Tay tôi bắt đầu run lên.
Mẹ chồng tôi… suýt chút nữa đã trở thành mẹ nuôi của giám đốc Trần?
“Năm đó dì Vương đã đồng ý.” Giọng giám đốc Trần run rẩy. “Sau khi phẫu thuật, mẹ cháu vẫn luôn lo mình không qua khỏi nên mới viết bản di chúc này. Dì Vương còn ký tên lên đó, nói rằng nếu thật sự có ngày ấy, dì sẽ nuôi cháu như con trai ruột.”
Mẹ chồng lau nước mắt.
“Nhưng mẹ cháu số lớn, ca phẫu thuật rất thành công. Sau này bà ấy còn sống thêm hơn mười năm nữa, tận mắt nhìn cháu thi đỗ đại học.”
“Vâng…” Giám đốc Trần nghẹn ngào nói. “Trước lúc qua đời, mẹ cháu vẫn luôn nhắc tới dì. Bà nói cả đời này người bà có lỗi nhất chính là dì. Dì bán của hồi môn cứu bà ấy, sau đó lại góa chồng nuôi con một mình, vậy mà bà ấy chẳng giúp được gì cho dì. Bà dặn cháu nhất định phải tìm được dì để báo đáp ân tình.”
“Ngốc quá, báo đáp gì chứ.” Mẹ chồng nắm tay giám đốc Trần. “Năm đó mẹ cháu cũng giúp dì rất nhiều. Nếu không có bà ấy, một góa phụ như dì dẫn theo con nhỏ, chắc sớm đã không chống đỡ nổi rồi.”
Tôi ngây người nhìn chồng giấy tờ ố vàng kia, đầu óc hỗn loạn vô cùng.
Hóa ra lúc còn trẻ, mẹ chồng đã từng làm những chuyện vĩ đại như vậy.
Bà bán của hồi môn để cứu người, thậm chí còn sẵn sàng nhận nuôi con trai của người khác.
Còn tôi…
Tôi lại ghét bỏ bà quê mùa, ghét bỏ hũ dưa muối bà gửi tới bẩn thỉu.
Tôi thậm chí còn tiện tay đem tấm lòng của bà đi tặng người khác.
Một cảm giác áy náy khổng lồ lập tức dâng lên trong lòng.
“Mẹ…” Giọng tôi run lên. “Con xin lỗi…”
Mẹ chồng quay đầu nhìn tôi.
Trong mắt bà không có trách móc, chỉ có sự dịu dàng.
“Ngốc quá, con có gì phải xin lỗi mẹ chứ?”
“Con… con không nên ghét bỏ dưa muối mẹ gửi…” Nước mắt tôi rơi xuống. “Con không nên…”
“Dưa muối đúng là quê mùa thật.” Mẹ chồng cắt ngang lời tôi. “Mẹ biết con lớn lên ở thành phố, nhìn không quen mấy thứ này. Mẹ không trách con.”
Những lời đó càng khiến tôi khó chịu hơn.
“Nhưng vì sao mẹ lại giấu những thứ này trong hũ dưa muối?” Giang Hạo hỏi ra điều tôi cũng muốn hỏi.
Mẹ chồng khẽ thở dài.
“Bao nhiêu năm nay mẹ vẫn luôn muốn tìm Tiểu Trần, nhưng mẹ không biết dùng điện thoại, cũng chẳng biết tìm người thế nào. Sau này mẹ nghĩ, công việc của Tiểu Trần chắc chắn không tệ, có lẽ đang ở thành phố lớn. Các con cũng ở thành phố lớn…”
Bà nhìn tôi và Giang Hạo.
“Mẹ liền nghĩ, nếu gửi những thứ này cho các con, biết đâu các con sẽ mang ra cho người khác xem. Lỡ có ai quen Tiểu Trần, hoặc Tiểu Trần quen các con, có khi sẽ gặp được.”
“Cho nên mẹ mới đặc biệt muối bốn hũ dưa?” Tôi đột nhiên hiểu ra.
“Đúng.” Mẹ chồng gật đầu. “Mẹ nghĩ gửi nhiều một chút, kiểu gì các con cũng sẽ chia cho người khác vài hũ. Trong mỗi hũ mẹ đều để một bản photocopy.”
