20px

Đèn xanh sáng lên, dòng người đổ về phía trước.

“Bỏ đi.” Ông ta thở dài, “Bộ xương già này, có nói thế nào cháu cũng không lọt lỗ tai. Cháu đã sắt đá thì sau này đừng có vác mặt tìm thằng Diễn nhà chú. Hai đứa coi như chưa từng quen nhau từ hôm nay.”

“Cháu sẽ làm thế.” Tôi nói.

“Sau này cháu tự liệu mà lo thân đi.” Ông ta vứt lại một câu cuối cùng, rồi cúp máy.

Bên tai chỉ còn lại tiếng ồn ào của xe cộ nghiến bánh trên đường.

Tôi đứng lại bên mép vỉa hè, để dòng người cuồn cuộn lách qua hai bên tôi.

Tự liệu mà lo thân.

Bốn chữ này, trước đây tôi đã từng nghe nhiều lần. Hồi nhỏ thi trượt, giáo viên chủ nhiệm gõ tay lên bài kiểm tra nhắc nhở; mới ra trường đi làm mà từ chối tăng ca, sếp cũng nói mát mẻ như thế; giờ thì lại đến từ cái giọng hằn học của gã bố chồng tương lai hụt.

Nhưng lần này, lọt vào tai tôi, nó không còn là lời răn đe, mà là một mục tiêu sáng rõ.

Tôi nhét điện thoại vào túi xách, rồi sải bước dài tiến về phía trước.

Trời có phần oi ả, gió lùa qua mang theo mùi ngai ngái của thảm cỏ mới cắt tỉa.

Kể từ hôm đó, tôi không nghe thêm bất kỳ cuộc gọi nào từ nhà họ Chu.

Chu Thần gửi tôi một tràng tin nhắn dài dằng dặc, bảo rằng anh trai cậu ta dạo này tâm trạng thất thường lắm, bảo bố mẹ cãi vã um sùm ở nhà, còn bảo bác trai đập vỡ mấy cái cốc giữa đêm. Cuối cùng, cậu ta dè dặt hỏi tôi: “Chị Tô, chị thật sự không quay lại nữa ạ?”

Tôi nhìn chằm chằm những dòng chữ ấy hồi lâu, cuối cùng chỉ nhắn lại một chữ duy nhất: “Không.”

Dấu nhắc nhập văn bản trên màn hình nhấp nháy vài lần, rồi cậu ta tuyệt nhiên không nói thêm lời nào nữa.

Mấy hôm đó, tôi lăng xăng đi các công ty thiết kế nội thất, bàn bạc phương án với các kiến trúc sư.

“Căn nhà 90 mét vuông này, chị muốn theo phong cách nào?” Anh kiến trúc sư đeo kính gọng mảnh, vừa lật giở bản vẽ vừa hỏi tôi.

“Đơn giản một chút.” Tôi suy nghĩ, “Đồ đạc ít thôi, ánh sáng nhiều vào.”

“Chị thích màu gì?” Anh ta lại hỏi.

“Trắng, màu gỗ, điểm thêm chút xanh lá.” Tôi mỉm cười, “Tôi muốn đặt một dãy giá sách lớn trong phòng khách, ngoài ban công trồng đầy hoa. Lúc về nhà mở cửa ra, có thể ngửi thấy chút hương đất.”

Anh ta gật gù, cắm cúi viết vẽ vào sổ: “Tường có thể dùng màu trắng ấm, sàn lát gỗ sồi sáng, ngoài ban công tôi sẽ chừa một đường rãnh nhỏ để tiện tưới cây.”

“Bếp đừng làm không gian mở.” Tôi bổ sung, “Tôi nấu ăn nhiều khói dầu lắm.”

“Được, dùng cửa lùa.” Anh ta ngước mắt nhìn tôi, “Chị sống một mình à?”

“Tạm thời là vậy.” Tôi trả lời, “Tương lai có thể sẽ thêm một bé mèo.”

Anh ta cười khẽ: “Mèo hay cào tường lắm, nhớ chọn chất liệu sô pha nào bền một chút.”

