Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi cưới, tôi và Giang Cập không hề vượt quá giới hạn, ai nấy lo việc nấy, ngủ riêng, chưa từng hôn nhau , chỉ nắm tay trước mặt người khác, thi thoảng hỏi xã giao xem đối phương có về ăn cơm không , cuối tuần có đi đâu chơi không , đi công tác cũng phải thông báo trước .
Anh làm việc rất bận, tháng nào cũng đi công tác, tuần nào cũng có tiệc tùng, xung quanh toàn là những người ưu tú trong giới thượng lưu, tôi thật sự không chen chân vào được , nên cũng chẳng có chuyện gì để nói với anh .
Tương tự, có đôi khi Giang Cập cũng chẳng hiểu nổi tôi .
Tại sao người ta lại có thể bật dậy dọn dẹp phòng ốc vào lúc ba giờ sáng.
Tại sao người ta lại ngồi xe suốt ba tiếng đồng hồ chỉ để mua món tráng miệng mình thích.
Tại sao người ta lại rảnh rỗi đến mức nói chuyện phiếm với ch.ó mèo.
Nhưng tôi luôn hiểu rõ, tôi và Giang Cập kết hôn là để lợi dụng lẫn nhau , không liên quan đến tình cảm.
Có lẽ đến ngày nào đó ai trong hai đứa gặp được tình yêu đích thực, thì đường ai nấy đi .
Tôi cũng không coi anh là chồng, nói bạn bè thì chưa tới, gọi là bạn cùng phòng thì hợp hơn.
Giang Cập còn tận tụy hơn tôi , mỗi ngày đều báo cáo lịch trình, đương nhiên, cứ như là báo cáo công việc vậy , giọng điệu nghiêm túc, tôi thì qua loa cho xong, chỉ đáp lại một chữ.
Ngoài việc cuộc sống sung túc hơn, tôi chẳng thấy mình giống người đã kết hôn chút nào, đến nỗi thỉnh thoảng thấy trai đẹp , tôi đều vô thức muốn làm quen, đến khi lôi điện thoại ra mới sực tỉnh, mình đang phạm lỗi !
Thế nên lúc đăng bài trên vòng bạn bè để phối hợp với cô bạn thân , tôi hoàn toàn không nghĩ tới việc phải chặn cái người quan trọng nhất này lại ...
3
Tôi chụp màn hình tất cả những gì Giang Cập gửi rồi gửi cho Giản Trữ.
[Chồng tớ hình như bị bắt cóc rồi , tên tội phạm này đúng là ngu ngốc, đến tình hình của bọn tớ mà cũng không thèm tìm hiểu. Tình cảm của tụi tớ làm gì đến mức này chứ, thật không chuyên nghiệp!]
[Cậu nói xem, nếu anh ta bị bắt cóc thật thì tớ có nên cứu không ?]
[Với cái gia sản của anh ta , chắc là bị tống tiền mấy mục tiêu lớn đấy, tớ thấy không đáng đâu .]
[Không được thì tớ xé vé luôn cho xong, cậu nghĩ sao ?]
Tôi cúi đầu gõ phím lia lịa, xả hết bực dọc.
Sau khi gửi câu cuối cùng, nhìn rõ cái tên trên cùng, khóe miệng tôi cứng đờ.
Nhưng mà muộn rồi .
Giang Cập hình như bị tôi chọc cho bật cười .
[Nếu em còn chút lương tâm thì hãy nhớ lại lời thề trong đám cưới lúc trước đi .]
Dù trong lúc nghèo khó hay giàu sang...
Tôi bắt anh nghe tôi giải thích, tất cả chỉ là đùa thôi mà!
Nói liên hồi mười mấy phút, phía bên kia không đáp lại một lời.
Hết cách, tôi đành gọi một cuộc điện thoại.
Không phải anh nghe máy.
Là giọng một người phụ nữ: "Chào phu nhân, sếp Giang say rượu rồi ạ."
Tim tôi đập thình thịch.
Trong đầu thoáng hiện lên vô số tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết.
Đối phương lại nói : " Tôi và trợ lý Lý đang đưa sếp Giang về khách sạn, phu nhân yên tâm, sếp không sao đâu ."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là Giang Cập say rượu.
Thảo nào, những lời nói lúc nãy đâu giống phong cách của anh .
Nhưng tôi lại tò mò không hiểu, người này riêng tư lại có sự tương phản lớn đến thế sao ?
Chuyện cũng do tôi mà ra , tôi đặt một bó hoa cho Giang Cập coi như tạ lỗi .
Đến trưa hôm sau anh mới nhắn tin lại .
Chụp một bức ảnh bó hoa.
[Cảm ơn.]
Giọng điệu lại quay về vẻ ngắn gọn như thường ngày.
[Xin lỗi , hôm qua hiểu lầm em rồi .]
Rõ ràng là
anh
đã
đọc
những lời giải thích của
tôi
.
Tôi rất rộng lượng mà tha thứ: [ Nhưng mà lúc say anh trông cũng có nét riêng đấy chứ.]
