Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi thấy cũng có lý.
Bèn nhắn cho anh một câu: [Anh không sao chứ?]
Giang Cập chậm rãi gửi lại : [...Không sao .]
Có lẽ sợ tôi nhìn thấy sự yếu đuối trong lòng mình , anh lại xóa hết mấy bài đăng kia đi .
Tôi tiếp tục an ủi: [Lần sau có chuyện gì cứ nói thẳng với em, đừng làm thế.]
Phía bên kia tỏa ra một nỗi buồn man mác.
[Xin lỗi , sẽ không có lần sau nữa đâu , em đừng suy nghĩ nhiều.]
Lạ thật.
Sao càng an ủi, người này lại càng buồn bã hơn nhỉ?
Giản Trữ bảo cách tôi nói chuyện cứng nhắc quá.
Tôi sửa lại một chút.
[Không sao đâu , anh có suy nghĩ gì cứ nói ra , đều là người trưởng thành cả rồi , em hiểu mà.]
Giang Cập đáp một câu cực kỳ lạnh lùng: [Xin lỗi , anh phải làm việc đây.]
Được thôi.
Người cuồng công việc thật là lợi hại, khả năng tự điều chỉnh cảm xúc cũng chẳng vừa .
5
Khi đi đến quán rượu nhỏ, Giản Trữ đã trúng tiếng sét ái tình với ca sĩ hát ở đó.
Nhưng cô ấy ở phương diện này khá nhát, cứ nài nỉ tôi đi xin WeChat giúp cô ấy .
Chuyện nhỏ.
Tôi cầm điện thoại của cô ấy lên sân khấu, vài vị khách thấy vậy còn reo hò cổ vũ.
Anh chàng đẹp trai ấy khá ngại ngùng, nhưng cũng rất nể mặt mà quét mã.
Mọi chuyện vô cùng suôn sẻ.
Đột nhiên, từ trong đám đông vang lên một giọng nói quen thuộc, hỏi tôi với vẻ không chắc chắn: "Oản Mạt?"
Nhìn rõ là ai rồi , tôi liền lại gần chào hỏi: "Trùng hợp quá, anh cũng tới đây chơi à ?"
Đó là một người bạn của Giang Cập, hình như tên là Trần Trì.
Biểu cảm của anh ta hơi lạ, nụ cười trông không tự nhiên chút nào.
Tôi cảm thấy anh ta hiểu lầm gì đó: "Đừng suy nghĩ nhiều, em chỉ giúp bạn xin thôi, kìa, cô ấy ở đằng kia ..."
Chỗ ngồi ban nãy trống không , quên mất, Giản Trữ vừa đi vệ sinh rồi .
Hơi bị hớ.
May là Trần Trì không phải kiểu người hay nghĩ ngợi lung tung, anh ta cười hòa nhã: "Hiểu mà, hiểu mà."
Tiễn tôi rời đi xong.
Người bên cạnh hỏi Trần Trì: "Đây là vợ Giang Cập đúng không ? Tôi nhớ lúc mới nhận giấy kết hôn anh ta đi khoe khắp nơi, đến cả nhóm chat lớp hồi tiểu học cũng gửi nữa mà."
Trần Trì có chút hoảng.
Anh ta cũng không dám chắc.
Nhưng giấu chuyện này với anh em hình như không hay cho lắm.
Anh ta run rẩy tay nhắn cho người anh em tốt : [ Tôi thấy vợ ông rồi .]
Giang Cập vậy mà rep ngay lập tức: [Ở đâu ?]
[Quán rượu của tôi .]
[Với ai thế?]
[Chỉ có một mình cô ấy thôi.]
Giọng điệu của Giang Cập bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn, anh còn gửi kèm một meme: [Ồ, vậy thì tốt .]
Tốt cái nỗi gì mà tốt chứ người anh em.
Lòng bàn tay Trần Trì đã rịn đầy mồ hôi, cậu run rẩy gõ phím: [ Nhưng mà, chính mắt tôi thấy cô ấy đi xin WeChat của ca sĩ hát ở quán tôi đấy.]
...
[Cậu ta đưa à ?]
[...ừm.]
…
Giang Cập im lặng.
Giang Cập tự vấn.
Giang Cập tủi thân .
Giang Cập muốn hắc hóa rồi .
6.
Nhờ ơn tôi mà Giản Trữ với cậu ca sĩ kia vừa gặp đã tâm đầu ý hợp, hai người còn hẹn nhau đi bar chơi.
Tôi đi theo làm bình phong.
Nhưng vận may đen đủi, chơi mấy ván game toàn thua, bí mật thầm kín đều bị khui ra sạch sành sanh, chán òm nên sau đó tôi chọn chơi Thật hay Thách.
Vì nể tình tôi là phụ nữ đã có chồng nên các nhiệm vụ đều xoay quanh Giang Cập.
Tôi cần phải gửi cho anh những lời mùi mẫn.
[Em thấy ông trời thật công bằng, em cô đơn bấy lâu nay là để gặp được anh , cho nên em muốn cứ mãi mãi bám lấy anh , vì người em thích nhất chính là anh .]
Giang Cập gửi lại một tràng dấu chấm hỏi dài dằng dặc.
[Say rồi à ?]
Quá trình này không được để đối phương phát hiện ra là đang chơi game, nếu không sẽ tính là thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/tu-kiem-soat-ban-than/chuong-3.html.]
Thế là tôi lập tức phủ nhận: [Không hề! Em nghiêm túc lắm đấy.]
