Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi đi ngang qua người ta , hắn chợt dừng bước.
Giọng nói ép đến cực thấp.
Từng chữ từng chữ như ghim thẳng vào tai ta .
“Đặng Dao.”
“Bất kể là kiếp trước hay kiếp này ...”
“Nàng đều chỉ có thể là của ta .”
“Nàng cứ chờ đó.”
Rèm xe nặng nề buông xuống.
Ta chậm rãi thả lỏng những ngón tay đang siết c.h.ặ.t thành xe.
Gió đêm ùa vào .
Cuốn đi mùi m.á.u tanh còn sót lại .
Ta khép mắt.
Ngọn lửa ngút trời năm ấy do Tạ Chương phóng ra đã thiêu rụi phủ Tướng quân, không còn một ngọn cỏ.
Ai mà ngờ được .
Từ trong đống tro tàn ấy ... lại bò ra thêm một lệ q.u.ỷ.
14
Tiền tuyến chiến sự ngày một căng thẳng.
Phương Lăng chỉ có thể vội vã trở về chiến trường ngay trong đêm.
Có thể lén rời đi một đêm đã là cực hạn của hắn .
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trong lòng vẫn không hoàn toàn yên tâm.
Lần gặp lại Tạ Chương.
Ta nắm lấy tay hắn .
“Cẩn thận Phương Lăng.”
Ta ngập ngừng một chút rồi nói :
“Muội.. có chút hiềm khích với hắn . Nếu hắn gây khó dễ cho huynh , nhất định phải nói cho muội biết .”
Tạ Chương cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình .
Không hỏi nguyên do.
Chỉ khẽ đáp một tiếng:
“Được.”
Ta còn đặc biệt bỏ ra một khoản bạc lớn, sai người âm thầm để ý mọi động tĩnh xung quanh hắn .
Chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn .
May mà tất cả đều bình yên vô sự.
Mà Tạ Chương ở trước mặt bệ hạ lại ngày càng được trọng dụng.
Bệ hạ không hề gò bó hắn trong Đông Xưởng.
Thường xuyên triệu hắn vào thư phòng phê tấu chương, thảo chiếu chỉ.
Gần như xem hắn như nửa vị tể tướng mà dùng.
Về sau , Đông Xưởng khuyết chức Chưởng ấn.
Bệ hạ trực tiếp điểm danh hắn .
Khi tin tức truyền đến.
Ta đang ngồi thêu giá y.
Phụ thân đứng bên cạnh.
Vừa vuốt râu vừa không nói lời nào.
Rất lâu sau .
Mới lẩm bẩm một câu:
“Quả nhiên là nó.”
Ở một nơi khác.
Phương Lăng liên tiếp giành ba trận đại thắng nơi biên quan.
Danh vọng vang dội khắp triều đình.
Trước Tết Trung thu.
Hắn khải hoàn hồi kinh.
15
Đêm Trung thu.
Trong đại điện đèn đuốc sáng trưng.
Ta ngồi xuống vị trí dành cho nữ quyến.
Phương Lăng ngồi ở hàng đầu bên phía võ quan đối diện.
Từ lúc nhập tiệc.
Ánh mắt hắn đã ghim c.h.ặ.t trên người ta .
Ta nâng chén trà .
Rùa
Cúi mắt xuống.
Mặc kệ hắn .
Coi như bị một con ch.ó nhìn chằm chằm.
“Muội nghe mẫu thân nói , hôn kỳ của Đặng tỷ tỷ và Tạ Đốc chủ sắp tới rồi .”
Ta ngẩng đầu nhìn người vừa lên tiếng.
Là Thẩm Quỳnh Chi.
Biểu muội của Phương Lăng.
Nàng ta che miệng cười :
“Vị hôn phu là Tạ Đốc chủ lừng danh thiên hạ, dung mạo lại xuất chúng.”
“Sau khi thành thân còn chẳng cần lo thiếp thất tranh sủng. Dù sao thì...”
Nàng ta cười khúc khích:
“Bảo sao Đặng tỷ tỷ ngay cả biểu ca ta cũng chẳng để vào mắt.”
Xung quanh vang lên những tiếng
cười
khe khẽ.
Nàng ta lại tiếp tục:
“Đến ngày tỷ tỷ đại hôn, đừng quên mời muội tới dự. Muội…”
“Quỳnh Chi.”
