THỜI NGHI SỰ DỊCH/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta lấy từ trong tay áo ra một bọc vải.

 

Bọc vải đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần , góc vải còn vá lại hai lượt, bên trong là ngân phiếu và bạc vụn ta dành dụm suốt những năm qua.

 

Kiếp trước ta cũng từng dành dụm.

 

Chỉ là Tạ Doãn Từ đến quá nhanh, hắn nói muốn đưa ta đi , ta liền đem toàn bộ số bạc ấy để lại cho mấy cô nương nhỏ tuổi trong nhạc phường.

 

Các nàng ôm ta khóc , nói Chi tỷ tỷ có số hưởng phúc.

 

Khi ấy ta cũng nghĩ mình có phúc.

 

Bây giờ ngẫm lại , bạc nằm trong tay mình , mới thật sự là số mệnh của mình .

 

Ta đặt bọc vải trước mặt ma ma.

 

“Đây là số bạc những năm qua ta kiếm được nhờ ca hát, dự yến, thêu khăn, viết nhạc phổ cho các cô nương trong lầu.”

 

“Theo số tiền ghi trên khế, vẫn còn thiếu ba mươi lượng.”

 

Sắc mặt ma ma trầm xuống.

 

“Đã biết còn thiếu ba mươi lượng, thì đừng ở đây cố tỏ ra mạnh miệng.”

 

Ta tháo từ trên tóc xuống một cây trâm bạc.

 

Cây trâm ấy là quà ta tự mua cho mình vào sinh thần năm ngoái, đầu trâm là một đóa ngọc lan nhỏ, không tính là quý giá, nhưng lại là món đồ ta thích đeo nhất kể từ khi rời khỏi nhạc phường.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta đặt cây trâm xuống.

 

“Cây trâm này bù vào .”

 

Ma ma nhìn cây trâm, hồi lâu không nói được lời nào.

 

Sắc mặt quản sự rất khó coi.

 

Ông ta nâng tờ khế chuộc thân mà Tạ Doãn Từ đưa tới, tiến không được , lui cũng chẳng xong.

 

Trong xe ngựa cuối cùng vang lên một tiếng ho khẽ.

 

Rèm xe được vén lên.

 

Tạ Doãn Từ để lộ nửa khuôn mặt.

 

Hắn trẻ hơn trong ký ức của ta quá nhiều.

 

Mày mắt tuấn tú, dáng người thanh gầy, chiếc thanh bào sau khi đỗ tiến sĩ vẫn còn vẻ cứng cáp của lớp hồ mới.

 

Khi đôi mắt ấy nhìn về phía ta , vẫn mang theo vẻ ôn hòa quen thuộc của kiếp trước .

 

“Chi Chi.”

 

Nghe thấy cách gọi ấy , trái tim ta vẫn khẽ run lên.

 

Ba mươi năm tháng cũ, đâu phải nói bỏ là bỏ được .

 

Khi hắn gọi ta là ‘Chi Chi’, cũng đã từng có rất nhiều chân tình.

 

Ta bệnh, hắn túc trực bên giường, tự tay đút t.h.u.ố.c cho ta .

 

Ta bị phu nhân của chi thứ Tạ gia sỉ nhục, hắn đập vỡ chén trà ngay tại chỗ.

 

Ta vì hắn lật lại án cũ mà quỳ đến mức đầu gối m.á.u thịt bê bết, hắn ôm ta khóc như một đứa trẻ.

 

Những chuyện ấy đều là thật.

 

Nhưng hai dòng di ngôn kia , cũng là thật.

 

Tạ Doãn Từ bước xuống xe ngựa, đi đến trước mặt ta .

 

“Chi Chi, có phải có người làm khó nàng không ?”

 

Hắn nhìn sang ma ma, ánh mắt lạnh đi mấy phần.

 

Ma ma sợ đến mức vội vàng xua tay.

 

“Tạ đại nhân nói gì thế, ta thương Miên Chi còn không hết.”

 

Ta lắc đầu.

 

“Không ai làm khó ta cả.”

 

Tạ Doãn Từ lại nhìn bọc vải và cây trâm bạc trên bàn.

 

Hắn hơi nhíu mày.

 

“Nàng muốn tự chuộc thân ?”

 

“Phải.”

 

Hắn im lặng một lát.

 

“Vì sao ?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Kiếp trước hắn từng hỏi ta rất nhiều câu vì sao .

 

Vì sao đêm khuya không ngủ, nhất định phải chờ hắn dưới một ngọn đèn.

