Trước khi rời Hạ Môn, tôi đi ngó qua căn nhà đứng tên mình.
“Chị Lâm này, chị có cân nhắc đến việc bán căn này đi không?” Cậu môi giới đứng ngoài cửa, chìa cho tôi một xấp tài liệu, “Thị trường hiện tại đang rất được giá, vị trí lại đẹp, tiềm năng sinh lời rất lớn.”
“Bán được bao nhiêu tiền?” Tôi buột miệng hỏi.
Cậu ta nhẩm tính rất nhanh: “Theo giá thị trường bây giờ, ít nhất chị cũng đút túi hơn một triệu tệ.”
Tôi đi vòng quanh phòng khách một lượt, đầu ngón tay lướt qua bệ cửa sổ từng bị nắng thiêu đến bỏng rát.
Năm nay, tôi sống trong căn nhà này chẳng được bao lâu, phần lớn thời gian nó cứ tĩnh lặng đứng đó, như một người bạn câm lặng.
Nhưng tôi biết, chính nó đã cho tôi sự tự tin.
Kiểu tự tin “Mình có thể đi bất cứ đâu, nhưng vẫn có chốn để quay về”.
“Bán đi.” Tôi quay người, dõng dạc nói với cậu môi giới, “Nhưng tôi có một điều kiện.”
“Chị cứ nói.” Cậu ta lập tức vểnh tai nghe ngóng.
“Tôi hy vọng người mua là một cô gái tự bỏ tiền túi của mình.” Tôi ngừng một lát, “Đương nhiên, tôi biết việc này mấy người không thể kiểm soát hoàn toàn được. Vậy thế này đi, cậu cứ để tâm giúp tôi, nếu có khách nào phù hợp, thì ưu tiên cho cô ấy.”
Cậu ta sững người một thoáng, rồi cười tươi rói: “Dạ được, em sẽ cố gắng lưu ý giúp chị.”
Thủ tục diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng, căn nhà nhanh chóng được bán đi.
Người mua là một cô gái vừa được thăng chức, diện bộ vest phẳng phiu, trong ánh mắt ngập tràn vẻ phấn khích không giấu giếm nổi.
“Chị Lâm, em thực sự rất thích căn nhà này.” Cô ấy dạo một vòng quanh phòng khách, “Em dành dụm mấy năm trời, mới gom đủ tiền đặt cọc. Mới đầu bố mẹ em cũng không tán thành chuyện em một thân một mình mua nhà nơi đất khách quê người, cứ bảo là vất vả quá. Nhưng em vẫn muốn cược một ván.”
Nhìn cô ấy, tôi như thấy lại bóng dáng chính mình năm nào.
“Vất vả thì chắc chắn là vất vả rồi.” Tôi mỉm cười, “Nhưng khi lần đầu tiên đứng trước cuốn sổ đỏ ghi tên mình, mọi sự vất vả đều trở nên vô cùng xứng đáng.”
Ngày sang tên, chúng tôi ký tên xong trước cổng trung tâm đăng ký đất đai, cô ấy ôm cuốn sổ mỏng tang, cẩn thận lật mở từng trang, nhìn thấy tên mình nằm chễm chệ ở mục Bên B, hốc mắt cô ấy đỏ hoe.
“Cảm ơn chị đã bán nhà cho em.” Cô ấy lí nhí.
“Chị cũng cảm ơn em.” Tôi nhận lấy cây bút cô ấy đưa, ký tên mình vào dòng cuối cùng, “Cảm ơn em đã tiếp nhận nó.”
Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi dâng lên một sự nhẹ nhõm không thốt nên lời.
Tôi không phải đang từ biệt căn nhà này, mà là đang truyền lại một nguồn sức mạnh cho một người khác.
Tiền bán nhà nhanh chóng được giải ngân.
Lúc tin nhắn ngân hàng ting ting, tôi đang ngồi băng ghế sau chiếc taxi, ngoài cửa sổ là ráng chiều Hạ Môn sắp sửa tắt lịm.
Mấy con số không đằng sau dãy số ấy khiến tôi thoáng ngẩn ngơ mất một giây.
Số tiền này, với nhiều người, đồng nghĩa với việc đổi một chiếc xe xịn hơn, tậu một căn nhà rộng rãi hơn, hay nâng tầm cuộc sống lên một nấc thang mới.
Tôi cầm điện thoại suy tính rất lâu, cuối cùng mở một trang web đã lâu không đụng tới.
Đó là một tổ chức từ thiện tôi tình cờ theo dõi vài năm trước, chuyên dựng góc thư viện, xây ký túc xá, cung cấp băng vệ sinh cho các em gái vùng cao.
Tôi liên hệ với người phụ trách, call video xác nhận lại một vài chi tiết.
“Chị Lâm, chị chắc chắn chứ ạ?” Cô ấy qua màn hình liên tục xác nhận, “Số tiền lớn thế này, đủ để chúng em làm trọn vẹn dự án ở ba huyện, thậm chí còn dư dả xây thêm một tòa ký túc xá nữ.”
“Chị chắc chắn.” Tôi gật đầu, “Dù không ghi tên chị cũng chẳng sao.”
“Vậy chúng em sẽ gửi cho chị báo cáo chi tiết về tiến độ dự án và minh bạch tài chính.” Cô ấy nghiêm túc nói, “Cũng sẽ kể cho các em học sinh nghe, là do một người chị đã giúp các em xây nên những thứ này.”
“Không cần nói tên chị đâu.” Tôi bảo, “Chỉ cần bảo, có một người chị, từng rất khao khát có một căn nhà, giờ tặng các em một thư viện.”
