20px

14.

Chỉ một cái liếc mắt, Thẩm Tề Minh đã nhận ra đó là Chu Chu.

Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, rồi đột nhiên ôm chặt lấy tim, hộc ra một ngụm máu tươi.

“Chu Chu… sao nàng lại ra nông nỗi này… sao lại thế…”

Ta lạnh lùng vạch trần sự thật: “Phụ thân sợ oán hồn nàng ta quay về đòi mạng, nên tìm người thi triển Tàn Hồn thuật. Hủy hoại hồn phách, phong ấn miệng lưỡi nàng ấy, chỉ để chôn vùi tội ác, vĩnh viễn tuyệt trừ hậu họa.”

“Thật đúng là tình cha như núi!”

Thẩm Tề Minh đau thắt tim gan, lại ộc thêm một ngụm máu lớn. Ánh mắt hắn ghim chặt lấy tàn hồn của Chu Chu, trong đáy mắt không hề có nửa tia sợ hãi, chỉ đong đầy sự đau đớn và tuyệt vọng thấu tận xương tủy.

Nửa canh giờ sau, ta mới bước ra khỏi Viện Vân Sơ.

Cố Cửu Châu đứng giữa màn đêm bóng tối, trầm giọng hỏi: “Bên trong thế nào rồi?”

“Bản thân hắn đã chỉ còn lại nửa cái mạng, đêm nay gặp mặt Chu Chu, chút mạng quèn ấy chắc cũng bay nốt rồi.”

“Chết kiểu đó, coi như quá nhẹ nhàng cho hắn.”

Sáng hôm sau, hầu phủ loạn thành một mớ. Mấy vị thái y được triệu cấp tốc vào phủ, tiếng khóc than vang vọng không dứt từ Viện Vân Sơ. Thẩm Chỉ Yên phủ phục bên giường khóc đến xé ruột xé gan, tan nát cõi lòng.

Phụ thân sai người đưa ta tới từ đường gia tộc.

“Tâm mạch Tề Minh tổn thương nặng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, có phải do ngươi giở trò không?”

Ta điềm đạm đáp: “Chẳng phải ta hại hắn, mà là hắn tự làm tự chịu. Oan hồn của Chu Chu rốt cuộc cũng quấn lấy hắn rồi.”

“Tàn Hồn thuật mà ông nhờ người giáng xuống người nàng ta, giờ đã biến nàng ta thành lệ quỷ.”

“Tàn Hồn thuật?” Phụ thân lặp lại ba chữ đó, trên mặt đầy vẻ ngơ ngác không hiểu gì: “Sao ngươi lại dám chắc chuyện đó có liên quan đến ta?”

Trong mắt ta cuộn trào sự hận thù: “Ta đã từng nhìn thấy Tàn Hồn thuật trên người Chu Chu từ lâu rồi.”

“Ông cũng dùng chính cách đê tiện đó đối phó với nương ta! Năm xưa ông bị thương mất trí nhớ, nương ta đã cứu mạng ông. Nhưng ông lại lấy oán trả ơn, chỉ vì muốn cưới con gái nhà thủ phụ mà hại chết bà vào ngày lâm bồn, rồi tàn nhẫn dùng Tàn Hồn thuật áp lên linh hồn bà.”

“Ông làm thế khác nào giết bà ấy hai lần!”

Năm lên mười, tại Tháp Trấn Hồn, ta lần đầu tiên nhìn thấy hồn phách của nương mình. Bà cũng bị khoét mắt, cắt lưỡi, đứt tay, đứt chân y như vậy. Nhưng phải đến tận ngày ta rời đi, sư tôn mới nói cho ta biết đó chính là nương ta.

Mười chín năm trước, ông tới kinh thành làm việc, vô tình nhìn thấy tàn hồn của nương ta.

Sư tôn lần theo tàn hồn ấy đến bãi tha ma, mới nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của ta truyền từ cỗ quan tài gỗ mỏng tang. Nếu không có ông, có lẽ ta đã bị chôn sống từ thuở lọt lòng rồi.

15.

Võ An hầu thế tử tắt thở.

Hầu phủ nhốn nháo loạn cào cào, cờ tang vội vã treo lên, quản gia chỉ đạo hạ nhân chuẩn bị quan tài, thiết lập linh đường. Ta và Cố Cửu Châu nhìn nhau, cực kỳ ăn ý chọn cách ở lại.

Đến lúc nhập liệm, kế mẫu bỗng nhiên phát điên.

Bà ta nhào lên quan tài gào thét khản cổ: “Con ơi! Con chết oan uổng quá! Nghiệp chướng do kẻ khác gây ra, dựa vào đâu mà báo ứng lại đổ lên đầu con…”

Phụ thân lớn tiếng quát đứt lời: “Mau bịt miệng phu nhân lại, lôi ngay về hậu viện!”

Thẩm Chỉ Yên sắc mặt tái mét, trong mắt đong đầy sự hoảng hốt, xen lẫn chút chột dạ không sao giấu được.

Ta lập tức bắt được sự dị thường của ả. Quay sang nhỏ giọng nói với Cố Cửu Châu: “Nhìn tình hình này, cái chết của Chu Chu có lẽ còn ẩn tình khác.”

Phụ thân thấy vậy, đen mặt gọi chúng ta ra ngoài linh đường: “Thiếu nợ trả tiền, giết người đền mạng. Con trai ta hại chết lệnh muội, nay nó lấy mạng đền mạng, ân oán giữa Cố và Thẩm gia từ nay thanh toán xong.”

Ta mỉa mai đầy ẩn ý: “Oan có đầu, nợ có chủ. Người vô tội thì không thể gánh thay huyết trái của kẻ khác được đâu.”

Phụ thân trừng mắt nhìn ta rồi hậm hực bỏ đi.

Cố Cửu Châu hỏi ta: “Sao ngươi không bắt hồn Thẩm Tề Minh lên tra khảo cho rõ ràng chân tướng?”

Ta lườm hắn một cái: “Linh thể cũng có tâm tính của nó. Lúc sống đã cắn răng không chịu khai, thì sau khi chết cũng cạy miệng không ra.”

“Hắn cam tâm tình nguyện gánh lấy tiếng nhơ, một mực muốn bảo vệ người kia, thì đó chắc chắn phải là người hắn vô cùng yêu thương ruột thịt.”

Trong lòng ta thầm nghĩ, đúng là cha nào con nấy. Cha hắn tính tình như thế, hắn cũng kế thừa y xì đúc.

Thẩm Tề Minh còn chưa kịp hạ táng, kế mẫu đã biến mất không tung tích. Bề ngoài họ chỉ bảo bà đau buồn mất con nên tâm thần bấn loạn, đã được đưa tới biệt viện để tĩnh dưỡng.

Trở về phủ Trấn Nam vương, ta đem hết mọi chuyện xảy ra ở Võ An hầu phủ kể tường tận cho lão vương gia nghe.

Tưởng thị khép nép tới thỉnh an ta. Cố Cửu Châu vốn đã đưa hưu thư cho ả, nhưng ả liên tục dọa chết đòi sống. Lúc phủ y bắt mạch thì phát hiện ả đã có hỉ, vậy nên ả mới được giữ lại. Có điều cả vương phủ từ trên xuống dưới chẳng ai cho ả sắc mặt tử tế. Vương gia để khiến ả nhục nhã, ngày ngày bắt ả sang thỉnh an bưng trà cho ta.

Lão gia tử này cái tính có thù tất báo đúng là giống ta y xì đúc!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...