Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chẳng có mấy người , không khí rất vắng lặng, hơn nữa cách bài trí trông rất giống...
Khi tôi còn đang suy đoán thì bất ngờ, đèn đồng loạt bật sáng.
Nhìn thấy Giang Cập ôm hoa đi tới, tôi dường như đã hiểu ra mọi chuyện.
Anh đang tỏ tình với tôi .
Bạn bè có mặt rất đông đủ, Giản Trữ đang quay video cho chúng tôi .
Ngại quá đi mất.
Cũng là 'vợ chồng già' với nhau rồi còn gì.
Nhưng tôi vẫn thấy rất cảm động.
Tôi chưa từng yêu đương nghiêm túc, đám con trai theo đuổi tôi toàn kiểu ngày đầu chào hỏi, ngày thứ hai gọi 'bé yêu', ngày thứ ba là đòi lôi tôi vào khách sạn.
Mỗi lần muốn yêu đương, tôi lại gặp phải những người không ra sao đó, dần dần tôi cũng tắt hẳn ý định.
Sau đó cưới sớm, chồng lại là chồng giả, nhìn được mà không ăn được , tôi lại là người có nguyên tắc, tuyệt đối không ngoại tình, nên đã xác định tinh thần làm 'nhà sư' cả đời luôn rồi .
Ai ngờ đâu , mọi chuyện lại có bước ngoặt bất ngờ.
Giang Cập bảo lúc chúng tôi cưới quá vội vàng, anh chẳng cho tôi được cái gì cả.
Anh thực lòng cảm thấy áy náy với tôi , nên hôm nay mới bù đắp lại .
Tôi bảo không muộn, không muộn chút nào.
Cuối cùng cũng có thể 'thưởng thức' anh rồi .
Chúng tôi ôm lấy nhau dưới sự cổ vũ của bạn bè, tôi nhìn sang Giản Trữ, cô ấy hiểu ý ngay, lớn tiếng hùa theo.
"Hôn đi ! Hôn đi !"
Tôi tỏ ra vô cùng bẽn lẽn.
Trần Trì cũng là tay trợ thủ đắc lực, đẩy mạnh Giang Cập một cái.
Bầu không khí náo nhiệt khiến chúng tôi không từ chối được .
Giang Cập khẽ hỏi tôi có được không .
Tôi xấu hổ gật đầu.
Anh mới dám hôn tôi .
Chỉ vài giây thôi, nhưng đã khơi dậy ý niệm xấu xa trong tôi .
Chỉ muốn được 'đại chiến' với anh một trận thôi.
12
Buổi tối hôm đó, tôi chỉ cần gợi ý một chút.
Giang Cập đã chủ động vào cuộc.
Tôi là lần đầu, anh cũng là lần đầu.
Nhưng anh học nhanh thật đấy.
Từ lúc đầu loay hoay không đeo nổi, đến lúc sau tôi còn đang mơ màng thì anh đã 'phóng xe' vun v.út rồi .
Đừng thấy ban ngày anh đứng đắn nghiêm nghị, đến đêm thì anh đúng là 'thánh chơi' luôn.
Tôi nghe mà không chịu nổi luôn ấy !
Nhưng tôi nghĩ quyền chủ động không thể lúc nào cũng nằm trong tay anh được .
Thế là tôi mua không ít 'phim tư liệu' về học tập.
Giang Cập bảo một mình tôi học thì cô đơn lắm, anh phải cùng tôi học tập mới được .
Ban đầu tôi chưa hiểu ý, sau đó lần nào xem được một nửa là chúng tôi cũng bắt đầu thực hành luôn.
Anh như bị ma nhập vậy .
Đã thế còn bắt tôi đọc lại mấy lời thoại lần trước trêu chọc anh , chính là cái lần chơi trò chơi mạo hiểm ở quán bar ấy .
Đọc một câu là anh lại 'thúc' một cái.
Tôi phát hiện người này thù dai kinh khủng.
Còn không được nói anh , cứ mở miệng là anh bắt đầu tính sổ với tôi từ đầu đến cuối.
Bảo là hồi đó anh cứ nghi ngờ tôi có chân ái bên ngoài, những bức ảnh trên vòng bạn bè đều là đi chụp cùng 'chân ái' đó.
Anh ấy ghen, nhưng lại nghĩ rằng chúng tôi chỉ là kết hôn trên danh nghĩa nên chẳng có tư cách gì để hỏi cho ra lẽ.
Thế nên anh ấy mới lên mạng xã hội mỉa mai.
Tôi thật sự thấy oan ức vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-kiem-soat-ban-than/chuong-5.html.]
Sau đó, câu chuyện
lại
lái sang việc
tôi
đi
xin WeChat của
anh
chàng
đẹp
trai
kia
.
Tôi đã giải thích bao nhiêu lần rồi , đó là tôi xin hộ Giản Trữ thôi mà.
