Khoảnh khắc Trịnh Minh nhận lấy miếng ngọc bội, những ngón tay anh ta khẽ run lên. Anh ta cầm kính lúp soi kỹ mười mấy giây rồi mới ngẩng đầu lên.
Biểu cảm của anh ta thay đổi hoàn toàn. Không còn là nụ cười khách sáo nữa. Mà là biểu cảm của người bị một thứ gì đó đánh trúng tâm trí.
“Cô Tô.” Giọng anh ta đè cực thấp. “Miếng ngọc này, cô lấy từ đâu?”
“Nhà bạn trai cũ. Di vật của ông nội anh ta.”
“Cô biết đây là gì không?”
“Không biết. Vì thế mới tìm đến anh.”
Trịnh Minh tháo kính xuống, đưa tay day day hai bên thái dương.
“Chất liệu của miếng ngọc này… tôi làm nghề hai mươi năm, chỉ mới thấy trong sách cổ. Nó không phải ngọc bình thường.”
“Vậy là gì?”
“Xà Cốt Ngọc .”
Nhịp tim tôi khựng lại một nhịp.
“Tương truyền, chỉ những con rắn sống trên ngàn năm, sau khi chết xương cốt trong những điều kiện đặc biệt mới hình thành nên loại ngọc này. Mật độ của nó gấp ba lần ngọc bích Tân Cương thông thường, độ cứng gần bằng kim cương. Thời cổ đại, thứ này…”
Anh ta nhìn tôi.
“Là đồ tế tự. Dùng để tế thần rắn.”
Bạch xà trong túi áo tôi cựa quậy.
“Nếu miếng ngọc bội này là đồ thật.” Giọng Trịnh Minh bắt đầu không giữ được bình tĩnh. “Giá trị của nó…”
“Bao nhiêu?”
“Tôi không thể đưa ra một con số chính xác. Bởi vì những món đồ thế này, có tiền cũng không mua được. Nhưng nếu bắt buộc phải định giá…”
Anh ta giơ ba ngón tay lên.
“Giá khởi điểm, ba mươi triệu. Giá chốt… không có giới hạn.”
Đầu tôi ong lên. Ba mươi triệu.
Bạch xà trong túi khẽ dùng đuôi vỗ vỗ vào eo tôi, giống như muốn nói: Bình tĩnh.
“Cô Tô, mạn phép hỏi một câu.” Trịnh Minh bỏ miếng ngọc xuống. “Miếng ngọc bội này và con bạch xà trên tài khoản của cô… có liên quan gì đến nhau không?”
“Sao anh lại hỏi vậy?”
“Vì hoa văn khắc trên ngọc.” Anh ta chỉ vào vòng hoa văn chi chít dọc mép miếng ngọc. “Đây là cổ triện văn.”
Tim tôi trầm xuống.
“Anh đọc được chữ này sao?”
Anh ta gật đầu, cầm bút viết lên giấy vài chữ:
“Chìa khóa phong ấn Lệ Uyên.”
Tôi nín thở một giây. Chìa khóa phong ấn.
Miếng ngọc này không chỉ đắt tiền. Nó là chìa khóa phong ấn Lệ Uyên.
Bạch xà trong túi áo tôi căng cứng cả cơ thể.
“Anh Trịnh.” Tôi cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh. “Nếu tôi muốn ủy thác miếng ngọc này cho nhà đấu giá An Hòa…”
“Cô Tô.” Anh ta ngắt lời tôi. “Trước khi cô đưa ra quyết định, có một chuyện tôi bắt buộc phải nói cho cô biết.”
“Chuyện gì?”
“Ba ngày trước, có người gửi một ủy thác nặc danh cho nhà đấu giá của chúng tôi, yêu cầu chúng tôi dốc toàn lực tìm kiếm một món đồ.”
Anh ta đưa điện thoại cho tôi. Trên màn hình là một bản ủy thác, chỗ ký tên đóng một con dấu đỏ chót. Chữ trên con dấu tôi không đọc được, nhưng hình vẽ trên đó… là một con rắn bị chín sợi xích sắt quấn chặt.
“Bên ủy thác ra giá một tỷ.” Giọng Trịnh Minh ngày càng nhỏ. “Thứ họ yêu cầu tìm kiếm chính là… Xà Cốt Ngọc.”
