Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng tôi vừa dứt, văn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau , tôi nghe thấy Văn Giác khẽ thở hắt ra , giống như lẩm bẩm lại giống như mỉa mai: "Hóa ra là em nhầm lẫn..."
Tim tôi thắt lại , rồi thấy đầu ngón tay anh đặt lên blind box, đẩy nguyên vẹn món đồ về phía tôi .
"Có lẽ em vẫn chưa hiểu rõ về tôi ." Văn Giác đẩy món đồ tới trước mặt tôi rồi dời ánh mắt đi chỗ khác: "Thực ra những chuyện em vừa nói không phải là lý do khiến tôi giận."
"Em từng nói sẽ không tặng quà cho tôi nữa, nên món quà bồi thường này tôi cũng không nhận đâu , em hãy cầm về đi ."
Tôi nghe vậy thì ngẩng đầu lên, giọng nói không kìm được mà run rẩy: "Em không mang về! Đây là quà em tặng anh !"
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Văn Giác, tôi càng thấy đau lòng, nhất thời không khống chế được cảm xúc: "Sao anh lại như vậy chứ? Em đâu có cố ý nhận nhầm người , anh đừng lạnh lùng vô tình như thế được không ..."
Văn Giác nhìn tôi vài giây rồi lại cụp mắt xuống, khẽ phẩy tay, đó là động tác anh thường dùng với cấp dưới , ý bảo là: Đi đi .
Sự lạnh nhạt này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu, tôi chợt thấy giây phút này , mình chẳng khác nào một nhân viên phạm lỗi dưới mắt anh .
"Sếp Văn." Cánh cửa phòng làm việc phía sau bị gõ, tiếng thư ký vang lên: "Cô Tống tới rồi ạ."
[Sao người đàn bà đó lại tới nữa... ]
[Đừng gọi người ta là người đàn bà đó chứ, nhỡ đâu cô ta là bà Văn tương lai thì sao .]
[ Đúng đấy, người trúng tiếng sét ái tình với cô bé đâu phải là Văn Giác, sự quen biết giữa họ hoàn toàn là một cú lừa, là sai lầm thôi. Nếu không có sai lầm đó, biết đâu Văn Giác đã đi đúng lộ trình với cô Tống rồi .]
Đúng thế, quen biết giữa tôi và Văn Giác là một cú lừa, là sai lầm, là do tôi tự đa tình. Trên con đường tương lai của Văn Giác vốn không có chỗ cho tôi .
17
Ngoài cửa, thư ký vẫn đang chờ chỉ thị, tôi không muốn làm kẻ vô duyên, cố đè nén sự chua xót trong lòng, không nhìn Văn Giác nữa mà lí nhí: "Em đi trước đây."
Ngước mắt thấy blind box trên bàn, trong lòng do dự nửa giây, muốn nỗ lực cuối cùng: "Nếu anh không cần thì cứ vứt đi , Vân Trừng này tặng quà chưa bao giờ có chuyện thu hồi lại cả."
Nói xong, tôi chẳng đợi anh từ chối mà xách túi đi thẳng, vừa ra khỏi cửa văn phòng thì chạm mặt cô Tống kia .
Cô ta nhìn tôi , cười khẽ nhưng chẳng có chút thiện ý nào: "Ồ… đối tác này lại tới tìm Văn Giác đấy à ?"
Tôi liếc nhìn cánh cửa đóng chưa c.h.ặ.t bên cạnh, cười khổ: "Cô không cần phải dành cho tôi nhiều địch ý thế đâu , chắc là sau này tôi sẽ không tới nữa đâu ."
Cô Tống khẽ nhướng mày, không biết có tin hay không , dù sao chính tôi cũng không tin, chỉ chắc chắn Văn Giác nghe thấy lời tôi vừa nói , rồi cáo từ rời đi .
Những ngày sau đó, tương tác giữa tôi và Văn Giác vẫn là con số không .
Mối quan hệ từ không nóng không lạnh tụt thẳng xuống điểm đóng băng, ngay cả bố tôi cũng nhận ra điều bất thường: "Con cãi nhau với Văn Giác à ? Dạo này đi ăn chẳng thấy nó nhắc đến con nữa."
"Bố còn đi ăn với anh ta cơ à ?" Tôi nằm ườn trên sofa, phờ phạc đáp: "Con và anh ta ... tóm lại là bố muốn anh ta làm con rể chắc là hết hy vọng rồi ."
"Dù gì chúng
ta
cũng là đối tác, ăn cơm là chuyện bình thường mà.