Một giọng nói bất ngờ cắt ngang.
Không biết từ lúc nào Phương Lăng đã rời khỏi chỗ ngồi .
Tay cầm chén rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-trang-nam-ay/chuong-5.html.]
Đứng cách đó vài bước.
“Hôn kỳ của Đặng tiểu thư...”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta .
Lười biếng mở miệng:
“Có thành hay không , vẫn còn chưa chắc.”
Ta bình thản đáp:
“Hôn ước của tiểu nữ đã được ghi vào sổ bộ Lễ bộ, giấy trắng mực đen rõ ràng. Có gì mà chưa chắc?”
Hắn cười nhạt.
Không trả lời.
Rượu uống đến lúc cao hứng.
Tâm trạng bệ hạ cũng vô cùng tốt .
Người nâng chén nhìn về phía Phương Lăng.
“Lần này Phương khanh đại phá Bắc Địch, làm rạng danh quốc uy. Trẫm rất vui mừng.”
“Nói xem, khanh muốn thưởng gì?”
Phương Lăng đứng dậy.
Sải bước đến trước ngự tiền.
Vén vạt áo quỳ xuống.
Hắn ngẩng đầu.
Ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp người trong điện.
Không lệch không nghiêng.
Rơi thẳng lên người ta .
Sau đó.
Hắn cười .
Mang theo vẻ chắc chắn phải giành được .
“Thần xin bệ hạ ban Đặng gia đích trưởng nữ cho thần làm thê t.ử.”
Cả điện xôn xao.
Theo phản xạ.
Ta nhìn về phía Tạ Chương.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau .
Hắn khẽ khép mắt lại .
Một động tác cực nhẹ.
Cũng cực nhanh.
Như đang cố nhịn xuống điều gì đó.
Vinh An ung dung lên tiếng:
“Phương tướng quân e là quên mất rồi . Dao nương và Tạ Đốc chủ vốn đã có hôn ước từ nhỏ.”
“Hôn ước?”
Phương Lăng cười như không cười :
“Tạ Đốc chủ chẳng phải ...”
“Đã chịu cung hình rồi sao ?”
“Một nội thần, lấy đâu ra hôn ước để bàn?”
Lời lẽ thô lỗ.
Nhưng hắn lại nói vô cùng thẳng thắn.
Bệ hạ vuốt râu.
Ánh mắt lần lượt lướt qua ta và Phương Lăng.
Sau đó nhìn sang Tạ Chương vẫn luôn trầm mặc nơi góc điện.
“Hoa Đình à .”
“Đứa cháu này của trẫm xưa nay ăn nói chẳng biết chừng mực.”
“Ngươi đừng để bụng.”
Phương Lăng sững người .
“Bệ hạ...”
“Phương tướng quân.”
Toàn bộ ánh mắt trong điện lập tức đổ dồn về phía Tạ Chương.
Hắn đứng dậy.
Mãng bào đỏ sẫm.
Ngọc đới thắt ngang eo.
Dung mạo lạnh nhạt như tuyết.
Cách nửa đại điện.
Xa xa đối diện với Phương Lăng.
“Nếu Phương tướng quân đã có hôn ước trong người ...”
Giọng hắn khàn thấp:
“Cớ gì còn nhòm ngó vị hôn thê của người khác?”
Phương Lăng cau mày:
“Hôn ước gì?”
“Hôm nay giờ Thân, Hoàng hậu nương nương đã hạ chỉ, ban hôn cho Phương tướng quân và đích thứ nữ của Thẩm đại nhân bộ Hộ.”
“Thần vừa khéo trực ban tại Ngự thư phòng.”
“Đạo thánh chỉ ấy là do chính tay thần thảo.”
Phương Lăng lập tức quay đầu nhìn Hoàng hậu.
Hoàng hậu khẽ nhíu mày:
“Không sai.”
“Hôn nhân đại sự không phải trò đùa.”
“Há có thể để ngươi hồ nháo.”
Cả điện lại thêm một phen chấn động.
Còn dữ dội hơn lúc nãy.
Trên mặt Thẩm Quỳnh Chi vừa có kinh ngạc.
Lại vừa có vui mừng.
Ngược lại .
Sắc mặt Phương Lăng từng chút từng chút một trầm xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)