Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi tạnh mưa, việc làm ăn của sạp thịt kho Chu ký lại càng khấm khá hơn trước .
Nguyên do vô cùng đơn giản, mấy người hàng xóm sau khi được nếm thử chảo cơm chiên thịt kho hôm ấy , vừa sang ngày thứ hai đã đồn đại khắp nơi.
"Chu ký không chỉ có thịt kho ngon, mà cơm chiên cũng thơm phức!"
"Nghe nói là do vị Tống Tiên sinh kia chiên đấy!"
"Chiêu Đệ này , khi nào thì cháu mới chịu bán thêm cơm thế? Nhà dì ăn xong bát cơm chiên thịt kho của nhà cháu, về ăn cơm khác cứ thấy nhạt nhẽo thế nào ấy ."
Ta bị hỏi đến mức đầu to như cái đấu.
Vốn dĩ ta chỉ muốn bán thịt kho, ai ngờ đâu một trận mưa rào lại vô tình sinh ra một món mới độc đáo thế này .
Tống Quân Nghiêu thì chẳng chút vội vàng, chàng ngồi sau sạp hàng thong thả viết viết tính tính. Ta tò mò ghé mắt nhìn sang, chỉ thấy trên mặt giấy đã được chàng liệt kê ra mấy dòng chữ ngay ngắn:
Món kho chia làm ba loại: Nhắm rượu thông thường, Ăn kèm cơm bữa, Quà biếu nguyên hộp.
Món mới: Cơm chiên thịt kho, bán giới hạn vào giờ Ngọ.
Vị mới: Ngó sen mật ong, Cổ vịt cay, Móng giò hương tương.
Đóng gói: Giấy dầu đổi thành hai lớp, bên ngoài đóng dấu đỏ.
Ta càng nhìn hai mắt càng sáng lên: "Huynh định biến cái sạp nhỏ này thành một t.ửu lầu để kinh doanh đấy à ?"
Tống Quân Nghiêu lắc đầu: "Tửu lầu bán sự bề thế, sang trọng; Chu ký bán hương vị của khói bếp nhân gian. Hai thứ đó khác nhau ."
"Thế sao huynh phải viết nhiều thế này ?"
"Khói bếp nhân gian thì cũng cần phải tính toán sổ sách rõ ràng chứ."
Ta thích câu nói này của chàng .
Ngay đêm hôm đó, chúng ta quyết định thử nấu những hương vị mới.
Ta ra chợ mua ngó sen tươi, cổ vịt và móng giò, còn Tống Quân Nghiêu thì lấy ra phương t.h.u.ố.c bí truyền mà chàng vừa tự tay bốc. Hai chúng ta cứ thế bận rộn trong gian bếp nhỏ cho đến khi mảnh trăng non đã treo lơ lửng trên ngọn cây.
Món ngó sen mật ong yêu cầu vị ngọt nhưng không được ngấy. Lúc đầu ta lỡ tay cho hơi nhiều đường, Tống Quân Nghiêu nếm thử một miếng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại .
Ta lập tức lo lắng: "Không ngon sao ?"
"Ngon."
"Thế sao huynh lại nhíu mày?"
"Ngọt quá rồi ."
Ta không phục: "Ngọt không tốt sao ? Các cô nương và trẻ nhỏ đều thích ăn ngọt mà."
Tống Quân Nghiêu khẽ liếc nhìn ta : "Vị ngọt phải biết giữ lại chút hậu vị thanh tao. Miếng đầu tiên đã dâng lên hết thảy, đến miếng thứ hai tự khắc sẽ thấy ngấy."
Ta dẩu môi, hậm hực nhét đôi đũa vào tay chàng : "Chỉ giỏi cái miệng thôi, huynh vào mà làm ."
Tống Quân Nghiêu mỉm cười không chấp nhặt, chàng bắt đầu tự tay gia giảm lại nồi nước dùng, thêm chút muối, một chút giấm, lại thả thêm mấy lát gừng thái mỏng. Khi những lát ngó sen được vớt ra khỏi nồi, màu sắc của chúng trở nên trong trẻo, bóng bẩy hơn hẳn. Cắn một miếng, vị ngọt thanh khẽ lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng ngay sau đó là một chút hậu vị thanh mát, sảng khoái vô cùng.
