20px

Nó gật đầu.

Tôi mở tài khoản video của mình, quay một đoạn video. Ống kính chĩa vào bạch xà, nó nằm im lìm cuộn tròn trên bàn, lớp vảy phản chiếu những tia sáng bạc lấp lánh dưới ánh đèn.

Tôi lồng tiếng từ bên ngoài, chỉ nói một câu:

“Có những thứ, lúc không biết trân trọng thì thấy vô giá trị, mất đi rồi mới biết là đáng giá. Câu này không phải chỉ con rắn.”

Đăng lên.

Một tiếng sau, ba mươi triệu lượt xem.

Bình luận hot nhất: “Trông con rắn này càng ngày càng lớn nhỉ? Video trước không phải mới to bằng bàn tay sao?”

Bình luận thứ hai: “Chị em ơi mau xem dòng chữ chạy ngang màn hình kìa! Lại xuất hiện cổ triện văn rồi!”

Tôi lướt lên xem, quả nhiên… lại là một chuỗi ký tự mà tôi không hiểu. Lần này khu bình luận dịch còn nhanh hơn.

“Dịch nghĩa: ‘Chủ thượng an khang. Bọn thuộc hạ lúc nào cũng sẵn sàng tuân lệnh.’”

“Chủ thượng? Ai là chủ thượng?”

“Là con rắn đó! Con rắn đó là Chủ thượng!”

“Rốt cuộc các người ai đang dịch vậy? Sao lại hiểu cổ triện văn?”

“Không cần biết tôi là ai. Các người chỉ cần biết… thân phận của con rắn đó, còn cao quý hơn bất kỳ ai trên thế giới này.”

Bình luận này nhận được tám trăm ngàn lượt thích. Tài khoản đăng bình luận lại là một chuỗi ký tự loạn cào cào.

Tôi dán mắt vào màn hình, chợt thấy sống lưng lạnh toát.

“Lệ Uyên.”

Bạch xà ngẩng đầu nhìn tôi.

“Tộc nhân của anh… bọn họ thực sự đang xem livestream của tôi sao?”

Đuôi nó vẽ một vòng tròn trên bàn. Tôi không chắc đó là “đúng vậy” hay là “không biết nữa”.

Nhưng những chuyện xảy ra ngày hôm sau khiến tôi không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ vấn đề này nữa.

Bởi vì Trần Kiêu thực sự đã mời luật sư.

Thư cảnh cáo của luật sư được gửi thẳng tới phòng trọ của tôi.

“Gửi cô Tô Niệm: Thân chủ của tôi, ông Trần Kiêu, ủy thác cho văn phòng chúng tôi gửi thư cảnh cáo chính thức về việc cô tự ý lấy đi tài sản của gia tộc họ Trần (một con bạch xà)… Yêu cầu hoàn trả trong vòng bảy ngày… Nếu không sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý theo quy định của pháp luật…”

Đọc xong, tôi gọi cho Giang Nhất Nhất.

“Hắn kiện thật rồi.”

“Kiện thì kiện! Ai sợ ai!” Giang Nhất Nhất còn kích động hơn tôi. “Con rắn đó ở nhà hắn ba năm hắn có thèm ngó ngàng đâu, về mặt pháp luật thế gọi là ruồng bỏ! Cậu nhặt được động vật bị bỏ rơi! Để tớ hỏi anh họ tớ, anh ấy là luật sư!”

Cúp máy xong, tôi ném thư cảnh cáo lên bàn. Bạch xà trườn tới, liếc nhìn hàng chữ trên đó, rồi… nó cắn mất một góc của lá thư. Nuốt luôn.

“… Anh ăn cả giấy à?”

Nó nhai nhai mảnh giấy trong miệng, nuốt xuống với vẻ mặt không cảm xúc.

Tôi nghĩ đây là cách nó bày tỏ thái độ. Còn trực tiếp hơn cả giơ ngón tay thối.

Chiều hôm đó, sự việc chuyển biến xấu đi nhanh chóng.

Mẹ Trần Kiêu, Vương Tú Lan, dẫn theo ba gã bảo vệ đến thẳng dưới khu chung cư của tôi. Không phải đến đòi rắn. Mà là đến thay ổ khóa.

