20px

Tôi gõ bàn phím, không ngẩng đầu.

“Một dự án tới giai đoạn quan trọng rồi.”

Cô không đi.

Mà đứng trước giá sách của tôi, đánh giá những món đồ phía trên.

“Chỗ này của cậu trống trải quá.”

Cô đột nhiên nói.

Tôi dừng tay, ngẩng đầu nhìn cô.

“Ngoài sách chuyên ngành ra thì toàn là mấy món trang trí nhàm chán.”

Cô chỉ vào quả địa cầu bằng đồng trên giá sách của tôi.

“Cả cái này nữa, già nua quá.”

Giọng cô mang theo kiểu đánh giá đầy chắc chắn, không cho phép phản bác.

Đó là giọng điệu mà tôi vô cùng quen thuộc…

Giọng điệu thuộc về “công chúa Cố Vãn Vãn”.

Tôi hơi muốn cười.

“Vậy sao?”

Tôi tựa lưng vào ghế, đầy hứng thú nhìn cô.

“Vậy theo cao kiến của cô thì nên bố trí thế nào?”

“Ít nhất cũng phải có chút cảm giác nghệ thuật.”

Cô đi tới, chỉ vào bức tường trống phía sau tôi.

“Ở đây nên treo một bức tranh.”

“Tông lạnh một chút, trừu tượng một chút, như vậy mới trung hòa được quá nhiều đường thẳng cứng nhắc trong phòng cậu, khiến không gian mềm mại hơn.”

Vừa nói cô vừa dùng tay phác họa trong không trung.

Trong mắt cô lấp lánh thứ ánh sáng tự tin và chuyên chú.

Đó là thần thái chỉ xuất hiện khi cô nói về lĩnh vực mình thật sự yêu thích.

Vào khoảnh khắc này…

Cô không còn là kẻ thất bại sa sút cần được cứu vớt nữa.

Cô đã trở lại thành Cố Vãn Vãn rực rỡ chói mắt, người theo đuổi cái đẹp đến cực hạn.

“Nghe có vẻ cô rất hiểu.”

Tôi nói.

“Tất nhiên.”

Cô nâng cằm, khóe môi hiện lên nụ cười kiêu ngạo.

“Đại học tôi học thêm lịch sử nghệ thuật. Ba tôi… trước đây cũng sưu tầm rất nhiều tranh.”

Nhắc tới ba mình, nụ cười cô nhạt đi đôi chút.

Nhưng ánh sáng trong mắt không hề tắt.

“Vậy giao cho cô phụ trách đi.”

Tôi nói.

“Cái gì?”

Cô ngẩn người.

“Tôi chính thức bổ nhiệm cô làm ‘cố vấn nghệ thuật nội thất’ của tôi.”

Tôi nghiêm túc nói.

“Giúp tôi sắp xếp lại căn nhà này, ngân sách để cô quyết định.”

Cô nhìn tôi, dường như chưa kịp phản ứng.

Tôi cầm cây bút trên bàn, viết một hàng chữ lên tờ giấy note rồi đẩy tới trước mặt cô.

“Đây là tiền đặt cọc trước đầu tiên của cô.”

Trên tờ giấy viết:

“Phí cố vấn nghệ thuật: một phần cơm tôm.”

Cô nhìn hàng chữ ấy, đầu tiên là sững người.

Sau đó như nhớ ra điều gì, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi trở về căn nhà này, cô thật sự cười ra tiếng.

Trong trẻo.

Sáng bừng.

Giống như tiếng chuông gió vang lên.

“Một phần không đủ đâu.”

Cô ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt cong cong, mang theo chút trêu chọc ranh mãnh.

“Gu thẩm mỹ năm đó của tôi ít nhất cũng đáng giá một học kỳ cơm tôm.”

“Thành giao.”

Tôi bật cười đáp.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố sáng rực như ngân hà.

Tôi biết…

Cố Vãn Vãn chân chính cuối cùng đã quay trở lại rồi.