Ta liền tù tì ăn luôn ba miếng, không kìm được mà gật đầu tán thưởng: "Món này được đấy."
Tống Quân Nghiêu cười : "Chu cô nương vừa ý là tốt rồi ."
"Huynh bớt đắc ý đi nhé."
Còn món cổ vịt cay thì lại là sở trường của ta .
Lúc ta bỏ ớt vào nồi, mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái, Tống Quân Nghiêu đứng bên cạnh nhìn mà chỉ biết im lặng.
"Sợ cay à ?"
"Vẫn ổn ."
"Cái kiểu 'vẫn ổn ' này chính là sợ chứ còn gì nữa."
"Không phải ."
Nửa canh giờ sau , Tống Quân Nghiêu nếm thử một miếng cổ vịt cay, vành tai chàng từ từ đỏ ửng lên, trên trán cũng lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
Ta cố nén cười , trêu chọc: "Thế nào rồi , Tống tú tài, có cay không ?"
Sắc mặt Tống Quân Nghiêu vẫn tỏ ra vô cùng bình thản: "Vẫn ổn ."
"Thế tại sao huynh cứ uống nước liên tục vậy ?"
"Người đọc sách... dễ bị khô họng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nha-co-chang-tu-tai-boc-toi/6.html.]
"Thế sao mắt huynh lại đỏ lên rồi kìa?"
"Do khói bếp hun vào mắt thôi."
Đến lúc
này
thì
ta
thực sự
không
chịu nổi nữa, ôm bụng
cười
ngặt nghẽo bên cạnh bàn.
Vì cười quá đà nên đôi đũa trên tay ta cũng rơi bộp xuống đất. Tống Quân Nghiêu bất đắc dĩ nhìn ta , dịu dàng đưa sang một chén trà ấm: "Chu cô nương, cười từ từ thôi kẻo bị hụt hơi đấy."
Ta đón lấy chén trà , đôi mắt cong cong ngập tràn ý cười nhìn chàng : "Huynh nói xem, một người không biết ăn cay như huynh , tại sao lại cứ cố chấp đòi thức đêm thử vị cùng ta làm gì?"
Tống Quân Nghiêu khẽ hạ giọng, thanh âm trầm thấp: "Vì nàng thích."
Ba chữ ấy nhẹ bẫng tựa như một cơn gió đêm thoảng qua, thế nhưng đối với ta , nó còn nóng bỏng và thiêu đốt hơn cả một nồi dầu ớt đang sôi sùng sục.
Nụ cười trên môi ta bỗng chốc cứng đờ.
Ta vội vã cúi đầu hớp một ngụm trà , giả vờ như mình nghe không rõ: "Huynh nói cái gì cơ?"
Tống Quân Nghiêu không lặp lại lời vừa rồi , chàng chỉ lặng lẽ cụp hàng mi dài, thong thả thu dọn bát đũa trên bàn.
Món cuối cùng — móng giò hương tương — là tốn nhiều công sức nhất. Lửa phải thật nhỏ, thời gian phải thật đủ, lớp da ngoài phải đạt đến độ mềm dẻo, mà phần thịt sát xương cũng phải thấm đượm gia vị. Hai chúng ta cứ thế ngồi canh bên bếp lửa, canh mãi cho đến tận đêm khuya.
Ta buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ díu c.h.ặ.t vào nhau , ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ mà đầu cứ gật gù như giã tỏi.
Tống Quân Nghiêu lấy một chiếc áo khoác nhẹ nhàng choàng lên vai ta : "Buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi ."
"Không được , phải canh hỏa hầu."
"Tại hạ canh cho."
"Huynh biết xem sao ?"
"Biết."
"Nấu khét là ta trừ vào tiền phòng của huynh đấy nhé."
"Được."