Giang Cập chắc thấy tôi nhạt nhẽo nên mặc kệ luôn.
Trò chơi vẫn tiếp tục.
[Anh chính là cả thế giới của em, anh biết không ? Lúc nào em cũng nhớ anh , em cảm thấy mình bị tương tư rồi , không muốn rời xa anh dù chỉ một giây.]
Anh có vẻ tức giận vì bị làm phiền, giọng rất nặng nề: [Đồ l.ừ.a đ.ả.o, em nghĩ là tôi tin chắc?]
[Mỗi ngày được nói chuyện với anh thôi là em đã thấy hạnh phúc lắm rồi , không được nói chuyện với anh là em thấy khó chịu lắm~]
Lời thoại sến súa ghê, lúc đọc mà tôi suýt chút nữa là bật cười .
Chắc Giang Cập cũng nghe ra nên buồn cười , hiếm khi lại dễ tính phối hợp với tôi .
[Ừm, vậy ngày nào em cũng nói với tôi đi .]
Sau khi kết thúc trò chơi, tôi gọi điện hỏi anh cảm thấy thế nào lúc nãy.
Đầu dây bên kia cực kỳ yên tĩnh, anh đang tập trung cao độ để phân biệt giọng nói của tôi trong tiếng nhạc ồn ào.
"Hửm?"
"Em đang nói chuyện gì vậy ?"
Tôi vui vẻ nói : "Lời thoại lúc nãy ấy ! Anh cũng thông minh đấy, đoán nhanh thế là em đang chơi Thách, cuối cùng còn phối hợp với em nữa."
Vài giây sau , Giang Cập hừ nhẹ một tiếng.
"Tốt thật đấy."
Anh nhấn mạnh từng chữ: "Thật sự tốt lắm."
"Em tốt quá nhỉ."
Cũng không cần phải khen tôi tận ba lần vậy đâu .
Ngại c.h.ế.t đi được .
...
Tôi kể với Giản Trữ là Giang Cập hình như hắc hóa rồi .
Nó cười khẩy.
"Cậu biết lần đầu tiên tớ gặp chồng cậu , ấn tượng đầu tiên là gì không ?"
"Là gì?"
"Trông chính chuyên cổ hủ đến mức có thể kết bái huynh đệ với ông nội tớ luôn!"
Nó chốt hạ: "Cậu bảo người như anh ta mà đi chơi mấy cái trò trẻ con đó á? Quỷ mới tin!"
Tôi im bặt.
Nhìn ảnh đại diện đen thui của Giang Cập.
Dòng trạng thái là: [Người dễ dỗ dành, đáng đời phải chịu ấm ức.]
Ảnh bìa trên trang cá nhân thì đổi thành ngày mưa ảm đạm.
Tôi chìm vào suy tư...
7.
Ngày trở về sau chuyến du lịch đúng vào ngày 20/5.
Tôi hỏi Giang Cập có muốn đi hẹn hò không .
Tuy mấy hôm nay anh chẳng nói gì, nhưng tôi cảm thấy chắc tâm trạng anh không tốt , có khi còn mắc bệnh gì đó, bệnh gì thì không rõ.
Không thì sao ngày nào tám giờ sáng anh cũng gửi truyện cười nhạt nhẽo cho tôi ?
[Con rùa bị bệnh, con ốc sên bảo đi mua t.h.u.ố.c giúp nó. Sau một hồi lâu, con rùa càu nhàu: “Cậu không về nhanh là tớ c.h.ế.t đấy.” Đúng lúc đó nghe thấy tiếng ốc sên ngoài cửa: “Cậu nói nữa là tớ không đi nữa đâu đấy.”]
Tôi lén hỏi Trần Trì xem anh bị làm sao .
Trần Trì ấp úng: "Bệnh tâm lý."
Điều này làm tôi khó xử thật đấy.
"Liên quan đến cái gì?"
"Phụ nữ."
"Anh ấy thất tình à ?"
Trần Trì nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, gật đầu: "...Có thể coi là vậy ."
Tâm trạng tôi bỗng trở nên tệ hại.
Hóa ra là bệnh tương tư.
Anh ấy đã có người trong lòng rồi sao ?
Hèn gì mấy hôm nay cứ thấy anh là lạ, cứ như có nhiều điều muốn nói nhưng lại chẳng dám thốt ra .
Chắc là muốn đề nghị ly hôn với tôi , nhưng không biết mở lời thế nào.
Tôi thấy hơi buồn, cuộc sống làm phu nhân giàu sang vẫn chưa tận hưởng được bao lâu mà.
Nhưng chen chân vào giữa hai người họ thì không hay lắm.
Thôi thì tôi chủ động rút lui vậy .
Giang Cập nhắn lại cho tôi .
[Em hỏi tôi đấy à ?]
[Lần này gửi không nhầm chứ, xác định chưa ?]
[Thật ra tôi còn nhiều việc phải làm lắm, tất nhiên là được thôi, địa điểm em chọn đi , dù sao tôi cũng rất bận.]
Sau khi biết anh đã có người trong lòng, tôi đã thu lại tất cả những tâm tư không thuộc về mình .
[Vậy gặp ở quán cà phê dưới tầng công ty đi , chỉ nói vài câu thôi, không mất nhiều thời gian đâu .]
Thang máy lên thẳng, sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh ấy .
Giang Cập phải mất một lúc lâu mới trả lời, giọng điệu như đang đè nén cảm xúc, nghiến răng nghiến lợi: [Được!]
Chaporia
Bình Luận (0)