20px

Tiêu Yến đứng dậy, đang định vén áo bào quỳ xuống.

Đột nhiên vượt qua đám đông ồn ào, đi thẳng về phía ta mà nhìn.

Bốn mắt chạm nhau.

Đối diện với ánh mắt u ám của hắn, ta khựng lại một chút.

Đột nhiên nhớ tới những lời hắn nói đêm trước khi xuất hành.

Quả nhiên, ở giữa đại điện, Tiêu Yến mở miệng.

“Tạ bệ hạ ân điển, thần muốn cầu xin……”

“Bệ hạ.” Lời chưa dứt, Hoàng hậu đột nhiên lên tiếng.

Người cười tươi tắn nhìn lên ngai vàng

“Thần thiếp ngược lại muốn nhân cơ hội hôm nay, trước xin một ân điển.”

“Lần trước mai mối không thành, tự dưng làm lỡ dở con gái nhà họ Tiết, trong lòng thần thiếp luôn cảm thấy áy náy.”

Hoàng hậu vừa nói, ánh mắt vừa lướt qua trong điện.

“Thôi học sĩ nhân phẩm đoan chính, tài học xuất chúng, thần thiếp thấy, hai người bọn họ cũng thật xứng đôi.”

“Nên thần thiếp to gan muốn làm người mai mối, xin bệ hạ ban hôn cho hai đứa nhỏ.”

Lời vừa thốt ra, sắc mặt Tiêu Yến lập tức thay đổi, hơi thở có phần rối loạn.

Trên điện, Bệ hạ hơi nhướng mày, nhìn về phía Thôi Lang.

“Thôi khanh, ý khanh thế nào?”

Thôi Lang chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi hàng.

“Thần, bái tạ thánh ân bệ hạ, nương nương.”

Chàng rũ mắt, giọng nói không lớn, nhưng từng chữ từng câu đều rõ ràng.

Đủ để tất cả mọi người đều nghe rõ.

Bao gồm cả Tiêu Yến.

Bệ hạ bật cười, “Vậy cứ quyết định như vậy đi.”

Nói xong, ngài lại quay sang nhìn Tiêu Yến.

“Tiêu tướng quân, khanh vừa rồi muốn xin gì? Nói trẫm nghe thử.”

Tiêu Yến quỳ giữa đại điện, lưng căng đến mức thẳng tắp.

Đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, mơ hồ hằn lên gân xanh.

Hắn trầm mặc một lát, đôi môi hơi động đậy.

“Chuyến Bắc chinh này, công lao thuộc về ba quân, thần không dám tranh công lĩnh thưởng một mình.”

“……Thần,” hắn mở miệng, giọng hơi khàn

“Không mong cầu gì cả.”

Đến lúc tiệc tàn, sắc trời dần tối.

Đèn cung đình treo đan xen rải rác, ta men theo lối đi ra ngoài.

Phía sau đột nhiên có tiếng bước chân vang lên.

Ta không quay đầu lại, bước chân người nọ cũng không dừng lại.

Tiêu Yến rảo bước đuổi kịp, chặn ngay trước mặt ta.

Hình như trên tiệc hắn uống khá nhiều, hốc mắt hơi phiếm hồng.

Trên người mang theo mùi rượu nồng đậm.

“……Trường Ninh.”

“Tiêu tướng quân tìm ta có việc gì?”

Tiêu Yến nghe thấy cách xưng hô xa cách của ta, đầu ngón tay khẽ co rúm lại.

“Người trong lòng của nàng…… là hắn?”

Ta biết hắn đang nói đến ai.

Thấy ta không đáp, hắn nhìn ta chằm chằm, lại hỏi:

“Nàng không muốn lấy ta, cũng là vì hắn sao?”

Giọng nói của Tiêu Yến hơi khàn đi.

“Tại sao?”

Ánh đèn cung đình hắt cái bóng của hắn thật dài, đổ xuống ngay chân ta.

Ta lùi lại một bước.

Cho đến khi bóng đen và hắn giao nhau, mới từ từ ngước mắt lên.

Gió vuốt ve mái tóc, vạt váy hơi bay lên.

Hoa rụng trải đầy trên cung đạo.

Ta nhìn hắn, đột nhiên hỏi ngược lại.

“Tiêu Yến, chàng muốn cưới ta, rốt cuộc là vì cái gì?”

Tiêu Yến sững sờ, dường như muốn lên tiếng.

Ta lại ngắt lời hắn: “Ta không muốn lấy chàng, không phải vì hắn.”

“Chàng từ chối hôn sự trước đám đông, là vì Chiêu Ninh.

“Chàng thỉnh cầu Bắc chinh, là vì Đại Thịnh.

“Tiêu Yến, bây giờ chàng muốn cưới ta, lại là vì cái gì?”

Tiêu Yến chạm vào ánh mắt của ta.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Hắn mấp máy môi, nhưng lại chẳng thốt nên lời.

Ta nhìn dáng vẻ á khẩu của hắn, khẽ mỉm cười.

“Có phải vì lời hứa đã lập ở kiếp trước?

“Hay là vì áy náy, cho nên muốn bù đắp cho ta?”

Tiêu Yến câm nín nhìn ta, sắc mặt nhợt nhạt.

“Ta……”

“Không cần thiết đâu.”

Ta lắc đầu, nói khẽ:

“Công chúa hòa thân là vì giang sơn xã tắc, ta cũng không muốn nhìn thấy bi kịch lặp lại.

“Tiêu Yến, ta không muốn lấy chàng, không phải vì chàng từ hôn, cũng không phải vì nàng ấy.”

“Chỉ là bởi vì……” Ta ngước mắt nhìn hắn

“Tiêu Yến, chàng đối với ta, vốn dĩ không hề có chân tâm.”

Dứt lời, ta không muốn nhiều lời nữa. Xoay lưng rời đi.

Nơi tận cùng cung đạo, có một người đang quay lưng đứng dưới bức tường cung.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...