Tắt video, tôi úp ngược điện thoại lên đùi.
Chiếc xe nhích từng chút một trên đường cao tốc, ánh đèn thành phố bừng sáng nối tiếp nhau, tựa dải sông lấp lánh.
Giây phút đó, tôi bỗng ngộ ra, năm xưa tôi sống chết cố chấp với căn nhà tân hôn ấy, không chỉ vì thèm muốn một mái nhà che mưa che nắng, mà là vì dưới mái nhà ấy, tôi ngỡ mình sẽ tìm thấy giá trị của bản thân.
Nhưng giờ thì tôi hiểu rồi, giá trị không nhất thiết phải in hằn trên tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, mà có thể viết lên muôn ngàn nơi chốn khác.
Chẳng hạn như từng trang sách cũ kỹ được lật giở, hay những tuổi thanh xuân được nâng đỡ che chở.
Rời Hạ Môn, tôi quay về thành phố cũ, tiếp tục công việc thiết kế.
Sự nghiệp dần đi vào quỹ đạo, tôi bắt đầu chạm tay vào những dự án tầm cỡ hơn.
Sau này có dịp, tôi tham gia một dự án tái thiết thị trấn ven biển.
Đó là nơi từng bị bão càn quét, bao ngôi nhà chỉ còn trơ lại nửa vách tường, nửa kia đã chìm nghỉm dưới biển sâu.
Đứng trên nóc nhà lợp tạm, dưới chân là mảnh ngói vỡ và ván gỗ sũng nước, gió biển quất từng cơn ràn rạt vào mặt.
Một bà lão trong làng trỏ tay về phía xa, bảo: “Chỗ đó ngày trước là phòng của cháu gái lão, năm ngoái bão to, chỉ một đêm là bay sạch.”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay bà, nơi ấy chỉ trơ trọi một bộ khung nhà trống hoác bị mưa gió gặm nhấm.
“Chờ xây nhà mới xong, con bé sẽ lại có căn phòng mới thôi bà ạ.” Tôi nói với bà.
Bà mỉm cười, ánh nắng dát một lớp sáng lấp lánh lên những nếp nhăn in hằn trên mặt.
Tối đó, tôi cắm cúi sửa bản vẽ trong khu nhà lắp ghép dã chiến, tiếng sóng biển rì rào vọng vào cửa sổ, gõ nhịp theo từng nhịp đập trái tim.
Tôi bỗng vững tin vào một điều.
Thứ tôi muốn làm sau này, không chỉ là vẽ nên những căn nhà đẹp đẽ, bán chạy, mà là giúp thêm nhiều người có một chốn che mưa chắn gió thực sự.
Cái chốn ấy, gọi là “nhà”.
Mấy năm cứ thế trôi qua.
Từ một nhà thiết kế quèn, tôi dần leo lên vị trí quản lý dự án, từ kẻ chỉ vẽ đường kẻ trên bản vẽ của người khác, giờ tôi đã có thể tự tay ký tên lên thiết kế của chính mình.
Tên tôi bắt đầu được xướng lên tại các diễn đàn chuyên ngành, có những hậu bối trẻ đến xin kết bạn WeChat, bảo rằng xem qua các tác phẩm của tôi và được truyền cảm hứng rất nhiều.
Tôi vẫn sống một mình, thi thoảng đi công tác, rảnh rỗi thì nằm nhà uống rượu, đọc sách, cày phim cũ.
Chuyện tình cảm, chẳng phải không có ai theo đuổi.
Đồng nghiệp, chủ đầu tư, thậm chí cả mấy ông chủ ngoại tỉnh quen biết qua dự án, đều từng bày tỏ sự yêu mến.
Có lần, một vị kiến trúc sư là đối tác mời tôi đi ăn, anh ta đã ly hôn, có một cô con gái vừa lên tiểu học.
Đang ăn dở bữa, anh ta bất chợt nghiêm túc hỏi tôi: “Em còn kỳ vọng gì vào hôn nhân không?”
Tôi buông đũa, ngẫm nghĩ vài giây.
“Có chứ.” Tôi nói, “Nhưng em sẽ không bước vào một mối quan hệ chỉ vì hai chữ ‘kết hôn’ nữa.”
“Thế mục đích của em là gì?” Anh ta hỏi.
“Lấy ‘cùng nhau chung sống’ làm mục tiêu.” Tôi đáp, “Em mong người đó sẽ cùng em làm vô số những điều vụn vặt. Cùng ăn những bữa cơm, cùng ngắm biển, cùng cãi vã, cùng vun trồng một chậu cây nhặt nhạnh từ chợ hoa về sống dở chết dở.”
“Nghe chẳng lãng mạn chút nào.” Anh ta bật cười.
“Nhưng rất chân thực.” Tôi cũng cười, “Lãng mạn thì phải có, nhưng không thể chỉ có mỗi lãng mạn.”
Sau đó, chúng tôi không tiến tới với nhau.
Chẳng phải anh ta không tốt, mà vì trong một số vấn đề, cả hai không tìm được tiếng nói chung.
Chẳng hạn như, có dọn về sống chung khu đô thị với bố mẹ anh ta không, hay nếu con gái anh ta sang ở, phòng ốc sẽ thu xếp ra sao.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, rất nhiều lựa chọn vốn dĩ không có “đúng” hay “sai”, chỉ có hợp hay không hợp.
Tôi cũng dần học được cách, không lấy “có phải người tốt hay không” để đánh giá đối tượng tiềm năng, mà tự hỏi mình một câu đơn giản hơn.
“Ở bên cạnh người đó, mình có thể thản nhiên làm chính mình hay không.”
Chaporia
Bình Luận (0)