Vãn Phù/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta dỗ Ngọc Nhi ngủ say, rồi nhẹ nhàng đặt con vào chiếc nôi nhỏ.

Khép cánh cửa nội thất lại .

Một mình đối diện với thời khắc cuối cùng đang đến gần.

[Đang khởi động chương trình rời khỏi thế giới.]

[10, 9, 8...]

Ngũ tạng lục phủ như bị nghiền nát rồi vò nát từng chút một.

Ta đau đến lăn lộn trên mặt đất, mồ hôi lạnh túa ra khắp người , mỗi một khắc đều dài như một năm.

[7, 6, 5...]

Đôi mắt lại vẫn chăm chú nhìn đứa trẻ đang ngủ say.

Muôn vàn lưu luyến.

"Xin lỗi con..."

"Mẫu thân không nên... đưa con tới thế gian này ..."

[4, 3, 2...]

Dường như...

Không còn đau đến vậy nữa.

Ta cảm thấy bản thân đang dần bay lên.

Thân thể cũng ngày một nhẹ bẫng.

Ráng thêm một chút nữa thôi...

Rất nhanh thôi...

Ta sẽ được giải thoát.

7

Tiêu Hoài Cảnh quả thực yêu Thẩm Vãn Ngưng đến tận cùng.

Hắn ban cho nàng cung Ngưng Lộ xa hoa lộng lẫy bậc nhất.

Vì nàng mà bỏ triều suốt bảy ngày liền.

Ngày ngày chìm đắm trong h.o.a.n l.ạ.c, tiếng đàn ca chưa từng ngơi nghỉ.

Mãi đến ngày thứ tám.

Hắn mới nhớ tới sự tồn tại của ta .

Theo lễ chế, sáng nay tất cả phi tần đều phải đến hành đại lễ tam quỳ cửu khấu với Hoàng hậu.

Nhưng từ trước đến nay.

Trong hậu cung này vốn chỉ có một mình ta .

Thế mà đợi mãi.

Vẫn chẳng thấy bóng dáng ta đâu .

Tiêu Hoài Cảnh cau mày khó chịu:

"Quý phi đâu rồi ?"

"Vì sao còn chưa tới hành lễ?"

Hắn tiện tay chỉ một tiểu thái giám, sai tới điện Phù Dung gọi người .

Nửa khắc sau .

Tiểu thái giám quay trở về.

"Bệ hạ..."

Hắn sợ hãi đến mức toàn thân run lẩy bẩy:

"Quý phi nương nương... không thấy đâu nữa rồi ."

8

Ta bỏ đi .

Tiêu Hoài Cảnh nổi trận lôi đình.

Hắn ra lệnh cho các châu phủ, quận huyện tăng cường tra xét.

Lại phái Cẩm Y Vệ đi khắp nơi thu thập tin tức, giăng thiên la địa võng tìm kiếm tung tích ta .

Nhưng bọn họ sẽ không thể tìm thấy.

Ta đã chọn cách c.h.ế.t thể diện nhất.

Hồn phi phách tán.

Tro bụi chẳng còn.

Ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không lưu lại .

Giờ đây chỉ còn một sợi tàn hồn lơ lửng giữa không trung.

Ngọc Nhi còn quá nhỏ.

Không thể không có người nuôi dưỡng.

Vì thế Tiêu Hoài Cảnh đem con làm con thừa tự dưới danh nghĩa Thẩm Vãn Ngưng.

Thẩm Vãn Ngưng ghét ta .

Ghét cả những thứ liên quan đến ta .

Đứa trẻ vô tội cũng bị liên lụy.

Ngọc Nhi được nuôi ở chỗ nàng.

Bữa nào cũng không được ăn no.

Đói đến mức khóc mãi không thôi.

Bị tiếng khóc làm phiền, Thẩm Vãn Ngưng mất kiên nhẫn.

Nàng sai người ép con uống một bát t.h.u.ố.c an thần.

Trong t.h.u.ố.c có độc.

Uống vào đương nhiên lập tức sẽ "an thần".

Chỉ là lâu dần.

Ngọc Nhi trở nên gầy yếu bệnh tật.

Khuôn mặt nhỏ tái nhợt không còn chút huyết sắc.

Ngày nào cũng ủ rũ, chẳng có lấy chút sinh khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/van-phu/chuong-3.html.]

Sau khi nghe được chuyện này .

