20px

Nhưng tôi lại không cảm thấy nhẹ nhõm hay vui vẻ chút nào.

Chỉ có một loại đau đớn nặng trĩu không thể nói thành lời.

Cô gái từng dùng chín vạn tệ, giống như thần linh kéo tôi ra khỏi vũng bùn kia…

Giờ đây lại cần tôi dùng một bát cháo trắng để duy trì sự sống cơ bản nhất.

Sự hoang đường và tàn nhẫn của số phận, vào giây phút này đã hiện rõ hoàn toàn.

Mấy ngày tiếp theo, giữa chúng tôi hình thành một loại ăn ý kỳ quái.

Mỗi ngày tôi vẫn đi làm như thường.

Còn cô ở lại trong nhà.

Cô ngủ rất nhiều.

Ngày đầu tiên gần như ngủ suốt hai mươi tiếng đồng hồ.

Giống như muốn bù lại toàn bộ những giấc ngủ yên ổn đã thiếu mất suốt mấy năm nay.

Cô vẫn không nói chuyện.

Giữa chúng tôi không có bất kỳ giao tiếp nào.

Trước khi đi làm, tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng đơn giản để trên bàn.

Tan làm sẽ mang bữa tối về.

Tôi mua cho cô điện thoại mới, làm thẻ sim mới.

Tôi mua rất nhiều quần áo mới cho cô.

Không phải những chiếc váy đắt tiền.

Mà là áo hoodie, áo phông và quần jeans đơn giản thoải mái nhất.

Tôi để chúng vào tủ quần áo trong phòng cô.

Cô sẽ lặng lẽ ăn hết thức ăn tôi chuẩn bị.

Sẽ thay quần áo tôi mua.

Nhưng từ đầu tới cuối, cô giống như một cái bóng sống trong căn hộ này.

Yên tĩnh đến mức gần như không có cảm giác tồn tại.

Tôi biết cô đang dùng sự im lặng ấy để giữ lại chút tự trọng đáng thương cuối cùng cho mình.

Cô không muốn nói chuyện với tôi.

Bởi chỉ cần mở miệng…

Đồng nghĩa với việc thừa nhận.

Thừa nhận thất bại của mình.

Thừa nhận sự chật vật của mình.

Thừa nhận bản thân đang cần sự thương hại và bố thí của tôi.

Tôi biết.

Tôi phải cho cô thời gian.

Sự thay đổi xuất hiện vào ngày thứ tư.

Tan làm trở về nhà, tôi phát hiện đống bát đĩa buổi sáng còn chất trong bồn rửa đã được rửa sạch, gọn gàng đặt trên giá để ráo.

Sàn nhà cũng đã được lau dọn.

Thậm chí còn sạch hơn lúc bình thường tôi tự làm.

Tôi đi vào phòng khách, nhìn thấy cô đang ngồi trên sofa.

Cô không còn trốn trong phòng nữa.

Chỉ yên lặng ngồi đó, nhìn hoàng hôn ngoài cửa kính sát đất.

Bóng lưng mỏng manh như một tờ giấy.

Nghe thấy tiếng tôi về nhà, bả vai cô khẽ run lên rất nhẹ.

Cô đứng dậy, quay người nhìn tôi, môi động đậy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng, cúi đầu chuẩn bị trở về phòng mình.

“Đợi đã.”

Tôi gọi cô lại.

Cô dừng bước, quay lưng về phía tôi.

“Cô không cần làm mấy chuyện này.”

Tôi nói.

Cơ thể cô cứng đờ.

Qua rất lâu, cô mới xoay người lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt tôi.

Trong mắt cô cuộn trào những cảm xúc cực kỳ phức tạp.

Biết ơn.

Tủi nhục.

Giằng xé.

Còn có một tia quyết tuyệt mà tôi không hiểu nổi.

Sau đó, cuối cùng cô cũng mở miệng.

Đây là câu đầu tiên cô nói với tôi kể từ khi trở về căn nhà này.

Giọng khàn đặc, khô ráp, giống như hai tờ giấy nhám đang cọ vào nhau.

“Tôi… tôi không thể ở đây miễn phí.”

Giọng cô rất nhỏ.

Nhưng lại giống như một cây đinh, hung hăng đóng vào tim tôi.

Đã tới nước này rồi…

Cô vẫn còn để tâm chuyện đó.