“Là ai?”
“Nặc danh. Nhưng xét theo con dấu và câu từ…” Anh ta tháo kính xuống. “Không phải người ở thế giới này.”
Tôi siết chặt miếng ngọc bội trong tay.
“Cô Tô, thứ cô đang cầm trong tay hiện tại có thể không chỉ là một miếng ngọc quý. Nó là một chiếc chìa khóa. Chìa khóa có thể mở phong ấn trên người con rắn đó. Có người bỏ ra một tỷ để tìm nó, không phải vì mục đích sưu tầm…”
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Mà là để hủy diệt chìa khóa, trước khi phong ấn được mở ra.”
Bạch xà trong túi áo tôi run bắn lên. Tôi đứng phắt dậy.
“Anh Trịnh, cảm ơn thông tin của anh. Miếng ngọc này tôi không bán nữa.”
“Cô Tô!” Trịnh Minh cũng đứng vụt lên. “Cô không biết cô đang dấn thân vào vùng nước sâu cỡ nào đâu…”
“Tôi biết.”
Tôi cất miếng ngọc vào túi áo lót, áp sát trước ngực.
“Nhưng nơi nó nên ở, không phải là nhà đấu giá.”
Tôi quay lưng đi thẳng ra khỏi phòng giám định không thèm ngoảnh đầu.
Thang máy xuống đến tầng một, khoảnh khắc cửa mở ra… tôi nhìn thấy một người đứng ở đại sảnh. Trần Kiêu. Đứng bên cạnh hắn là Triệu Diễn. Hai người đứng cạnh nhau, cứ như đã chờ sẵn ở đây từ lâu.
“Tô Niệm.” Trần Kiêu lên tiếng. “Quả nhiên cô tới đây.”
Triệu Diễn cười nhạt: “Cô Tô, tôi biết thế nào cô cũng không nhịn được mà.”
Tôi quét mắt nhìn bọn họ, bước chân không dừng, đi thẳng ra cửa lớn.
Trần Kiêu chặn đường tôi.
“Tránh ra.”
“Giao ngọc bội ra đây.”
“Ngọc bội nào?”
“Đừng giả vờ nữa.” Sắc mặt Trần Kiêu cực kỳ khó coi. “Mẹ anh lục lại danh sách di vật của ông nội, phát hiện thiếu mất một miếng ngọc bội. Chính là cái cô đang giữ. Tô Niệm, đó là đồ của nhà họ Trần.”
“Mẹ anh chính miệng bảo tôi vứt đi cơ mà.”
“Đó là do bà không biết thứ đó quý giá!”
“Ồ? Bây giờ biết rồi? Ai nói cho bà ấy biết vậy?”
Tôi nhìn sang Triệu Diễn. Triệu Diễn cười, ra vẻ không phủ nhận cũng không thừa nhận.
“Cô Tô, miếng ngọc bội đó và con rắn là một cặp. Giữ riêng một món thì vô nghĩa. Sao không…”
“Sao không đưa hết cho anh?”
“Tôi ra giá năm mươi triệu.”
“Anh có trả năm trăm triệu tôi cũng không bán.”
Nụ cười của Triệu Diễn nhạt đi. Trần Kiêu tiến lên một bước, vươn tay định giật lấy.
Tôi lùi lại theo bản năng…
Bạch xà trong túi áo đột nhiên lao ra. Nó lớn rồi. Hiện tại, nó to bằng bắp tay tôi, lúc vọt ra từ trong túi, kích thước đó khiến mọi người trong đại sảnh đều hít một ngụm khí lạnh.
Nó ngóc cao đầu, chắn trước mặt tôi, gầm lên một tiếng rền rĩ trầm đục nhắm vào Trần Kiêu.
Trần Kiêu loạng choạng lùi lại phía sau.
“Mày đừng có qua đây…”
Cơ thể bạch xà đang phình to ra. Nó đã không còn mang kích thước của một con “rắn cưng” nữa. Thân hình tráng kiện cuộn một vòng bán kính hai mét trên nền đá hoa cương, lớp vảy phát ra luồng sáng bạc lóa mắt, cặp mắt vàng xanh gườm gườm nhìn chằm chằm Trần Kiêu.
Sắc mặt Triệu Diễn cũng biến đổi.