Tiêu Hoài Cảnh liền tới cung Ngưng Lộ thăm con.

Thấy hắn tới.

Thẩm Vãn Ngưng lập tức bày ra dáng vẻ của một người mẫu thân hiền hậu.

Nàng bế đứa trẻ lên.

Động tác vô cùng vụng về.

Qua loa vỗ vài cái lấy lệ.

Móng tay nàng dài và sắc.

Đâm thẳng vào làn da non mềm trên má Ngọc Nhi.

Đau đến mức con oa oa khóc lớn.

Dần dần.

Thẩm Vãn Ngưng mất hết kiên nhẫn.

Rùa

Cũng chẳng buồn giả vờ nữa.

Nàng ném đứa trẻ trở lại cho cung nhân.

Rồi nép vào lòng Tiêu Hoài Cảnh.

Nũng nịu nói :

"Bệ hạ, người nói xem có phải Ngọc Nhi ghét thần thiếp không , nên mới thường xuyên khóc quấy như vậy ?"

"Ôi, quả nhiên làm kế mẫu chẳng dễ dàng gì."

"Không phải con ruột của mình , có bỏ ra bao nhiêu tâm sức cũng chẳng thể nuôi cho thân thiết được ."

Ta lơ lửng trên không trung, sốt ruột đến xoay vòng.

Vì sao ...

Ngay cả một đứa trẻ vừa đầy tháng.

Nàng cũng có thể mang ác ý mà suy diễn như vậy ?

Tiêu Hoài Cảnh ôm nàng trong lòng.

Nhưng tâm trí lại đang nghĩ tới chuyện khác.

Thần sắc vô cùng thất thần.

"Ngưng Nhi vất vả rồi ."

Đêm ấy .

Tiêu Hoài Cảnh không nghỉ lại cung Ngưng Lộ.

Thấy hắn quay người rời đi .

Thẩm Vãn Ngưng cuống lên.

Nàng vội vàng chạy theo:

"Bệ hạ, đã khuya thế này , bên ngoài còn đang mưa."

"Người định đi đâu ?"

"Tiêu lang. Chàng không cần Ngưng Nhi nữa sao ?"

Thế nhưng mặc cho nàng níu kéo thế nào.

Tiêu Hoài Cảnh vẫn không hề ngoảnh đầu lại .

Đây là lần đầu tiên nàng bị lạnh nhạt như vậy .

Thẩm Vãn Ngưng tức đến không chịu nổi.

Nàng đập nát cả phòng đầy bình hoa để trút giận.

Tiếng vỡ loảng xoảng vang lên liên tiếp.

Còn ầm ĩ hơn cả tiếng sấm ngoài trời.

9

Suốt quãng đường hắn đi , ta đều lơ lửng bên cạnh, dùng hết sức lực mà mắng c.h.ử.i:

"Tiêu Hoài Cảnh, đồ ngu xuẩn. Ta hận ngươi."

"Đến nước này rồi , ngươi thà tin rằng ta giận dỗi bỏ đi , cũng không chịu tin ta thật sự đã biến mất."

"Ngươi không xứng làm cha."

"Càng không xứng làm người ."

Thế nhưng hắn chẳng nghe thấy lấy một lời.

Ngoài dự liệu của ta , hắn lại đến điện Phù Dung.

Tựa như ta chỉ tạm thời đi đâu đó.

Còn hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ chờ ta trở về.

Hắn phê tấu chương, đọc sách.

Nhưng tâm trạng lại cáu bẳn đến cực điểm.

Không cách nào tập trung nổi.

Việc Thẩm Vãn Ngưng ngược đãi Ngọc Nhi gần như đã truyền khắp hậu cung.

Là phụ thân của đứa bé.

Lẽ nào hắn thật sự không nhìn ra ?

Không.

Không những nhìn ra .

Mà hắn còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Thậm chí còn cố ý để tin tức ấy lan truyền khắp nơi, dùng nó làm uy h.i.ế.p, ép ta phải xuất hiện.

Đột nhiên, Tiêu Hoài Cảnh mất hết kiên nhẫn.

Ống tay áo phất mạnh.

Toàn bộ đồ vật trên bàn bị quét xuống đất.

Hắn giận dữ không sao kìm nén được :

"Thẩm Vãn Phù, đã tròn hai tháng rồi ."

"Rốt cuộc nàng đã đi đâu ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...