Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Em sợ nói ra chuyện visa, chúng ta sẽ không còn tương lai nữa."
"Em sợ rằng khi mình còn chưa kịp chuẩn bị để ở bên anh , chúng ta đã kết thúc rồi ."
"Sợ rằng chỉ cần em mở lời, chúng ta sẽ không bao giờ có thể như trước được nữa."
"Cho nên em cứ trì hoãn, cứ trốn tránh."
"Em biết mình rất ích kỷ, xin lỗi anh , thực sự rất xin lỗi ..."
Sắc mặt Thương Thời hoàn toàn lạnh đi .
Anh nhìn tôi , vẻ đau đớn trong đáy mắt bị đè nén xuống, chỉ còn lại sự lạnh lùng đến cứng nhắc.
"Em đúng là rất ích kỷ."
Tôi sững người .
Giọng anh rất nhẹ nhưng lại như d.a.o cứa, từng nhát đ.â.m vào tim tôi .
"Từ trước đến nay, người em thích chỉ là một Adrian do em tự tưởng tượng ra mà thôi."
"Không phải Thương Thời."
" Nhưng đó mới là tất cả con người anh ."
Anh nâng gọng kính vàng lên, ánh mắt như nhìn thấu tâm can tôi .
"Anh chỉ cần đổi cách ăn mặc, em liền hoàn toàn không nhận ra , thậm chí là né tránh như né tà."
Môi tôi run rẩy.
"Không phải ..."
"Đường Chức Chức, em có biết anh đang nghĩ gì không ?"
Anh nhìn tôi , hốc mắt đỏ hoe.
"Anh nghĩ, có phải ngay từ đầu em đã biết mình sẽ rời đi ."
"Cũng biết rằng anh không giữ được em."
"Cho nên em mới dám thích Adrian."
Tôi khóc dữ dội hơn, điên cuồng lắc đầu: "Không phải như vậy ."
Giọng anh cuối cùng đã lạnh băng hoàn toàn .
"Sếp thì quá phiền phức, bạn thời thơ ấu thì quá nặng nề, nên em chọn một đồng nghiệp bình thường ở bộ phận bên cạnh."
"Đằng nào thì em cũng đâu có nhận ra khuôn mặt anh ta ."
"Vậy nên thậm chí còn chẳng cần phí công nói lời chia tay."
Ngực tôi đau đến mức không thở nổi.
"Thương Thời..."
Anh nhìn tôi , ánh mắt lạnh lẽo làm tôi run rẩy toàn thân .
"Đường Chức Chức."
"Anh có thể chấp nhận việc em đi bất cứ đâu ."
" Nhưng anh không chấp nhận được ..."
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới khàn giọng nói tiếp:
"Đối với em, anh đến cả tư cách được thông báo trước cũng không có ."
25
Thương Thời đơn phương đá tôi ra khỏi thế giới của anh .
Anh không còn xuất hiện dưới danh nghĩa Adrian nữa.
Thậm chí cũng không còn xuất hiện dưới hình ảnh Thương Thời mà tôi có thể nhận ra .
Trong các cuộc họp lớn, trên ghế chủ tọa vẫn luôn có một người ngồi đó.
Nhưng người đó mặc một chiếc sơ mi tối màu mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Không còn đôi khuy măng sét quen thuộc, cũng không có gọng kính vàng ấy nữa.
Thậm chí kiểu tóc cũng đã thay đổi.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh rất lâu, đến mức mắt cay xè.
Nhưng vẫn không thể khẳng định được .
Người đó rốt cuộc là Thương Thời.
Hay chỉ là một vị quản lý cấp cao nào đó có dáng hình tương tự.
Khi tan họp, anh đi ngang qua chỗ tôi .
Tôi theo bản năng đứng thẳng người .
Nhưng anh không hề dừng lại .
Cũng không giống như trước , chậm rãi gọi tên tôi .
Anh chỉ nhìn thẳng về phía trước rồi bước đi .
Như thể thực sự không quen biết tôi .
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Trước đây tôi luôn nghĩ chứng mù mặt chỉ là một sự bất tiện nhỏ.
Chỉ cần chú ý hơn đến quần áo, giọng nói , thói quen, thì kiểu gì cũng có thể dựa vào kinh nghiệm mà qua mặt được .
Nhưng giờ tôi mới hiểu.
Chỉ cần Thương Thời không muốn để tôi nhận ra , thì tôi thực sự không có cách nào tìm thấy anh .
Tôi biết rõ anh vẫn đang ở trong công ty.
Có lẽ chỉ cách vài phòng họp, vài hành lang, vài cánh cửa kính.
Tôi vẫn theo bản năng nhận nhầm bất cứ bóng lưng nào giống anh thành anh .
Nhưng tôi không dám gọi anh , lại càng không dám đuổi theo.
Lỡ như lại nhận nhầm thì sao ?
Lỡ như việc tôi nhận nhầm đó, chỉ càng chứng minh một điều.
Anh vốn chẳng hề đặc biệt với tôi đến thế hay sao ?
Thế là
tôi
chỉ
có
thể
ngồi
lại
vào
bàn
làm
việc, giả vờ như
mình
rất
bận rộn.