Cô vẫn là Cố Vãn Vãn kiêu ngạo ngày nào.

Tôi nhìn cô, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Tôi đi vào phòng làm việc, từ ngăn kéo sâu nhất trong giá sách lấy ra một cuốn sổ.

Một cuốn sổ bình thường nhất, bìa đã hơi sờn cũ.

Tôi trở lại phòng khách, đi tới trước mặt cô, mở cuốn sổ ra rồi đưa cho cô.

Cô khó hiểu cúi đầu nhìn xuống.

Khi ánh mắt cô chạm tới bốn chữ trên trang đầu tiên, đồng tử lập tức co rút mạnh.

Bốn chữ ấy là:

“Kế hoạch bốn năm.”

Phía dưới là nét chữ thanh tú chỉnh tề của tôi, ghi lại toàn bộ kế hoạch chi tiết liên quan đến chín vạn tệ kia.

Học phí.

Sinh hoạt phí.

Tiền sách vở tài liệu.

Tiền gửi về nhà…

Từng khoản đều rõ ràng rành mạch.

Tôi chỉ vào mục “Sinh hoạt phí”, nói với cô:

“Năm đó cô dùng chín vạn tệ chi trả tiền thuê nhà và sinh hoạt phí bốn năm cho tôi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Nhưng lại mang theo một sức mạnh không cho phép phản bác.

“Bây giờ…”

“Đến lượt tôi rồi.”

Cô ngơ ngác nhìn cuốn sổ kia.

Nhìn những con số và hàng chữ kín đặc phía trên.

Đó là vụ cược giống như một trò chơi mà cô đã sớm quên mất.

Nhưng với một người khác…

Lại là một khế ước sinh tồn được dùng trọn vẹn bốn năm thanh xuân để thực hiện bằng một phương thức gần như thành kính và cố chấp.

Ngón tay cô bắt đầu run rẩy không thể khống chế.

Cô đưa tay ra, muốn chạm vào những hàng chữ quen thuộc trên trang giấy.

Nhưng rồi lại không dám.

Trong đôi mắt suốt mấy ngày qua luôn chết lặng và trống rỗng ấy…

Cuối cùng cũng có thứ gì đó hoàn toàn vỡ vụn.

12

Cuốn “Kế hoạch bốn năm” ấy giống như một chiếc chìa khóa, cuối cùng cũng cạy mở cánh cửa cảm xúc đã đóng kín quá lâu trong cô.

Cô không thể tiếp tục duy trì sự bình tĩnh mong manh đến mức chỉ chạm nhẹ là vỡ kia nữa.

Cô ôm mặt, cơ thể chậm rãi khuỵu xuống, bả vai run lên dữ dội.

Tiếng khóc bị đè nén quá lâu cuối cùng cũng tràn ra khỏi kẽ tay cô.

Đó không còn là kiểu rơi nước mắt lặng lẽ.

Cũng không phải tiếng nức nở âm thầm.

Mà là tiếng khóc tan nát cõi lòng bật ra từ tận sâu trong phổi.

Giống như muốn khóc hết toàn bộ tủi nhục, đau khổ, tuyệt vọng và sợ hãi mà cô đã chịu đựng suốt mấy năm qua.

Tôi không đỡ cô dậy.

Cũng không nói bất kỳ lời an ủi nào.

Tôi biết lúc này thứ cô cần không phải sự thương hại rẻ tiền.

Mà là một lối thoát để hoàn toàn sụp đổ và phát tiết.

Tôi chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, đặt hộp khăn giấy xuống bên tay cô.

Giống như một người canh giữ im lặng.

Mặc cho tiếng khóc của cô vang vọng trong căn hộ tĩnh mịch.

Cô khóc rất lâu.

Lâu tới mức giọng nói cũng khàn đặc đi, cơ thể vì kiệt sức mà run nhè nhẹ, cuối cùng mới dần dần ngừng lại.

Cô ngồi xổm dưới đất giống như một đứa trẻ lạc đường, bả vai vẫn còn run run từng cơn.

Tôi rót một cốc nước ấm đưa cho cô.

Cô nhận lấy, uống một ngụm nhỏ, cảm xúc mới dần bình ổn hơn chút.

“Đứng lên đi, dưới đất lạnh.”

Tôi nói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...