Tim tôi như bị ai bóp chặt.
Hóa ra bốn hũ dưa muối kia…
Là kế hoạch tìm người của mẹ chồng.
Còn tôi…
Lại vừa khéo đem hũ dưa muối đó tặng đúng cho người bà muốn tìm.
Đây là trùng hợp…
Hay là sự sắp đặt của số phận?
“Dì Vương, dì thật sự quá khổ rồi.” Giám đốc Trần nghẹn ngào nói. “Để tìm cháu, dì lại nghĩ ra cách ngốc như vậy.”
“Mẹ không có học, chỉ nghĩ được cách này thôi.” Mẹ chồng khẽ nói. “Mẹ cũng không biết có thành công không, chỉ muốn thử một lần. Không ngờ thật sự tìm được cháu.”
Giám đốc Trần đứng dậy, cúi người thật sâu trước mẹ chồng.
“Dì Vương, những năm qua dì đã chịu khổ rồi. Từ nay về sau, dì chính là mẹ ruột của cháu. Dì cần gì cứ nói với cháu.”
“Đừng đừng đừng.” Mẹ chồng vội vàng đỡ ông dậy. “Cháu có tấm lòng này là mẹ mãn nguyện rồi.”
“Không.” Giọng giám đốc Trần vô cùng kiên định. “Trước lúc mất, mẹ cháu dặn cháu nhất định phải báo đáp dì, cháu đã hứa với bà rồi. Sau này tiền sinh hoạt của dì để cháu lo, dì muốn gì cháu cũng mua cho dì.”
“Mẹ không thiếu tiền, Tiểu Hạo mỗi tháng đều gửi tiền cho mẹ.” Mẹ chồng nói.
“Không giống nhau.” Giám đốc Trần đáp. “Tiểu Hạo là Tiểu Hạo, cháu là cháu.”
Nhìn hai người họ, nước mắt tôi không ngừng rơi xuống.
Tôi nhớ lại thái độ của mình với mẹ chồng suốt những năm qua.
Lạnh nhạt.
Qua loa.
Ghét bỏ.
Mỗi lần gọi video, tôi luôn trả lời vài câu cho có rồi rời đi.
Mẹ chồng bảo tôi về quê, tôi lúc nào cũng kiếm cớ từ chối.
Đồ bà gửi tới, tôi chê quê mùa, chê bẩn, đến chạm vào cũng không muốn.
Mà người phụ nữ già nua bị tôi ghét bỏ ấy…
Lúc còn trẻ lại có một trái tim còn quý hơn vàng.
06
Tối hôm đó, mẹ chồng làm cả một bàn thức ăn.
Giám đốc Trần nhất quyết muốn giúp, mẹ chồng không cản nổi nên để ông ngồi nhóm lửa.
Tôi và Giang Hạo ngồi nhặt rau ngoài bếp.
Giang Hạo nhìn đôi mắt sưng đỏ của tôi, nhẹ giọng nói:
“Em đừng tự trách mình quá.”
“Sao em có thể không tự trách được?” Giọng tôi nghẹn lại. “Em đối xử với mẹ tệ như thế…”
“Mẹ sẽ không trách em đâu.” Giang Hạo nói. “Mẹ chưa từng trách em.”
“Nhưng em trách chính mình.” Tôi khẽ nói.
Lúc ăn cơm, giám đốc Trần liên tục gắp thức ăn cho mẹ chồng.
“Dì Vương, đây là món thịt kho hồng thiêu mà lúc còn sống mẹ cháu thích ăn nhất, dì nếm thử đi.”
“Dì Vương, dì ăn nhiều một chút, dì gầy quá.”
Mẹ chồng cười nói:
“Đủ rồi đủ rồi, mẹ ăn không nổi nữa đâu.”
Giám đốc Trần lại nhìn sang tôi và Giang Hạo:
“Các cô cậu phải đối xử tốt với dì Vương hơn một chút. Một người già như vậy chính là phúc khí của các cô cậu.”
Tôi cúi gằm đầu, không dám nhìn mẹ chồng.
Sau bữa cơm, giám đốc Trần lấy ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Dì Vương, trong thẻ này có năm trăm nghìn tệ, mật khẩu là ngày sinh của dì. Đây là chút tấm lòng của cháu, dì nhận đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)