Anh ta lùi lại hai bước, lôi từ túi áo trong bộ vest ra một thứ… một lá bùa màu vàng.
Tôi không nhìn nhầm. Là bùa chú.
“Triệu Diễn!” Tôi hét lên, “Anh rốt cuộc là loại người gì?”
Anh ta không trả lời, ném thẳng lá bùa lên trước. Bùa chú tự bốc cháy giữa không trung, hóa thành một luồng kim quang lao thẳng vào bạch xà.
Bạch xà thét lên một tiếng dài. Âm thanh đó… y hệt tiếng gầm của cự xà mà tôi nghe thấy trong giấc mơ.
Kim quang đập vào thân rắn, bắn ra một tràng tia lửa. Bạch xà lảo đảo một chút nhưng không lùi. Nó ngược lại còn trườn về phía Triệu Diễn.
Triệu Diễn lùi liên tiếp năm bước, lôi thêm ba lá bùa nữa ném ra cùng lúc:
“Trấn!”
Ba đạo kim quang đồng loạt nện xuống bạch xà. Bạch xà bị ép phải dừng lại, trên lớp vảy xuất hiện mấy vết nứt, có ánh sáng bạc rỉ ra từ kẽ hở.
Nó đang đau đớn.
Tôi chẳng màng nghĩ ngợi, lao lên chắn trước mặt bạch xà.
“Tô Niệm, cô điên rồi!” Trần Kiêu hét lên từ xa.
Kim quang đập thẳng vào người tôi. Chẳng có cảm giác gì cả. Giống như một cơn gió nhẹ lướt qua.
Sắc mặt Triệu Diễn xám ngoét.
“Cô…” Anh ta trố mắt nhìn tôi. “Trên người cô có khí tức của nó?”
Bạch xà thò đầu ra từ sau lưng tôi, áp sát lưng tôi. Cơ thể nó đang run rẩy. Nhưng không phải vì sợ hãi. Mà là phẫn nộ.
Hai cái u nhỏ trên đỉnh đầu nó… trong khoảnh khắc này đâm toạc qua lớp vảy. Hai chiếc sừng nhỏ ngắn ngủn, màu trắng bạc, mọc ra từ đỉnh đầu nó.
Tất cả đèn đóm trong đại sảnh nổ tung.
Trong bóng tối, cơ thể bạch xà tỏa ra vầng sáng trắng bạc rực rỡ, thắp sáng cả không gian. Triệu Diễn ngã bệt xuống đất, chút máu trên mặt cũng rút sạch không còn giọt nào.
“Sừng… Nó mọc sừng rồi…” Giọng anh ta run rẩy. “Đó không phải là rắn… đó là…”
Bạch xà ngóc đầu lên, hai chiếc sừng bạc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong đêm. Nó cúi xuống nhìn tôi. Trong đôi mắt vàng xanh ánh lên một sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy.
Rồi nó cất tiếng. Không phải tiếng rít. Là giọng của con người. Trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự tang thương của ba ngàn năm.
“Kẻ nào dám đụng đến cô ấy.”
“Ta diệt cả nhà kẻ đó.”
Đại sảnh chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Triệu Diễn ngồi phịch dưới đất, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm bộ âu phục trên người. Môi anh ta tím ngắt, muốn lùi lại, nhưng cơ thể hoàn toàn bất tuân mệnh lệnh.
Bạch xà… không, lúc này đã không thể gọi nó là bạch xà được nữa. Nó cuộn vòng giữa đại sảnh, thân hình thô to như lu nước, những chiếc vảy trắng bạc lưu chuyển ánh sáng lạnh lẽo như kim loại dưới quầng sáng do chính nó phát ra. Hai chiếc sừng bạc sừng sững trên đỉnh đầu, độ cong vừa sắc bén vừa hoàn mỹ.
Nó cúi đầu, đôi con ngươi vàng xanh liếc qua Triệu Diễn, sau đó từ từ chuyển sang Trần Kiêu.
Trần Kiêu nhũn cả hai chân. Hắn quỳ rạp xuống. Không phải chủ động. Mà là phản ứng bản năng tận sâu trong ADN khi đối mặt với thú săn mồi ngự trị ở đỉnh chuỗi thức ăn.
“Tôi… tôi không biết…” Môi Trần Kiêu run lập cập. “Ông nội chưa bao giờ nói nó là thứ đồ này…”
“Nó?”
