trang hiền thục của Thẩm Chỉ Yên bỗng chốc tan biến sạch sẽ, khuôn mặt ả đầy vẻ nham hiểm vặn vẹo.

“Nương ngươi xuất thân hèn mạt, cho vào hầu phủ làm đứa hầu nhóm lửa còn chưa xứng.

Chẳng qua là cha bị mất trí nhớ nên mới cưới bà ta thôi.”

“Nếu không phải cô mẫu không nỡ để ta phải gả vào phủ Trấn Nam vương chịu nhục, thì cả đời này cũng chưa chắc đến lượt ngươi được đón về kinh.”

Ả kiêu ngạo cười nhạt: “Từ lúc ta sinh ra, đã có đại sư coi bói nói ta mệnh cốt cao quý, tương lai vinh hoa tột bậc. Ngươi có ngồi lên cái ghế vương phi đi chăng nữa, gặp ta vẫn phải dập đầu lạy ba lạy chín bái.”

Ta bước tới tóm chặt lấy bả vai ả, tay kia vung lưỡi dao găm sắc lạnh giấu sau thắt lưng ra, lướt chậm rãi trên gò má mịn màng của ả.

“Nghe nói Hoàng hậu nhắm muội làm Thái tử phi… Nếu ta rạch nát cái khuôn mặt nhỏ nhắn này của muội, thì liệu ta có thể ngồi thế vào chỗ đó không nhỉ?”

Ả sợ đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập cập, chẳng dám buông lời ngang ngược nữa.

Một tràng bước chân vội vã vang lên. Ta buông tay, ả mềm nhũn chân ngã phịch xuống đất. Ngay sau đó, một nha hoàn thanh tú đẩy cửa bước vào.

Ta giả bộ lo lắng hỏi: “Muội muội, sao lại ngã thế này?”

Nhưng ngay khi cúi xuống đỡ ả lên, ta kề tai ả thì thầm: “Ta không thích giết người đâu, nhưng ta lại cực kỳ giỏi làm cho kẻ khác sống không bằng chết.”

Đêm buông xuống, ta đưa Cố Cửu Châu tới Viện Vân Sơ. Hắn đứng chờ bên ngoài, còn ta một mình bước vào trong viện.

Trong phòng ngủ, ánh đèn leo lét. Thẩm Tề Minh đang thẫn thờ nhìn bức họa một cô nương treo trên tường, âm thầm rơi lệ. Cô nương trong tranh dung nhan thanh tú tươi tắn, đường nét linh động hoạt bát.

Ta cất tiếng hỏi: “Người trong tranh là Chu Chu phải không?”

Hắn đờ đẫn gật đầu: “Phải.”

“Ngươi có muốn gặp nàng ấy lần nữa không?”

Hắn bỗng chốc như cây khô mọc chồi, đôi mắt lóe lên ánh sáng: “Ta muốn! Ta muốn gặp nàng ấy!”

Giọng ta lạnh ngắt: “Sau khi nàng ấy chết, thi thể bị người ta ngược đãi, khoét mắt cắt lưỡi, chặt đứt tay chân. Giờ đây hồn phách của nàng cũng thê thảm tàn khuyết như thế, ngươi thật sự không sợ sao?”

Hắn đáp đầy kiên định: “Ta không sợ, ta muốn gặp nàng.”

Ta không nói thêm gì nữa, lấy bình ngọc đen thu hồn ra. Một làn khói xanh lờ mờ bay ra từ miệng bình, chạm đất liền biến thành một bóng người vặn vẹo, cuộn tròn trên mặt đất như một con sâu thịt. Bóng ma ấy liên tục dùng giọng gió thì thào gọi tên hắn, thanh âm thê lương và bi thương đến tột cùng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...