Anh ta hạ thấp giọng, dẫn tôi đi vào lối riêng phía sau dành cho nhân viên.

Tô Như Yên nhìn bóng lưng tôi, hơi nghi ngờ:

“Sao Hứa Hâm lại đi lối riêng? Đó chẳng phải lối của nghệ sĩ à?”

“Chắc nó làm thêm thôi, đi kiểu gì chẳng được, đi đi, sắp bắt đầu rồi.”

Tôi đi vào phòng nghỉ của Bùi Du.

Trợ lý tự giác lui ra.

Bùi Du đưa cho tôi một chiếc bánh nhỏ.

“Bé con, cuối cùng em cũng tới rồi. Ăn tạm chút đi, lát xong anh dẫn em đi ăn ngon.”

“Cảm ơn.”

Tôi mở ra.

Trên bánh là những miếng xoài rất đẹp.

Vừa cầm nĩa lên, bình luận lại tràn tới.

【Người thích ăn xoài là nữ chính, sao hai người vẫn chưa gặp nhau?】

【Cốt truyện lệch rồi, tác giả không theo kịch bản à? Toàn do nữ phụ lừa nam chính.】

【Tôi thấy nữ phụ đâu có làm gì quá đáng, sao bị ghét dữ vậy?】

【Ai thấy nữ phụ không sai thì chịu nghiệp thay tôi nhé, đọc truyện mà không có não à?】

Bình luận hỗn loạn, bắt đầu cãi nhau.

Tôi nhìn chiếc bánh trước mặt, bỗng mất hứng ăn.

“Em đang nghĩ gì vậy? Không ngon à?”

“Không có, ngon mà.”

Tôi nếm một miếng, vị ngọt lan trên đầu lưỡi.

Bùi Du đưa tay lau khóe miệng tôi, vô thức tiến lại gần.

Hôm nay anh ăn mặc rất đẹp.

Lần đầu tiên một idol trên TV lại ở gần tôi như vậy.

Tôi bất giác căng thẳng.

Ngay khi tôi nghĩ anh sắp hôn mình thì cửa bị gõ.

Trợ lý nhắc sắp bắt đầu, bảo anh chuẩn bị.

Bùi Du xoa đầu tôi.

“Một lát có bất ngờ cho em.”

Tôi ngồi ở hàng ghế đầu.

Concert bắt đầu, ánh đèn toàn bộ tắt đi.

Giọng hát của Bùi Du trong trẻo, thu hút toàn bộ sự chú ý.

Màn hình lớn thỉnh thoảng chiếu xuống khán giả.

Các cặp đôi sẽ vui vẻ hôn nhau.

Đột nhiên, camera chuyển sang Tô Như Yên.

Cả hội trường xôn xao, chắc là vì vẻ đẹp của cô ta.

Tim tôi thắt lại, tưởng Bùi Du sẽ nhìn thấy.

Nhưng anh đứng trên sân khấu không quay đầu.

Bài hát cuối cùng của anh tên là 《Vì em》.

Do chính anh sáng tác.

Rất hay.

Anh đứng trên sân khấu, ánh mắt sâu sắc nhìn về phía tôi.

Khoảnh khắc đó, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tim tôi đập nhanh mất kiểm soát.

Bình luận lại xuất hiện, tiếp tục tâng bốc nữ chính, c.h.ử.i tôi vì đã cướp đi mọi thứ vốn thuộc về Tô Như Yên.

Hôm nay, tất cả bất ngờ đáng ra phải là của cô ta.

Tôi giả vờ không thấy, chỉ chuyên tâm nghe nhạc.

Tôi không phải nữ phụ độc ác sao?

Chương 4

Không độc ác thì làm sao làm nữ phụ.

Tôi sẽ không nói cho Tô Như Yên biết.

Bài hát kết thúc.

Bùi Du khẽ hỏi:

“Bài vừa rồi, em thích không?”

Cả khán đài đồng thanh hét “thích”.

Tôi cong môi, trả lời trong lòng:

Thích.

Rất thích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...