ĐỒNG TÂM TẾ QUAN/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta tháo nửa đoạn dây đỏ trên cổ tay xuống, đặt vào lòng bàn tay nàng.

"Nếu Bùi Huyền Tịch hỏi, ngươi đưa cho chàng ấy xem."

Tang Chiếu Tuyết lắc đầu.

"Nô tỳ không đưa, hắn không xứng nhìn thấy."

Ta khẽ cười .

"Vậy thì giữ lấy."

Chúc Vân Kiều muốn xông vào , nhưng bị các trưởng lão Bùi gia ngăn ở bên ngoài.

Huynh ấy đứng bên đầm gọi tên ta , trong giọng nói mang theo sự hoảng loạn chưa từng có .

Ta quay đầu nhìn huynh ấy .

"Ca, thay muội chăm sóc phụ thân mẫu thân nhé."

Vành mắt Chúc Vân Kiều đỏ ngầu.

"Chúc Minh Đường, nếu muội dám bước vào đó, cả đời này ta sẽ không tha thứ cho Bùi gia!"

Ta cong môi cười nhạt.

"Vậy cũng tốt ."

Nắp quan tài được người ta đẩy mở.

Hàn khí ập vào mặt, như vô số cây kim nhỏ đ.â.m xuyên da thịt.

Ta vịn thành quan tài rồi nằm xuống.

Bên trong rất lạnh.

Lạnh hơn ta tưởng rất nhiều.

Văn Trường Sách đứng ngoài quan tài, thấp giọng hỏi:

"Còn lời nào muốn nhắn lại cho Bùi thiếu chủ không ?"

Ta nghĩ rất lâu.

Lại không tìm được câu nào thích hợp.

Oán chàng thì quá nhạt.

Hận chàng thì quá mệt.

Cuối cùng ta chỉ nói :

"Nói với chàng ấy , không cần đón ta nữa."

Văn Trường Sách sững người .

Nắp quan tài từ từ khép lại .

Trước khi tia sáng cuối cùng biến mất, ta nghe thấy từ xa vọng đến tiếng bước chân gấp gáp.

Giọng Bùi Huyền Tịch xuyên qua gió tuyết, mơ hồ lọt vào tai.

"Minh Đường, đợi ta cứu Vi Vi xong, ta sẽ đón nàng ra ."

Ta khép mắt lại .

Nước lạnh phủ kín thân quan tài.

Khi tế quan văn sáng lên, cơn đau khiến ta gần như nghiến nát răng.

Nhưng ta không khóc .

Từ khoảnh khắc dây đỏ đứt đoạn, ta đã không muốn vì chàng mà rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

3

Khi Bùi Huyền Tịch cứu xong Nguyễn Vi Vi, trời đã tối.

Nguyễn Vi Vi chỉ bị một luồng tà khí vẩn vơ quấn lấy.

Nhìn qua có vẻ hung hiểm, thực chất chưa tổn hại đến căn cơ.

Sau khi Bùi Huyền Tịch giúp nàng ta thanh trừ tà khí, nàng ta đã có thể tựa trên giường mềm uống canh nóng.

Nguyễn Vi Vi nâng chén canh, khóe mắt vẫn còn đọng lệ.

"Đại sư huynh , Minh Đường tỷ tỷ có trách muội không ?"

Bùi Huyền Tịch kéo chăn giúp nàng ta , giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi.

"Tính tình nàng ấy điềm đạm, sẽ không so đo với muội ."

Nguyễn Vi Vi cụp mắt xuống.

" Nhưng lễ đồng tâm đã bị muội phá hỏng."

Đầu ngón tay Bùi Huyền Tịch khựng lại .

Lúc này chàng mới nhớ đến sợi dây đỏ bị c.h.é.m đứt trên đài đồng tâm.

Nhớ đến Chúc Minh Đường đứng trên đài, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ nhưng không rơi lấy một giọt nước mắt.

Không hiểu vì sao , trong lòng chàng bỗng thắt lại .

"Muội nghỉ ngơi cho tốt ."

Nói xong, chàng đứng dậy đi ra ngoài.

Nguyễn Vi Vi vội vàng kéo lấy tay áo chàng .

"Đại sư huynh , huynh định đi đâu ?"