Mà câu chuyện giữa tôi và cô…

Cuối cùng cũng lật sang một trang hoàn toàn mới.

Không còn là chuyện mắc nợ và trả nợ nữa.

Mà là đồng hành.

Và tái sinh.

16

Cố Vãn Vãn xem công việc “cố vấn nghệ thuật nội thất” này như một bản hợp đồng chính thức.

Ngay ngày hôm sau, cô đã tiến vào trạng thái làm việc.

Lúc tôi đi làm, cô không còn xem mấy khóa học online kia nữa, mà trực tiếp chiếm luôn chiếc máy tính cấu hình cực cao trong phòng làm việc của tôi.

Cô lướt đủ loại website thiết kế nội thất, trang cá nhân của nghệ sĩ và gallery online, giống hệt một curator chuyên nghiệp.

Cô thậm chí còn tải cả phần mềm vẽ chuyên dụng về.

Dùng chuột và bàn phím từng chút từng chút một làm bản thiết kế hiệu ứng cho căn hộ của tôi.

Rõ ràng đây là lĩnh vực cô chưa từng tiếp xúc qua.

Nhưng cô học cực kỳ nhanh.

Gu thẩm mỹ của cô là bẩm sinh.

Là thứ được hun đúc từ nhỏ trong môi trường giàu có ưu việt.

Cô biết thế nào là đẹp.

Cũng biết làm sao để kết hợp các yếu tố khác nhau thành một tổng thể hài hòa.

Buổi tối tôi tan làm về nhà, cô sẽ cầm máy tính bảng lên, giống như cấp dưới báo cáo công việc với sếp, nghiêm túc trình bày thành quả nghiên cứu của mình.

“Bức tường phòng khách này màu quá lạnh.”

Cô chỉ vào bản vẽ.

“Tôi đề nghị sơn màu xám ấm, hoặc dán loại giấy dán tường có texture, như vậy không gian sẽ có chiều sâu hơn.”

“Ghế sofa của cậu toàn đường nét thẳng, quá cứng. Cần thêm vài đường cong để trung hòa.”

“Chúng ta có thể đổi cái bàn trà vuông vức kia đi, chọn bàn tròn hoặc loại hình dạng bất quy tắc.”

“Còn cả ánh sáng nữa.”

“Cậu chỉ có mỗi đèn chính, quá đơn điệu.”

“Phải thêm một đèn cây ở góc phòng, cạnh sofa đặt thêm đèn bàn, dùng nguồn sáng điểm để tạo bầu không khí.”

Cô thao thao bất tuyệt.

Trong mắt lấp lánh ánh sáng tự tin và chuyên nghiệp.

Tôi rất ít khi chen lời.

Chỉ yên lặng nghe cô nói.

Nhìn cô như vậy, tôi bỗng nhớ tới nhiều năm trước, trong buổi thảo luận nhóm ở lớp.

Cố Vãn Vãn khi đó có thể dễ dàng đưa ra nhận xét sắc bén với bản kế hoạch mà chúng tôi đã thức trắng mấy đêm làm ra.

Lúc ấy, tôi đối với cô chỉ có kính sợ và xa cách.

Còn bây giờ…

Tôi chỉ cảm thấy…

Dáng vẻ này của cô thật đẹp.

“Những gì cô nói đều đúng.”

Sau khi cô nói xong, tôi kết luận.

“Vậy khi nào chúng ta đi mua đồ?”

Cô khựng lại, dường như không ngờ tôi lại dễ dàng chấp nhận toàn bộ phương án của cô như vậy.

“Còn ngân sách thì sao?”

Cô cẩn thận hỏi.

“Cô quyết định.”

Tôi đáp.

“Cô là cố vấn mà.”

Cô cắn môi, cúi đầu lướt một hồi trên máy tính bảng, sau đó đưa cho tôi xem một con số.

Con số đó…

Thậm chí còn không đủ mua cái áo khoác tôi đang mặc trên người.

“Ít quá.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...