 

Vì sao rõ ràng sợ lạnh, vẫn muốn quỳ trước nha môn đưa đơn kêu oan cho hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thoi-nghi-su-dich/2.html.]

 

Vì sao khi bọn trẻ gọi ta là Chi di, ta vẫn có thể mỉm cười đáp lại .

 

Khi ấy ta luôn nói , bởi vì ta cam lòng.

 

Giờ đây hắn hỏi vì sao ta không theo hắn đi .

 

Ta cũng chỉ có một câu.

 

“Bởi vì ta cam lòng.”

 

Trong mắt Tạ Doãn Từ thoáng hiện vẻ tổn thương.

 

“Theo ta đi , nàng sẽ không cần ở lại nhạc phường nữa.”

 

Ta khẽ đáp:

 

“Tạ đại nhân, tự chuộc thân , ta cũng có thể rời khỏi nhạc phường.”

 

“ Nhưng nàng là một nữ t.ử, rời khỏi nơi này rồi , lấy gì mà sống?”

 

Lời ấy nghe như quan tâm.

 

Nhưng cũng thật ch.ói tai.

 

Kiếp trước Tạ Doãn Từ cũng thường như vậy .

 

Hắn nói , Chi Chi, nàng chưa từng thấy phong ba bên ngoài, không biết lòng người hiểm ác.

 

Hắn nói , Chi Chi, nàng chỉ cần ở yên trong hậu viện, ta sẽ bảo vệ nàng.

 

Bảo vệ đến cuối cùng, ta lại trở thành sự hoang đường trong di ngôn của hắn .

 

Ta đẩy cây trâm bạc về phía ma ma thêm một chút.

 

“Ta biết ca hát, biết viết nhạc phổ, biết tính sổ sách, cũng biết dạy người khác đàn tỳ bà.”

 

“Dù thế nào cũng sẽ có một bát cơm để ăn.”

 

Tạ Doãn Từ nhìn ta , như thể lần đầu tiên quen biết ta .

 

Hắn trầm giọng nói :

 

“Chi Chi, nàng đang giận dỗi ta sao ?”

 

Ta cười nhạt.

 

“Tạ đại nhân lo xa rồi .”

 

“Ngài bằng lòng chuộc thân cho ta , ta rất cảm kích.”

 

“Chỉ là lần này , ta muốn tự mình bước ra ngoài.”

 

Hắn không nói được lời nào.

 

Ma ma nhìn hắn , rồi lại nhìn ta , cuối cùng vẫn không nỡ bỏ số bạc ấy , bèn thu bọc vải của ta trước .

 

“Chuộc thân là chuyện lớn, đâu thể đôi ba câu là quyết định được .”

 

“Miên Chi, ngươi vào trong trước đi .”

 

Ta không động.

 

Tạ Doãn Từ cũng không động.

 

Một lát sau , nơi góc phố bỗng vang lên giọng nam t.ử:

 

“Nếu cô nương còn thiếu ba mươi lượng, ta có thể cho mượn trước .”

 

Ta quay đầu lại .

 

Một cỗ xe ngựa phủ rèm xanh mộc mạc đang dừng bên đường.

 

Bên cạnh xe đứng một nam nhân trẻ tuổi, mặc trường sam màu chàm, trong tay ôm một chiếc hộp gỗ.

 

Mày mắt ôn nhuận, khí chất nhã nhặn.

 

Ta nhận ra hắn .

 

Kỷ Hành Xuyên.

 

Cầm sư nổi danh nhất kinh thành.

 

Kiếp trước sau khi theo Tạ Doãn Từ rời đi , ta từng gặp hắn một lần tại cung yến.

 

Khi ấy hắn đang chỉnh đàn cho Thái hậu.

 

Cung nhân nói , Kỷ tiên sinh vốn cũng xuất thân từ nhạc hộ, về sau tự chuộc thân , mở quán dạy đàn, đào tạo vô số nữ đệ t.ử xuất thân danh môn, ngay cả nhạc sư trong cung cũng kính hắn ba phần.

 

Khi ấy ta đứng sau bình phong, chợt nghĩ, nếu năm đó ta không theo Tạ Doãn Từ đi , liệu có phải cũng sẽ có một con đường như vậy hay không .

 

Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

 

Ta đã sống quá nhiều năm trong hậu viện Tạ phủ.

 

Giờ đây, hắn đứng trước cửa nhạc phường, khẽ gật đầu với ta .

 

“Hoa cô nương, quán đàn của ta đang thiếu một vị tiên sinh dạy tỳ bà.”

 

“Nếu cô nương bằng lòng, ba mươi lượng ấy cứ từ từ khấu trừ vào tiền dạy học sau này .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...