20px

Nhưng lại nghe được tin Thôi Lang đã xin đi làm sứ thần, hộ tống công chúa, sắp sửa đi lên Bắc địa.

Chuyến đi này hung hiểm khó đoán, có thể bình an trở về hay không, vẫn còn là ẩn số.

Ta cầm ô, chặn Thôi Lang lại trên cung đạo.

“Thôi đại nhân, ngài…… nhất định phải đi sao?”

Chàng trầm mặc giây lát, quay mặt đi, chỉ nói:

“Tiết nhị tiểu thư không nên xuất hiện ở đây, về đi.”

Đầu ngón tay cầm cán ô của ta hơi trắng bệch, không nhúc nhích.

Cho đến khi gió từ cuối cung đạo thổi tới, hất tung dải lụa xanh trên cán ô.

Từng sợi vấn vương, quấn quýt không rõ. Giống như từng sợi dây tơ dính líu không dứt.

“……Thôi Lang.”

Ta ngước mắt nhìn chàng, “Ngày tháng của chúng ta còn dài, đúng không?”

Bốn mắt nhìn nhau, sự tĩnh lặng lan tràn.

Ta biết, chàng hiểu ý ta.

Thôi Lang đứng cách đó vài bước, dáng người dong dỏng như ngọc. Gió thổi quan bào của chàng bay phần phật.

Yên lặng hồi lâu, chàng rũ mắt, lùi lại nửa bước.

“……Thôi mỗ không phải bậc lương nhân, e rằng sẽ phụ tâm ý của nhị tiểu thư.”

Sau ngày hôm đó, ta không bao giờ gặp lại Thôi Lang nữa.

Cho đến khi cung yến ban hôn, ta gả cho Tiêu Yến.

Không lâu sau, biên giới truyền đến tin tức, Bắc Địch xé bỏ minh ước.

Công chúa Chiêu Ninh chịu nhục tự sát tại Bắc địa. Còn vị sứ thần bị giam giữ kia, cũng lấy cái chết để giữ trọn khí tiết.

Lần chia biệt ở cổng cung ấy, đã trở thành lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta.

Gió dài lướt qua, cung đăng lay động.

Câu hỏi có phần vượt rào kia, không đợi được hồi âm.

Ta rũ mắt, lùi một bước, thanh âm cố gắng giữ bình tĩnh.

“Xin lỗi, là ta đường đột. Lời vừa rồi, Thôi đại nhân không cần để trong lòng.”

Dứt lời, ta cúi đầu hành lễ, đang định xoay người rời đi.

Thôi Lang lại gọi ta lại.

Ta khựng lại, ngoái đầu nhìn chàng.

Chàng đối diện với ánh mắt của ta, yết hầu hơi trượt lên xuống.

Lúc mở miệng lần nữa, giọng điệu có chút khàn.

“Nàng và Tiêu Yến……”

“Hắn từ hôn rồi,” Ta nhẹ giọng nói

“Tiêu thế tử không muốn nhìn công chúa gả xa đến Bắc địa, đã xin thánh chỉ Bắc chinh.”

Thôi Lang nghe vậy thì sửng sốt.

Chàng chỉ biết Tiêu Yến sắp đi lên phía bắc, lại không biết nguyên do trong đó.

Trong lúc im lặng, có cơn gió cuộn theo bông tuyết nhỏ ập tới.

Hất tung tóc mai của ta, cũng thổi bay vạt áo của chàng.

Hai người nhìn nhau, mọi thứ như thể đã qua một đời.

Giữa màn gió tuyết ngập trời, Thôi Lang chợt lên tiếng.

“……Ta chưa từng nghĩ tới.”

Ta nghe vậy liền sững sờ, ngước mắt nhìn chàng.

Thôi Lang đứng cách đó vài bước, trong mắt phản chiếu hình bóng của ta.

“Trường Ninh, ta chưa từng nghĩ tới.”

Giọng chàng rất nhẹ.

Mang theo chút bình tĩnh như quyết tâm đến cùng.

“Chưa từng nghĩ tới việc để nàng gả cho người khác.”

Sau khi từ trong cung trở về, ta vẫn đi dự tiệc của các phủ như thường lệ.

Uống rượu nói chuyện phiếm, thi hội pha trà, mọi thứ vẫn như cũ.

Cho đến một ngày, huynh trưởng tan triều trở về, đột nhiên hỏi ta:

“Muội và vị thế tử nhà họ Tiêu kia, là chuyện thế nào?”

Ta ngẩn ra, “……Không có việc gì cả.”

“Không có việc gì?”

Huynh trưởng cau mày

“Không có việc gì hắn đi nghe ngóng chuyện người trong lòng của muội làm chi?”

Dứt lời, tay đang pha trà của ta khựng lại.

Khói trà lượn lờ, làm mờ đi tầm mắt.

Ta rũ mắt, thanh âm bình ổn, không nghe ra điểm khác thường.

“……Chắc là tò mò thôi.”

Kể từ hôm đó, ta từ chối hơn phân nửa lời mời.

Gần như ngày ngày ở lỳ trong phủ, đóng cửa không tiếp khách.

Cho đến đêm trước ngày đại quân xuất phát.

Trong cung mở tiệc tiễn hành cho các tướng sĩ Bắc chinh.

Trên đại điện, đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn sáo văng vẳng.

Thiên tử ban rượu, quần thần cùng nâng ly.

Ta ngồi ở dãy bàn dành cho nữ quyến, chợt nhận ra có ánh mắt dừng trên người mình.

Động tác trong tay hơi ngừng lại, ta ngước mắt nhìn sang.

Chạm phải một đôi mắt quen thuộc.

Trong dãy bàn võ tướng, Tiêu Yến khoác ngân giáp, bên ngoài phủ chiến bào.

Hắn ngồi ngay ngắn trước bàn, đang mất tập trung nhìn về phía này.

Thấy ta đột nhiên ngước mắt lên, hắn hơi ngẩn ra, động đậy cánh môi, tựa như muốn nói điều gì.

Nhưng ta nhanh chóng rũ mắt, thu hồi tầm nhìn. Vờ như không có chuyện gì mà uống rượu, nói cười với người bên cạnh.

Thấy vậy, ánh mắt hắn tối sầm lại, đầu ngón tay siết chén rượu trắng bệch đi vài phần.

Yến tiệc được nửa chừng, tiếng nhạc dần dồn dập.

Giữa lúc chén thù chén tạc, hương rượu trong điện quẩn quanh, khiến người ta cảm thấy hơi bức bối.

Ta lấy cớ đi thay y phục, đứng dậy rời khỏi tiệc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...