" Bố lườm
tôi
: "Theo bố thấy Văn Giác để tâm tới con lắm, bọn bố
đi
ăn, cứ hễ hết chuyện là nó
lại
nói
đến con, chắc chắn là
nói
chuyện
được
nửa tiếng đồng hồ. Nếu nó
không
thích con thì
sao
nói
nhiều với bố thế
được
? Con đừng
có
giở tính tiểu thư
ấy
ra
, cư xử t.ử tế với
người
ta
không
được
à
?"
"Thích cái nỗi gì." Tôi lầm bầm: "Biết đâu anh ta có đối tượng liên hôn rồi cũng nên."
"Không thể nào." Điểm này bố tôi rất rõ: "Nếu nó thực sự dây dưa không rõ ràng với người phụ nữ khác, bố cũng chẳng để mặc con theo đuổi nó làm gì?"
Nghe vậy , tôi tỉnh cả người , lời này cũng có lý thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nham-roi-nham-roi-cho-xin-ti-lua-di/chuong-5.html.]
Thế là tôi bật dậy: "Vậy thì con – Ôi mẹ ơi!"
Trước mắt tối sầm lại , suýt lăn từ sofa xuống sàn.
"Con cẩn thận chút coi!!"
Bố giật b.ắ.n mình chạy tới đỡ tôi , lông mày nhíu c.h.ặ.t, rồi đưa tay sờ trán tôi , quát: "Nãy giờ thấy con lờ đờ không có sức sống, con sốt cao mà không biết gì à ?"
Tôi mơ màng: "Hình như là có ..."
Bố vội gọi bác sĩ tới truyền dịch, nhìn vẻ mặt bệnh tật của tôi , ông cáu bẳn: "Thôi, con ở nhà dưỡng bệnh đi , tiệc mừng công thứ Sáu cũng không cần tham gia nữa."
Tôi ủ rũ không đáp.
Nhưng ngay khi bố vừa đi khỏi, tôi mò lấy điện thoại, chụp tấm ảnh cánh tay đang truyền dịch của mình , chỉnh sửa filter cho thật nhợt nhạt rồi đăng lên vòng bạn bè: [Đang ốm.]
Sau đó cài đặt quyền riêng tư, chỉ một mình Văn Giác thấy.
18
Bài viết đăng xong, cả đêm điện thoại vẫn yên ắng lạ thường.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn giao diện không có lấy một thông báo mới, tôi cảm thấy đầu càng đau hơn, cả ngày dài chẳng có chút tinh thần.
Chiều tối, bố tan làm về, còn xách theo một hộp thức ăn: "Nào, nếm thử món ngon đi ."
Tôi không có khẩu vị: "Con không muốn ."
Bố tặc lưỡi: "Văn Giác đặt đấy, con không ăn lấy một miếng à ?"
Tôi ngẩng phắt lên: "Văn Giác ạ?"
"Ừm." Bố nói : "Hôm nay đi ăn bữa cơm với nó, Văn Giác chọn chỗ, hình như là quán chuyên nấu đồ ăn dưỡng sinh thì phải ."
Vừa nói bố vừa mở hộp thức ăn, hương thơm nức mũi: "Lúc về Văn Giác gọi phần cháo này cho bố, bảo là món này dưỡng sinh bổ dưỡng, có thể làm bữa khuya."
Nói đến đây, bố hừ nhẹ, vẻ mặt đã nhìn thấu tất cả: "Gì mà làm bữa khuya cho bố chứ, bố thấy rõ ràng là nó muốn đặt cho con nếm thử đấy, hai đứa trẻ này coi bố con làm chân chạy vặt thì có ."
Tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghe bố nói gì nữa, chỉ lên mạng tìm tên quán dựa trên nhãn dán trên hộp, rồi tìm món ăn, đọc giới thiệu.
Cho đến khi nhìn thấy dòng chữ 'thích hợp bồi bổ cơ thể suy nhược, điều dưỡng sau khi ốm', trái tim tôi mới được đặt xuống.
Văn Giác đã thấy bài đăng của tôi vào tối qua, trong lòng anh vẫn còn có tôi !
Xác nhận được điều này , tôi bỗng thấy trăm bệnh tan biến, tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vã uống hết bát cháo rồi chụp lại chiếc bát không đăng lên vòng bạn bè: [Có tình cảm thì cháo cũng no[Trái tim].]
Đăng xong, tôi bắt đầu hồi hộp chờ đợi phản ứng từ Văn Giác.
Anh có thấy không ? Có quan tâm tới tôi không ? Dù chỉ là một nút like thôi cũng được chứ?
Tôi refresh vòng bạn bè liên tục, cho đến khi thấy một người bạn đăng tấm ảnh kèm caption: [Tiệc đính hôn? Không quan tâm nữa, chúc phúc cho cô dâu chú rể~]
Trong ảnh, một nam một nữ ngồi chính giữa, là cô Tống và Văn Giác.
Chaporia
Bình Luận (0)