Điện thoại im lìm, văn phòng tổng giám đốc cũng vậy .
Tôi không bao giờ nhận được tin nhắn nào từ Adrian nữa.
26
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-9.html.]
Đã rất lâu rồi tôi không còn nhìn thấy Thương Thời nữa.
Trước kia tôi cứ nghĩ đi làm là một chuyện rất vui.
Bởi vì có thể gặp được Adrian.
Còn bây giờ, tôi chỉ thấy dày vò.
Tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc.
Người phê duyệt cuối cùng là Thương Thời.
Đơn vừa nộp lên hệ thống OA chưa đầy mười phút, trạng thái đã thay đổi.
Đã phê duyệt.
Duyệt nhanh trong một nốt nhạc.
Tôi dán mắt vào màn hình rất lâu.
Càng nhìn , đôi mắt bỗng chốc cay xè.
Cũng tốt .
Như vậy cũng tốt mà.
Vốn dĩ tôi cũng định rời đi .
Anh cũng nên tức giận là đành.
Không dây dưa.
Không níu kéo.
Không có màn tranh chấp xấu hổ nào xảy ra .
Chỉ là khi đến bước này thật sự, tôi vẫn cảm thấy như vừa tỉnh mộng.
Tỉnh dậy rồi , chẳng còn lại gì cả.
27
Việc bàn giao công việc trong những ngày cuối cùng diễn ra rất suôn sẻ.
Các đồng nghiệp thân thiết đều bày tỏ sự lưu luyến với tôi .
Tôi cũng nghiêm túc chào tạm biệt từng người một.
Chu Minh tựa vào khung cửa, nhìn tôi thu dọn đồ đạc.
Khi tôi nhét nửa gói kẹo bạc hà vào trong thùng giấy.
Anh chợt cười một tiếng.
"Em có biết không ?"
"Adrian trước đây vốn không thích đeo kính đâu ."
"Cậu ta thấy phiền phức, bảo rằng tháo ra rồi lại chẳng biết để đâu ."
Tôi như bị thứ gì đó đ.â.m trúng, sững người tại chỗ, cổ họng nghẹn đắng.
Chu Minh thở dài, giọng nửa đùa nửa thật.
"Sau đó chẳng hiểu lên cơn gì, cứ đeo suốt ngày."
"Chắc là thấy như vậy trông thân thiện hơn chăng."
Tôi cúi đầu, im lặng hồi lâu.
Trước khi rời đi , tôi đã đứng tần ngần trước cửa phòng Tổng giám đốc một lúc lâu.
Cuối cùng vẫn không đủ dũng cảm để gõ cửa.
Tôi nghĩ, chắc anh cũng chẳng muốn nhìn thấy tôi đâu .
Tôi không có tư cách để có một lời chia tay t.ử tế với anh .
Khi ôm thùng đồ đi ra khỏi cửa công ty, tôi va phải một người .
Thùng giấy trượt khỏi vòng tay tôi .
Giấy chứng nhận nghỉ việc, vài cuốn sổ tay cũ, cuốn sổ vẽ nguệch ngoạc của tôi , cả nửa gói kẹo bạc hà chưa ăn hết, tất cả đều văng tung tóe ra đất.
Tôi ngồi xổm xuống nhặt, nước mắt bỗng chốc rơi lã chã lên mặt giấy.
Thật mất mặt quá đi .
Ngày cuối cùng nghỉ việc mà còn có thể ngã nhào ra giữa cửa công ty thế này .
Đối phương không nói một lời.
Chỉ im lặng ngồi xổm xuống, giúp tôi nhặt từng món đồ vương vãi.
Những ngón tay của anh rất dài, đốt ngón tay hơi cong lại khi cầm lấy cuốn sổ vẽ đã bị rơi bung của tôi .
Tôi theo phản xạ ngước nhìn lên.
Người đàn ông đó mặc một chiếc áo khoác thường ngày màu sáng, không đeo kính, kiểu tóc cũng chẳng phải dáng vẻ quen thuộc của người tôi biết .
Một gương mặt hoàn toàn lạ lẫm.
Tôi không biết anh là ai.
Cũng không thể chắc chắn đó có phải Thương Thời hay không .
Thế nhưng khi anh lại gần, tôi ngửi thấy một chút hương bạc hà nhàn nhạt.
Mùi hương mà tôi đã khắc cốt ghi tâm qua vô số nụ hôn.
Giây tiếp theo, mọi cảm xúc kìm nén trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi cúi đầu nhặt giấy, đôi tay run lên bần bật, mãi chẳng nhặt nổi thứ gì.
"Không sao đâu ."
Chính tôi cũng không biết mình đang nói với ai.
"Không sao cả, để em tự làm là được rồi ."
Động tác của đối phương khựng lại một nhịp.
Tôi vẫn cúi đầu, nước mắt trào ra càng lúc càng dữ dội.
"Không sao cả."
"Thật sự không sao đâu ."
"Đằng nào thì em cũng luôn thế này mà."
"Nhận nhầm người cũng không sao ."
"Không tìm thấy người cũng không sao ."
"Đánh mất người mình thích cũng chẳng sao cả."
Càng nói càng thấy lộn xộn.
Chaporia
Bình Luận (0)