20px

16.

Trấn Nam vương tung toàn bộ ám vệ ra dò hỏi nhưng chẳng tra được chút tung tích nào của kế mẫu ta. Thế nên ta đành lấy Thẩm Chỉ Yên làm manh mối duy nhất để công phá.

Ả bị đánh thuốc mê khi đang ngủ say, lúc tỉnh dậy thì đã ở biệt viện của vương phủ vùng ngoại ô kinh thành. Tưởng thị chẳng phải cứ khóc lóc sống chết không chịu rời đi sao? Vậy ta đành toại nguyện cho ả, cho ả cơ hội lấy công chuộc tội.

Cha của Tưởng thị là Kinh Vệ Chỉ huy sứ, nắm giữ toàn bộ thành phòng của kinh thành, dưới trướng còn nuôi không ít tử sĩ. Huynh trưởng của ả đã lấy danh nghĩa cha mình, tự ý điều động người ngựa để thu xếp vụ bắt cóc này.

Lão vương gia trầm giọng bảo: “Ngươi làm thế này là muốn chọc thủng một lỗ trên trời đấy à.”

Ta cười nhẹ: “Kể từ ngày ngài quyết định báo thù, cái bầu trời này vốn đã định trước là phải sập rồi.”

Đến biệt viện, ta nửa đùa nửa thật: “Phụ vương, đêm nay mây đen che trăng, thật hợp để giả thần giả quỷ.”

Nói đoạn, ta mở bình ngọc đen thu hồn ra. Một luồng âm phong lao ra ngoài, nữ quỷ xoay mình giữa không trung, lập tức biến hóa thành bộ dạng của Chu Chu.

Sắc mặt lão vương gia đại biến: “Đây là vật gì?”

Ta dửng dưng đáp: “Đây là quỷ nô ta dùng máu huyết của mình nuôi dưỡng.”

“Tàn Hồn thuật, nuôi quỷ nô đều là cấm thuật.”

“Muốn hạ bệ ác nhân, thì mình phải tàn độc hơn ác nhân.”

Thẩm Chỉ Yên vốn dĩ đã chột dạ từ trước, bị nữ quỷ giả dạng Chu Chu hù cho một trận, sợ hãi khai ra sạch sành sanh mọi chuyện.

Hôm diễn ra tiệc ngắm hoa trong cung, Thẩm Chỉ Yên và Thái tử đã có hẹn bí mật gặp nhau ở lầu Hái Sao. Nhưng kẻ say rượu làm nhục Chu Chu thực chất lại chính là Thái tử. Sau khi Bảo Nhi đi tịnh phòng quay lại, nghe thấy tiếng chủ tử khóc nức nở, lại không hề phát hiện ra Thẩm Chỉ Yên đang đi ngay đằng sau mình. Dùng gậy gỗ đánh ngất Bảo Nhi, ả chạy vụt lên lầu Hái Sao. Đẩy cửa ra, đập vào mắt ả là cảnh tượng dơ bẩn chướng mắt.

Ả trút hết cơn giận lên đầu Chu Chu, vừa cào cấu xé xác vừa chửi rủa ầm ĩ.

Thái tử quần áo xộc xệch, nhẹ bẫng buông một câu: “Chỉ Yên, sao nàng đến muộn thế. Vừa rồi cô lầm tưởng Cố tiểu thư là nàng. Giờ gạo đã nấu thành cơm, đành ấm ức để nàng làm Trắc phi ở Đông Cung vậy.”

Nghe câu đó, Thẩm Chỉ Yên hoàn toàn đánh mất lý trí, dùng chút sức lực cuối cùng xô Chu Chu ngã khỏi lầu. Cảnh tượng này vô tình lọt vào mắt Thẩm Tề Minh lúc đó vừa hay chạy tới.

Hắn bằng lòng cõng trên lưng cái danh nhơ nhuốc kẻ cưỡng bức người trong mộng, tất cả là vì để bảo vệ em gái mình.