“Cô tưởng cái nhà này của ai hả?” Vương Tú Lan đứng ở hành lang, gào toáng lên cốt để cho cả tầng nghe thấy. “Ngày trước là Kiêu Kiêu thuê cho cô ở! Tiền nhà cũng là Kiêu Kiêu trả! Bây giờ chia tay rồi, cô không có tư cách ở lại đây nữa!”

Tôi mở cửa nhìn bà ta.

“Tên trên hợp đồng thuê nhà là của tôi.”

“Hợp đồng hết hạn rồi! Hết hạn từ tháng trước rồi! Chẳng qua Kiêu Kiêu không nói với cô thôi!”

Tôi ngớ người. Lấy điện thoại ra kiểm tra… Hợp đồng đúng là đã hết hạn vào cuối tháng trước. Việc gia hạn, Trần Kiêu chưa từng đả động đến.

Thấy tôi biến sắc, Vương Tú Lan cười khẩy.

“Dọn đồ cút đi. Nếu không tôi gọi ban quản lý lên dọn dẹp.”

Ba gã bảo vệ phía sau tiến lên một bước. Tôi nghiến chặt răng. Bạch xà trong túi áo khẽ cựa quậy.

“Cho cô một tiếng đồng hồ.” Vương Tú Lan nhìn đồng hồ. “Một tiếng sau, thợ khóa sẽ đến.”

Bà ta dẫn bảo vệ quay gót bỏ đi. Tiếng giày cao gót gõ lộp cộp trên nền xi măng, mỗi nhịp đập đều như giẫm nát trái tim tôi.

Tôi đóng cửa, ngồi sụp xuống đất.

Tôi không có tiền. Trong thẻ chỉ còn vỏn vẹn hai ngàn ba trăm tệ . Không đủ để thuê một chỗ tử tế ở thành phố này.

Bạch xà chui ra từ túi áo, bò lên vai tôi. Nó cọ cọ đầu vào má tôi. Cơ thể nó không còn lạnh lẽo nữa. Đã ấm áp hơn.

“Tôi không sao.” Tôi thì thầm với nó.

Nó dùng đuôi quấn nhẹ một vòng quanh cổ tôi. Không siết chặt. Giống như một cái ôm.

Tôi sụt sịt mũi, đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc. Đồ đạc không nhiều. Hai cái vali, một cái balo. Toàn bộ gia tài gom góp được trong ba năm qua.

Tôi kéo vali xuống lầu, thấy xe của Vương Tú Lan vẫn đỗ bên dưới. Bà ta ngồi trong xe, hạ kính cửa sổ, nhìn tôi xách hành lý lếch thếch đi tới.

“Tô Niệm.” Bà ta gọi giật lại.

Tôi dừng bước.

“Để con rắn lại.”

“Không đời nào.”

“Cô đến chỗ ở còn không có, đòi nuôi rắn cái nỗi gì? Cô tưởng nó đi theo cô thì sẽ sống sung sướng chắc? Cô chẳng có cái gì trong tay cả. Tiền không có, nhà không có, lai lịch cũng không. Cô lấy cái gì để nuôi nó?”

Tôi im lặng.

Bà ta nói tiếp: “Cô trả con rắn cho tôi, tôi đưa cô mười vạn tệ . Đủ cho cô thuê chỗ khác, bắt đầu lại. Cân nhắc cho kỹ đi, mười vạn tệ, hay là một con rắn?”

Bạch xà trong túi áo tôi nằm im bất động. Tôi cúi đầu liếc nhìn nó. Đôi mắt nhỏ bé của nó cũng nhìn chăm chăm vào tôi, không hề có sự sợ hãi hay bất an. Nó chỉ đang chờ câu trả lời của tôi.

“Bà Vương.” Tôi ngẩng đầu lên. “Bà biết không, cái ngày con trai bà cắm sừng tôi, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là hận hắn, mà là hận chính mình. Hận mình lãng phí ba năm thanh xuân.”

“Tôi đang nói chuyện con rắn…”

“Nhưng bây giờ tôi không hận nữa.”