Giang Cập gửi một chuỗi dấu ba chấm.
Anh có vẻ rất ghét bị trêu chọc, mỗi lần tôi nói gì đó thú vị, anh sẽ im lặng giả câm.
Tôi lập tức thu hồi, đổi chủ đề.
[ Đúng rồi , hai hôm nữa em đi du lịch.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-kiem-soat-ban-than/chuong-2.html.]
Ngay lúc nãy, Giản Trữ thất vọng nói với tôi rằng gã bạn trai qua mạng của cô ấy vừa lộ ảnh thật, nặng hai trăm cân, thấp hơn cô ấy , đầu còn hói hơn cả bố cô ấy .
Tôi hỏi cô ấy sao lại yêu được .
Cô ấy bảo gã đó có giọng nói trời phú, chơi game chỉ cần mở mic là lấy mất hồn cô ấy rồi .
Tuy tình yêu không còn nhưng kỳ nghỉ vẫn phải đi chơi.
Thế nên cô ấy hỏi tôi có muốn đi cùng không .
Tôi thấy cũng ổn .
Giang Cập truy hỏi: [Một người thôi à ?]
[Hai người .]
Phía trên màn hình vẫn luôn hiển thị trạng thái đang nhập tin nhắn.
Tôi đợi rất lâu.
Mãi một lúc sau anh mới gửi lại đúng một chữ [Ồ].
Tôi buột miệng nhắn: [Giang Cập, anh chán thế, chẳng bằng…]
Định nhắn là [chẳng bằng thú cưng nhà anh còn thú vị hơn] nhưng nghĩ lại thấy giống như đang c.h.ử.i người ta , nên tôi lập tức thu hồi lại .
Giang Cập lại rơi vào trạng thái im lặng kỳ lạ.
Tôi vội giải thích.
[Đừng hiểu lầm, em không có ý gì khác đâu , anh rất tốt .]
Anh đáp đã biết .
[Chúc hai người chơi vui vẻ.]
4
Giản Trữ vì thất tình nên kéo tôi đi chơi xả láng.
Nào là lướt sóng, dù lượn, lặn biển.
Tôi đăng tám bài lên trang cá nhân mỗi ngày, bộ bikini nào cũng không trùng lặp.
Caption của hai đứa đều là đi copy trên mạng, kiểu đối đáp qua lại với nhau .
Của cô ấy là: Góc nhìn người yêu.
Của tôi là: Góc nhìn bạn trai.
Cô ấy dùng: Phục thật, thích quá đi .
Tôi liền dùng: Hỏng rồi , thích quá đi .
Câu trước của cô ấy là: Đối tác cùng phí hoài thời gian.
Câu sau tôi tiếp lời: Đối tác cùng lãng phí sự lãng mạn nhân gian.
Một vài người bạn chung thấy vậy cũng vào bình luận hưởng ứng.
Điều hiếm thấy là, Giang Cập vốn luôn bận rộn với công việc nay cũng bắt đầu đăng bài trên trang cá nhân.
Nhưng mà, có gì đó hơi quái gở.
[Thản nhiên nhìn đời.]
[Không bình luận gì thêm.]
[Dần quên người cũ.]
[Khá tốt , khá tốt .]
Tôi nhìn chằm chằm một lúc lâu vẫn chẳng hiểu mô tê gì, đành hỏi Giản Trữ bên cạnh: "Anh ta bị sao thế nhỉ?"
Vì tôi và Giang Cập là hôn nhân hình thức, vốn chẳng nghĩ đến chuyện phát triển sâu xa, nên cả hai chưa từng kết bạn WeChat với bạn bè xung quanh của đối phương, mọi thứ chỉ dừng lại ở mức xã giao.
Đây là lần đầu tiên Giản Trữ được xem WeChat của anh .
Cô ấy soi từ trên xuống dưới .
"Hai người dùng ảnh đại diện đôi à ?"
"Ôi vãi, hình nền WeChat của anh ta còn là cậu nữa kìa?"
"Không đúng nha, chẳng phải hai người giả vờ kết hôn thôi sao ? Sao tên WeChat của anh ta vẫn là tên viết tắt của cậu ?"
Đó là vì Giang Cập bảo cần phải hoàn thiện mọi chi tiết, như vậy mới có thể đối phó với sự nghi ngờ từ bố mẹ anh .
Tôi chẳng dám nói là, thật ra tất cả mật khẩu của anh đều là sinh nhật tôi .
Chẳng trách người ta là sếp lớn, chỗ nào cũng nghĩ tới, đúng là tinh tế thật.
Lạc đề rồi .
Giản Trữ phân tích một cách lý trí: "Chắc là bị công việc hành hạ đến điên rồi . Cậu biết đấy, người đi làm thì hiếm ai còn bình thường lắm, với tư cách là vợ thì cậu cũng nên quan tâm anh ta nhiều chút. Dù sao cũng là chồng trên danh nghĩa, anh ta mà điên thật thì cậu cũng bị ảnh hưởng đấy."
Chaporia
Bình Luận (0)