Trong quá trình sửa nhà, tôi gần như dồn hết tâm huyết vào đó.

Nào là chọn gạch, lựa đèn, chốt từng khoản ngân sách với cai thầu. Tô Tình thường xuyên cứ tan làm là chạy ù ra công trường, cùng tôi ngồi xổm trên nền xi măng, mường tượng về dáng vẻ tương lai.

“Chỗ này đặt cái bàn ăn nhỏ.” Cô ấy cầm thước cuộn đo đạc, “Cậu ăn một mình là vừa vặn. Bao giờ kiếm được anh người yêu, thì đổi bàn to hơn.”

“Ai bảo tớ nhất định tìm bạn trai.” Tôi thuận miệng đáp, “Biết đâu lại là bạn gái thì sao.”

Cô ấy “phụt” cười: “Được rồi, cậu vui là được.”

Tôi ngước nhìn trần nhà chưa sơn xong, chợt cảm thấy góc khuyết trống hoác trong tim đang dần được lấp đầy.

Con người dường như cũng giống vậy. Khoảng trống bị khoét rỗng, không nhất thiết phải nhờ một người khác lấp vào, mà có thể từ từ dùng thời gian, xi măng, gỗ ván, ánh đèn và cả hơi thở của chính mình để xây đắp lại.

Ngày sửa xong nhà, tôi đứng ngay giữa phòng khách mới tinh tươm, dưới chân là nền nhà vừa được lau sạch, trong không khí vẫn còn vương mùi sơn thoang thoảng.

Bóng cây ngoài cửa đong đưa, nắng xiên xiên hắt vào, rọi lên chiếc giá sách trắng tinh chưa hề bày biện bất cứ vật gì.

Tôi chợt nhớ ra, ba năm trước ở trung tâm môi giới Giang Cảnh Hoa Viên, tôi từng đứng trong căn hộ mẫu, nói với Chu Diễn: “Sau này ban công nhà mình phải đặt hai chiếc ghế mây, anh đọc sách, em ngẩn ngơ.

Hồi đó tôi cứ đinh ninh rằng, chữ “tổ ấm”, đằng sau nhất định phải đi kèm tên một người đàn ông, thì mới gọi là vẹn tròn.

Bây giờ tôi mới hiểu, nhà trước hết là một không gian, là nơi một người có thể yên tâm rũ bỏ mọi lớp vỏ bọc. Còn bên trong có thêm ai nữa không, đó là câu chuyện của bước thứ hai.

Hôm tân gia, tôi chỉ gọi Tô Tình và Đường Tịnh đến.

Hai cô nàng tay xách nách mang nồi niêu xoong chảo, hoa quả bánh kem, chậu cây cảnh nhỏ, nhí nhố ầm ĩ làm đầy cả căn nhà mới của tôi.

“Này, xem bảo bối trấn trạch bọn tớ tặng cậu đây.” Tô Tình tỏ vẻ thần bí lôi từ trong túi ra một tấm bảng gỗ nhỏ, trên đó khắc chữ mạ vàng: “Nhà của Lâm Mi Nguyệt”.

“Đồ thủ công này cậu đặt ở đâu thế?” Tôi đỡ lấy, bật cười nghiêng ngả.

“Cái tiệm nhỏ ngay cổng công trường bọn tớ đấy, chuyên làm cho những kẻ ngốc nghếch mới mua nhà như cậu.” Cô ấy nói, “Treo trước cửa, ai bước vào cũng biết, căn nhà này chỉ đứng tên một mình cậu.”

Đường Tịnh thì giơ điện thoại quay chụp khắp nhà: “Nhà cậu lấy sáng đỉnh thật.”

“Đương nhiên.” Tôi tựa vào bệ cửa sổ, tâm trạng thư thái chưa từng có, “Đây là tớ tự tay tính toán từng li từng tí mà.”

Cô ấy sững lại: “Cậu còn xem cả phong thủy nữa à?”