Bùi Huyền Tịch rút tay áo về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-3.html.]

"Đi đón Minh Đường."

Sắc mặt Nguyễn Vi Vi thoáng trắng bệch.

"Tỷ ấy đã nhập quan rồi sao ?"

Bùi Huyền Tịch khựng bước.

"Không đâu ."

Chàng đáp rất nhanh.

Giống như đang nói cho Nguyễn Vi Vi nghe , cũng giống như đang nói với chính mình .

Chúc Minh Đường từ nhỏ đã rất sợ lạnh.

Mỗi lần đi ngang hàn đàm, nàng đều núp sau lưng chàng .

Nàng sợ lạnh đến vậy , sao có thể thật sự bước vào hàn quan?

Nhưng khi chàng đến hàn đàm, mặt nước đã trở lại bình lặng.

Chúc Vân Kiều bị đệ t.ử Bùi gia ngăn lại , trên kiếm dính đầy m.á.u.

Tang Chiếu Tuyết quỳ bên bờ đầm, ôm nửa đoạn dây đỏ trong lòng, cả người như mất hồn.

Tim Bùi Huyền Tịch nặng trĩu.

Chàng bước nhanh đến bên hàn đàm.

"Minh Đường đâu ?"

Không ai trả lời.

Chàng nhìn Văn Trường Sách.

Văn Trường Sách quay lưng về phía hàn đàm, giọng nói rất khẽ.

"Hàn quan đã khóa."

Sắc mặt Bùi Huyền Tịch lập tức thay đổi.

"Mở quan."

Văn Trường Sách quay đầu nhìn chàng , ánh mắt nặng nề.

"Không mở được ."

Bùi Huyền Tịch túm lấy cổ áo ông.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Ta bảo ông mở quan!"

Văn Trường Sách không giãy giụa.

"Hàn quan nhập thủy, trăm năm không thể mở."

Trong mắt Bùi Huyền Tịch thoáng hiện vẻ trống rỗng.

Dường như chàng không hiểu nổi.

"Trăm năm?"

Tang Chiếu Tuyết cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Nàng ném nửa đoạn dây đỏ vào người Bùi Huyền Tịch.

"Thiếu chủ không phải nói cứu xong người sẽ đón cô nương ra sao ?"

"Giờ ngài đón đi ."

Nửa đoạn dây đỏ rơi xuống chân Bùi Huyền Tịch.

Vết đứt phẳng lì, kiếm khí vẫn còn đó.

Chính là do kiếm của chàng c.h.é.m đứt.

Bùi Huyền Tịch cúi xuống nhặt lên, đầu ngón tay khẽ run.

"Ta không biết ..."

Tang Chiếu Tuyết bật cười thành tiếng, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.

"Cô nương từng hỏi ngài, nếu lễ đồng tâm không hoàn thành, người sẽ thế nào."

"Ngài nói hàn quan chỉ là tạm thời trấn tà."

"Bùi thiếu chủ, sao ngài dám nói mình không biết ?"

Sắc mặt Bùi Huyền Tịch trắng như tờ giấy.

Chúc Vân Kiều đ.ấ.m mạnh một quyền vào mặt chàng .

Đệ t.ử Bùi gia lập tức rút kiếm.

Bùi Huyền Tịch giơ tay ngăn lại .

Chúc Vân Kiều túm lấy cổ áo chàng , đáy mắt tràn ngập hận ý.

"Muội muội ta đợi ngươi suốt chín năm."

"Ngươi vì Nguyễn Vi Vi mà một kiếm c.h.ặ.t đứt mạng sống của muội ấy ."

Khóe môi Bùi Huyền Tịch rỉ m.á.u.

Chàng không đ.á.n.h trả.

Nguyễn Vi Vi được người dìu đến, từ xa đã nhìn thấy cảnh tượng ấy , vành mắt lập tức đỏ lên.

Nàng ta lảo đảo chạy đến bên Bùi Huyền Tịch.

"Đại sư huynh , đều là lỗi của muội ."

Bùi Huyền Tịch theo phản xạ đỡ lấy nàng ta .

Tang Chiếu Tuyết nhìn thấy động tác ấy , ánh mắt hoàn toàn lạnh đi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...