Dù cuối cùng cậu ta với Giản Trữ không thành, cậu ta còn đòi Giản Trữ giới thiệu WeChat của tôi , kết quả bị Giản Trữ tặng thẳng một cái tát, nhưng chuyện đó hoàn toàn không liên quan đến tôi !
Giang Cập vẫn không chịu buông tha, nhân lúc tôi chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng, anh ấy lại tiếp tục.
"Thế lúc anh đi tìm cậu ta lý luận, sao em lại cản anh ?"
Trời ạ!
Anh lái xe tận 120km/h, suýt tí nữa thì tông c.h.ế.t người ta rồi , tôi không cản sao được !
Phải mãi về sau , tôi mới ngẫm ra .
Giang Cập rõ ràng là mượn cớ để giở trò, anh cố tình hết đấy!
Đồ sắc lang!
Ngày nào cũng đòi hỏi!
Chẳng lẽ dáng vẻ lạnh nhạt lúc trước toàn là anh giả vờ sao ?
Trước đó, tôi cứ tưởng thể lực mình tốt lắm, nhưng bị anh giày vò suốt ngày, một tháng sau , tôi đứng thôi cũng buồn ngủ, đến ăn cơm cũng thấy mệt.
Giản Trữ bảo hai vợ chồng chúng tôi làm cô ấy cười c.h.ế.t mất.
"Trần Trì bảo dạo này Giang Cập tăng cường thời gian tập gym, còn đi khám Đông y mấy lần . Hai đứa tớ còn tưởng tại cậu có vấn đề, ai dè nhìn lại cậu , cậu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ha ha ha ha!"
13
Sau khi cả hai cùng nói rõ lòng mình , tình cảm của chúng tôi bước vào giai đoạn nồng nhiệt.
Mỗi tuần đều đi hẹn hò, mỗi tháng đều chọn một nơi để đi du lịch, Giang Cập - kẻ cuồng công việc ngày nào đã thay đổi quá nhiều.
Mỗi lần tôi đến công ty anh , nghe nhân viên của anh kể, hình như điều hòa ở đó cũng tăng thêm vài độ ấm.
Giang Cập đã học được cách lãng mạn.
Lúc tôi kể với Giản Trữ, cô ấy còn chẳng tin.
Nhưng đến ngày sinh nhật tôi , khi mọi người tới đông đủ và nhìn thấy cả một bức tường quà cáp mà Giang Cập chuẩn bị , ai nấy đều choáng váng.
Cách đây không lâu, Giang Cập bắt tôi viết ra danh sách 100 món quà.
Thực ra tôi chẳng thiếu thốn gì cả.
Nhưng anh cứ bắt tôi phải nghĩ ra cho bằng được .
Thế là tôi ghi cả loại bánh que phô mai mà hồi tiểu học mình thích mê vào .
Quan trọng là hãng đó đã ngừng sản xuất từ lâu, vậy mà anh nhẫn tâm rót vốn để cho họ tái sản xuất.
Giản Trữ hỏi tôi có cảm động không .
Có chứ.
Đó là sự quan tâm tỉ mỉ đến từng chi tiết.
Anh hoàn toàn có thể đổi một nhãn hiệu khác, hoặc lờ đi chi tiết đó, chỉ cần mua một món quà đắt tiền là xong, không cần phải phiền phức như vậy .
Thế nhưng anh nói không muốn dùng cách qua loa, tiết kiệm thời gian nhất cho những chuyện liên quan đến tôi .
Anh không muốn nhiều năm sau , khi tôi nhìn lại cuộc hôn nhân này , vẫn còn mang theo bất kỳ sự hối tiếc nào.
Anh muốn dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất.
Quả thật chẳng có gì hối tiếc cả.
Chỉ có may mắn.
May mắn thay , vào thời điểm quan trọng nhất của cuộc đời, người tôi gặp được là Giang Cập.
14
Ngoại truyện
Giang Cập quen Oản Mạt đã tám năm.
Nhưng Oản Mạt chỉ biết anh mới một năm.
Năm lớp chín, thành tích của anh bình thường, gia đình dự định gửi anh ra nước ngoài.
Khoảng thời gian đó anh rơi vào hoang mang, đến một môi trường hoàn toàn xa lạ ở nước ngoài, không bạn bè người quen, đến thầy cô cũng giảng thứ ngôn ngữ mà anh chỉ nghe hiểu bập bõm.
Anh không chắc liệu mình có thích nghi được không .
Thế nên mỗi khi bực bội, anh chỉ biết đi đ.á.n.h bóng, chơi một mình .
Quả bóng đập vào vành rổ rồi bay rất xa, lăn đến tận chân một nữ sinh.
Cô ấy đang mải chú tâm vào cuốn sách, liếc nhìn một cái rồi khẽ nhón chân, quả bóng rổ đã nằm gọn trong tay cô.
Chaporia
Bình Luận (0)