“Không.” Tôi lắc đầu, “Là tính toán rõ ràng, rốt cuộc bản thân mình muốn gì.”

Tối hôm đó, chúng tôi trải thảm dã ngoại giữa phòng khách vẫn chưa sắm sô pha, ba đứa quây quần bên nồi lẩu ăn đến nửa đêm.

Ánh đèn thành phố rực sáng bên ngoài cửa sổ, tôi bỗng có cảm giác như mình đang đứng ở một điểm xuất phát mới.

Trong cảm giác ấy len lỏi chút sợ hãi, nhưng phần nhiều là sự háo hức mong chờ.

Thời gian lật qua trang mới, cuộc đời tôi cũng lặng lẽ bước sang chương khác.

Dự án trong công việc ngày một nhiều, tôi bắt đầu đi công tác liên tục, tiếp xúc với nhiều chủ đầu tư và công trường khác nhau.

Có lần đi khảo sát một dự án cải tạo tòa nhà cũ ở ngoại tỉnh, đứng nơi cầu thang bỏ hoang, ngẩng nhìn bức tường bị đập dở dang, tôi chợt nhớ đến những năm tháng đã qua của mình.

Kết cấu cũ đã thủng lỗ chỗ trăm ngàn vết nứt, nếu cứ ngoan cố bám trụ, sớm muộn gì cũng có ngày sụp đổ toàn bộ. Cách tốt nhất, là nhân lúc nó chưa sập hẳn, đập đi, rồi xây lại.

Chỉ là lúc đập đi, sẽ rất đau.

Nhưng cơn đau qua rồi, sẽ có cơ hội để thiết kế lại từ đầu.

Mùa thu năm ấy, công ty cử tôi đến Hạ Môn tham dự một diễn đàn quy hoạch đô thị.

Khoảnh khắc máy bay hạ cánh, ngoài cửa sổ là một vùng mây ướt sũng, gió biển Hạ Môn lùa qua khe hở ống lồng, mang theo chút vị mặn mòi tanh nồng.

Tôi kéo vali, bước trên mặt sàn sáng loáng của sân bay, trong lòng thoáng chút ngẩn ngơ.

Thành phố này, đối với tôi mà nói, vừa là nơi bắt đầu, cũng là nơi kết thúc.

Bắt đầu, là từ căn nhà tân hôn vốn định mua chung cùng người khác, là những mộng tưởng vun vén cho hai người; Kết thúc, là lúc tôi rốt cuộc cũng nhận ra, dẫu rời xa nơi này, tôi vẫn có thể tái thiết lại cuộc đời mình ở một phương trời khác.

Diễn đàn khép lại, tôi không bay về ngay.

Tôi nán lại Hạ Môn thêm một ngày, đặc biệt ghé thăm cái trung tâm môi giới từng suýt nữa ghi tên “Chu Kiến Hoa”.

“Giang Cảnh Hoa Viên” giờ đã xây xong hoàn toàn, hàng cây cảnh trước cổng từ mấy gốc cây con leo lắt đã vươn mình thành bóng râm rợp mát.

Tôi đứng dưới tòa nhà ấy, nhìn những bộ quần áo phơi ngoài ban công, mơ hồ còn nghe thấy tiếng phim truyền hình xà phòng văng vẳng vọng ra từ nhà nào đó.

Trung tâm môi giới đã dời đi nơi khác, gian phòng trống năm xưa được cải tạo thành phòng sinh hoạt cộng đồng của khu dân cư, trước cửa dán tờ thông báo “Câu lạc bộ thư pháp người cao tuổi”.

Tôi không bước vào, chỉ đứng ngoài nhìn một lúc, rồi quay người rời đi.

Căn nhà từng suýt chút nữa mang tên tôi, giờ thuộc về ai, tôi chẳng rõ.

Có thể là một đôi vợ chồng trẻ mới cưới nào đó, cũng có thể là một cô gái giống tôi ngày xưa, cắn răng chắt bóp cho đủ tiền trả trước.

Dù là ai đi nữa, thì mọi chuyện cũng chẳng còn liên quan đến tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...