Giọng nói của bạch xà lại vang lên, chữ “Nó” được cắn răng nhấn cực mạnh.
Trần Kiêu nằm bò ra, trán đập mạnh xuống nền đá hoa cương.
“Tôi xin lỗi… tôi xin lỗi!”
“Ba năm.”
Bạch xà từ từ thu người lại, kích thước bắt đầu nhỏ dần, nhưng hai chiếc sừng bạc thì không biến mất.
“Ba năm với cái đệm sưởi không thèm cắm điện. Nhiệt độ âm tám độ mùa đông ngoài ban công. Nước uống lên meo mốc. Ngươi gọi đó là nuôi nấng sao?”
Trần Kiêu không dám ngẩng đầu.
“Nếu không có cô ấy…”
Đuôi rắn chỉ về phía tôi.
“… Ta đã chết rồi.”
Triệu Diễn bỗng lên tiếng, giọng khản đặc: “Ngươi… phong ấn của ngươi không thể nới lỏng nhanh như vậy được… là do miếng Xà Cốt Ngọc đó…”
“Không liên quan đến ngươi.”
Ánh mắt bạch xà dừng lại trên người anh ta. Cơ thể Triệu Diễn như bị một bàn tay vô hình đè nghiến xuống, không thể cử động.
“Nhà họ Triệu.” Bạch xà nói. “Nhà họ Triệu các ngươi đời đời thay ‘bên trên’ canh giữ phong ấn, phải không?”
Đồng tử Triệu Diễn co thắt dữ dội.
“Sao ngươi…”
“Ba ngàn năm rồi, ta bị phong ấn chứ đâu có ngủ say. Ngươi tưởng ta không biết gì à?”
Yết hầu Triệu Diễn trượt lên trượt xuống.
“Triệu Diễn.” Giọng bạch xà bình tĩnh lại, nhưng sự bình tĩnh đó còn đáng sợ hơn cả cuồng nộ. “Về nói cho kẻ đứng sau ngươi biết: Ta không muốn đánh nhau với chúng. Nhưng nếu chúng cứ một mực kéo đến…”
Nó hơi ngửa đầu, cặp sừng bạc rạch hai vệt sáng bén ngót trong không gian.
“Lần này, ta sẽ không để bị nhốt nữa đâu.”
Triệu Diễn như được đại xá, cả người mềm nhũn nằm rạp ra sàn, thở hồng hộc. Anh ta lồm cồm bò dậy, chẳng nói chẳng rằng cắm đầu bỏ chạy ra ngoài.
Cửa lớn đóng sầm lại sau lưng. Đại sảnh chỉ còn tôi và Trần Kiêu.
Trần Kiêu vẫn quỳ dưới đất. Kích thước của bạch xà đã thu về bằng kích cỡ bình thường, dài cỡ bắp tay tôi, ngoan ngoãn cuộn tròn dưới chân tôi. Nhưng hai chiếc sừng bạc trên đầu nó vẫn còn đó.
“Đứng lên đi.” Tôi nói với Trần Kiêu.
Hắn run rẩy đứng dậy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Tô Niệm…”
“Chuyện bức thư của luật sư.” Tôi nói.
Hắn ngẩn người.
“Rút lại đi.”
“Anh…”
“Anh thấy sao?”
Hắn liếc nhìn con rắn dưới chân tôi, nuốt nước bọt đánh ực.
“Rút… rút lại.”
“Và nữa. Từ giờ đừng tìm tôi nữa.”
“Được, được.”
Hắn lảo đảo chạy biến.
Đại sảnh khôi phục vẻ yên tĩnh. Cô tiếp tân của nhà đấu giá nấp sau quầy, thò nửa cái đầu ra nhìn tôi, mắt trợn tròn như quả chuông đồng.
Tôi gật đầu với cô ấy.
“Xin lỗi nhé, làm vỡ đèn của mấy người rồi.”
Miệng cô ấy mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Tôi khom người nâng bạch xà lên, cho vào túi áo. Lúc bước ra khỏi cửa, ánh nắng làm tôi hơi nheo mắt lại.
Bạch xà trong túi áo dùng đuôi móc lấy ngón tay tôi. Tôi cúi đầu nhìn nó.
“Sao vậy?”
Chaporia
Bình Luận (0)