17.

Lão vương gia dẫn ta vào thư phòng, đi thẳng vào vấn đề:

“Ngươi sớm đã phát giác ra cái chết của Chu Chu có dính dáng tới Hoàng hậu và Thái tử, nhưng luôn ngậm miệng không nói, là để phủ Trấn Nam vương càng lún càng sâu, triệt để vạch mặt với hoàng gia, có đúng không?”

Nói chuyện với người thông minh quả nhiên đỡ mất sức. Ta cười xác nhận:

“Đúng thế. Thẩm Chỉ Yên vừa mất tích, Hoàng hậu liền hiểu ngay việc con trai và cháu gái bà ta hại chết Chu Chu không thể giấu giếm được nữa. Từ nay trở đi, họ Cố chính là cái gai trong mắt bà ta. Hiện tại các người chỉ còn duy nhất một con đường, đó là khởi binh tạo phản, cướp lấy giang sơn của nhà họ Lý.”

“Nếu đại sự thành công, Tưởng thị sẽ là cháu dâu hoàng gia, đứa con trong bụng sẽ là hoàng tằng tôn. Cha ả sau khi cân nhắc lợi hại, tự khắc sẽ dốc sức giúp đỡ ngài.”

Lão vương gia ánh mắt thăm thẳm: “Ngươi hao tâm tổn trí bày mưu tính kế đến thế này, tuyệt đối không chỉ đơn thuần là vì báo thù cho Chu Chu.”

Sắc mặt ta nhạt đi: “Ta đâu có tốt bụng đến mức bán mạng cho người khác. Ta muốn giết Hoàng hậu, là để báo thù cho nương ta.”

“Khi nhìn thấy Tàn Hồn thuật trên người Chu Chu y hệt thuật pháp dùng trên người nương ta, ta cũng từng nghi ngờ phụ thân. Thế nhưng lúc chất vấn ông ta trong từ đường, mặt ông ta ngơ ngác, chứng tỏ ông ta hoàn toàn không biết Tàn Hồn thuật là gì. Vậy kẻ đứng sau hãm hại Chu Chu và nương ta, tuyệt đối không thể là ông ta.”

“Người có thể khiến cha ta dốc toàn lực bảo vệ, cam chịu nhận thay tội ác giết vợ, thì chỉ có thể là người ruột thịt chí thân của ông ta mà thôi.”

“Tổ mẫu ta chê bai nương ta xuất thân hèn kém, nên ta cũng từng nghi ngờ bà. Vì thế, cái đêm ở lại hầu phủ, ta đã sai quỷ nô biến thành bộ dạng của nương ta, đi dọa mụ vú già mà tổ mẫu tin tưởng nhất. Lão già đó sợ đến bán sống bán chết, nhưng vẫn cắn răng khẳng định nương ta là do sinh khó mà qua đời.”

“Loại trừ tổ mẫu và cha ta, vậy thì chỉ còn lại Hoàng hậu.”

“Bà ta muốn ngồi vững ngôi vị Trung Cung, bắt buộc phải mượn nhờ thế lực của nhà ngoại. Kế mẫu ta là con gái của Thủ phụ, chính là trợ thủ đắc lực nhất của bà ta. Vì thế bà ta mới âm thầm hạ độc thủ với nương ta. Nhưng nương ta cũng là một người kiên cường, lại có thể sinh hạ ta ngay bên trong quan tài.”

“Sư tôn bảo ta sinh ra đã mang âm sát, lại hút trọn oán khí ngập trời của nương ta trong quan tài, mang mệnh cách Thiên sát, khắc thân khắc tộc, mang họa diệt môn diệt quốc.”

“Vậy nên, Trấn Nam vương, ngài còn do dự điều gì nữa?”

“Ta đã đến kinh thành này rồi, thì giang sơn này cũng định trước phải đổi chủ thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...