Tôi xách vali lên, quay người bước đi.

“Bởi vì điều duy nhất đáng giá trong ba năm qua, chính là tôi đã mang con rắn này đi.”

“Tô Niệm! Cô sẽ phải hối hận!”

Tiếng bà ta xa dần sau lưng. Tôi đi một mạch đến ga tàu điện ngầm mới nhận ra mình chẳng biết đi đâu về đâu.

Ngồi xổm trước cửa ga, tôi gọi một cuộc điện thoại.

“Nhất Nhất, tớ hết chỗ ở rồi.”

“Đến chỗ tớ!” Giang Nhất Nhất đáp ngay tức khắc. “Nhà tớ còn phòng trống! Cậu qua đây ngay đi!”

Tôi xách hai cái vali chen chúc lên tàu điện ngầm. Trong toa đông nghẹt người, bạch xà nằm ngoan ngoãn trong túi áo, dường như biết không thể tùy tiện lộ diện ở nơi công cộng.

Đến trạm, Giang Nhất Nhất đã đợi sẵn ở cửa ra. Nhìn bộ dạng xách vali lê lết của tôi, mắt cô ấy đỏ hoe.

“Mẹ của Trần Kiêu có phải người không vậy?!”

“Đừng chửi nữa.”

“Tớ không chửi bà ta thì chửi ai! Ba năm qua bà ta ăn của cậu dùng của cậu…”

“Nhất Nhất.”

Cô ấy im bặt, tiến tới xách phụ vali.

“Đi, về nhà tớ sắp xếp xong xuôi đã.”

Về đến nhà cô ấy, tôi móc bạch xà từ trong túi áo ra, đặt lên bàn trà. Nó cuộn người lại, đưa mắt quan sát môi trường mới.

Giang Nhất Nhất ngó sát vào nó nhìn nửa ngày.

“Tô Niệm.”

“Hửm?”

“Nó lại to ra rồi.”

Tôi nhìn kỹ lại, đúng vậy thật. Bây giờ nó cuộn lại to bằng cái khay đựng hoa quả rồi. Nếu duỗi thẳng ra, chắc phải dài bằng cánh tay tôi.

“Hơn nữa…” Giang Nhất Nhất chỉ vào đầu nó. “Cậu xem, trên đầu nó có phải mọc thêm hai cái bướu nhỏ không?”

Tôi ghé sát vào nhìn. Hai bên đỉnh đầu bạch xà quả thực nhô lên hai điểm nhỏ. Giống như có thứ gì đó đang chuẩn bị nhú ra.

“Cái này là gì vậy?”

Bạch xà quay đầu lại nhìn tôi, không thèm phản ứng, lại rúc đầu vào trong thân mình. Nhưng hai cái cục nhỏ đó khẽ đập nhẹ dưới lớp vảy. Giống như nhịp tim đập.

Tối hôm đó, anh ta không xuất hiện. Tôi nằm trên giường phòng dành cho khách, trằn trọc mãi không ngủ được.

Ba giờ sáng, màn hình điện thoại sáng lên. Không phải cuộc gọi. Mà là tin nhắn từ hệ thống của ứng dụng video ngắn.

“Thông báo hệ thống: Tài khoản ‘Tô Niệm Không Nhớ Nhập’ của bạn đã vượt mốc năm triệu người theo dõi.”

Năm triệu. Một tuần trước mới có tám trăm.

Tôi mở hậu trường ra xem, tổng lượt xem của chuỗi video “Chia tay cuỗm rắn của bạn trai cũ” đã vượt mốc ba trăm triệu. Hàng loạt nhãn hàng tìm đến đòi hợp tác, đòi chạy quảng cáo. Nhưng tôi chưa nhận lời bên nào. Vì tôi không chắc… có nên tiếp tục đưa con rắn này ra trước công

chúng hay không.

Đang mải suy nghĩ, danh sách tin nhắn riêng trên cùng hiện ra một tin nhắn mới. Không phải của nhãn hàng. Là một tài khoản có avatar đen thui, tên là chuỗi ký tự hỗn độn. Y hệt tài khoản từng để lại bình luận lần trước.

Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Tô Niệm. Trước cuối tháng, hãy đưa ngài ấy rời khỏi thành phố này. Nếu không tất cả các người sẽ gặp nguy hiểm.”

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó, tim đập thình thịch.

“Ai? Nguy hiểm gì?” Tôi rep lại.

Bên kia trả lời ngay lập tức:

“Kẻ phong ấn ngài ấy vẫn còn tồn tại.”

“Bọn chúng biết phong ấn đã bị nới lỏng.”

“Bọn chúng sẽ tới.”

Rồi tài khoản đó lập tức bị xóa. Ngón tay tôi run run cầm điện thoại.

Bạch xà không biết đã từ bàn trà trườn tới từ lúc nào, đang cuộn mình bên gối tôi. Đôi mắt nó trong bóng tối ánh lên thứ ánh sáng màu vàng xanh mờ nhạt.

“Lệ Uyên.” Giọng tôi rất khẽ. “Kẻ phong ấn anh… là ai?”

Nó im lặng rất lâu. Rồi vạch hai chữ lên gối:

“Thiên giới.” .

Sáng hôm sau, tôi đưa ra một quyết định.

Không thể chờ đợi thêm nữa. Tôi cần tiền. Cần đủ tiền để đưa con rắn này đi khỏi Lạc Thành.

Tôi mở điện thoại, tìm tin nhắn của Trịnh Minh, chuyên gia giám định trưởng của nhà đấu giá An Hòa, trả lời lại:

“Chúng ta có thể gặp mặt. Nhưng tôi không đến để bán rắn. Tôi có thứ khác muốn nhờ anh giám định.”

Hai mươi phút sau, Trịnh Minh gửi địa chỉ tới. Địa điểm gặp mặt là phòng giám định VIP của nhà đấu giá An Hòa, trên tầng cao nhất của tòa nhà vách kính nằm ở trung tâm thành phố.

Tôi nhét bạch xà vào túi áo rồi ra khỏi nhà, trên đường đi gửi định vị cho Giang Nhất Nhất.

“Nếu hai tiếng nữa tớ không liên lạc lại, cậu báo cảnh sát nhé.”

“??? Cậu đi đâu đấy???”

Tôi không trả lời.

Đại sảnh nhà đấu giá An Hòa lát đá cẩm thạch đen, cô tiếp tân nhìn tôi mặc cái áo phao cũ mèm xách cái túi vải đi vào, ánh mắt lóe lên vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Xin chào, cho hỏi…”

“Tôi tìm Trịnh Minh.”

“Xin hỏi cô đã đặt lịch hẹn trước chưa?”

“Anh ta hẹn tôi.”

Cô tiếp tân sững người một lát, gọi điện thoại nội bộ, sau đó mời tôi vào thang máy với vẻ mặt vô cùng kỳ quái.

Phòng giám định trên tầng thượng được trang hoàng như một viện bảo tàng.

Trịnh Minh trẻ hơn tôi tưởng tượng, khoảng độ bốn mươi tuổi, đeo kính gọng vàng, ngón tay thon dài, nhìn là biết người quanh năm tiếp xúc với những đồ vật tinh xảo.

“Cô Tô.” Anh ta cười, vươn tay ra. “Ngưỡng mộ đã lâu.”

“Chào anh Trịnh.”

“Mời ngồi. Cô nói có món đồ muốn giám định?”

Tôi lôi từ trong túi ra một thứ, đặt lên bàn. Là một miếng ngọc bội. Rất nhỏ, chỉ bằng nửa lòng bàn tay, toàn thân màu xanh đen, trên đó khắc một hoa văn không rõ ràng.

Đây là di vật của ông cụ nhà họ Trần. Không phải rắn. Mà là món đồ tôi tìm thấy trong đống đồ lặt vặt lúc dọn dẹp di vật cho Vương Tú Lan suốt ba năm ở nhà Trần Kiêu. Lúc đó chẳng ai để ý đến thứ này, Vương Tú Lan bảo tôi “vứt bừa đi”.

Tôi không vứt. Tôi giữ nó lại. Bởi vì hoa văn trên miếng ngọc bội đó… y hệt như vân trên lớp vảy của bạch xà.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...