Ta thực sự chịu hết nổi rồi , bèn tựa lưng vào đống củi khô bên cạnh mà lim dim ngủ thiếp đi .
Trong cơn mơ màng, ta đã dệt nên một giấc mộng.
Trong mơ, sạp thịt kho Chu ký đã được mở rộng thành một cửa tiệm lớn khang trang, trước cửa người qua kẻ lại tấp nập, bảng hiệu sơn son thiếp vàng được treo cao ch.ót vót. Ta đứng sau quầy thu ngân đếm tiền, còn Tống Quân Nghiêu thì đứng ngay bên cạnh mỉm cười ghi chép sổ sách. Có người đi ngang qua hỏi hai chúng ta có phải là phu thê không , ta vừa định lên tiếng phủ nhận thì Tống Quân Nghiêu đã dịu dàng nắm lấy tay ta , mỉm cười đáp: "Phải."
Ta giật mình tỉnh giấc.
Ánh lửa trong lò vẫn cháy bập bùng, ấm áp. Tống Quân Nghiêu ngồi bên cạnh, trên tay cầm một cuốn sách nhưng rất lâu rồi chàng không hề lật sang trang mới. Thấy ta mở mắt, chàng nhẹ giọng nói : "Vừa vặn lúc chín."
Móng giò được vớt ra khỏi nồi, sắc tương óng ả, bóng bẩy, dùng đũa chọc nhẹ một cái đã thấy mềm nhừ. Ta nếm thử một miếng, vị ngon ngọt, béo ngậy ngập tràn khoang miệng khiến đôi mắt ta híp lại vì sung sướng.
"Thành công rồi !"
Vì quá đỗi vui mừng, ta vô thức xoay người nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Tống Quân Nghiêu, reo lên: "Tống Quân Nghiêu, thực sự thành công rồi này !"
Tống Quân Nghiêu khẽ cúi đầu nhìn bàn tay ta đang níu c.h.ặ.t lấy tay áo chàng , ý cười nơi đáy mắt sâu thẳm như đại dương: "Ừm, thành công rồi ."
Lúc này ta mới hậu tri hậu giác mà vội vàng buông tay ra , hai gò má đỏ bừng lên, nóng hổi chẳng khác nào cái móng giò vừa mới ra lò.
Tống Quân Nghiêu lại vờ như không nhìn thấy sự ngượng ngùng ấy , chàng gắp miếng móng giò ngon nhất đặt vào bát của ta , nhẹ nhàng nói : "Chu cô nương đã vất vả rồi ."
"Huynh cũng vất vả mà."
"Vậy... tại hạ có được phần thưởng gì không ?"
Ta lập tức cảnh giác: "Huynh lại muốn đòi đùi gà à ?"
Tống Quân Nghiêu lắc đầu: "Hôm nay tại hạ không muốn đùi gà."
"Thế huynh muốn cái gì?"
Chàng đăm đăm nhìn ta , giọng nói dịu dàng như dòng nước mùa xuân: "Tại hạ muốn ... sau này mỗi khi Chu cô nương thử món mới, đều phải gọi tại hạ đi cùng."
Trái tim ta bỗng đập loạn một nhịp.
Cái này mà cũng tính là yêu cầu sao ?
Thử món mới thì đương nhiên là phải gọi chàng rồi , không gọi chàng thì ta còn biết gọi ai được nữa chứ? Thế nhưng, lời này một khi thốt ra từ khuôn miệng của chàng , nghe vào tai lại cứ như thể chàng đang dùng một sợi chỉ đỏ vô hình, nhẹ nhàng trói buộc hết thảy những năm tháng dài rộng về sau của hai chúng ta lại với nhau vậy .
Ta cúi đầu c.ắ.n một miếng móng giò, lí nhí đáp: "Xem biểu hiện của huynh đã ."
Tống Quân Nghiêu khẽ mỉm cười , đôi mắt lấp lánh như chứa cả trời sao : "Vậy tại hạ sẽ tiếp tục biểu hiện thật tốt ."
Chaporia
Bình Luận (0)